Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 2
Phần 2: Phân chia cặp đấu

Trong ngoài đấu trường là một biển người chật như nêm cối, tu sĩ thì được phép vào trong quan khán trực tiếp trong khi phàm nhân sẽ được sắp xếp xem đấu hội thông qua trận pháp truyền hình ảnh.

Khi Chu Cương Liệt cùng Lạc Thủy đến lầu các của Ngũ Hành Đảo thì các thế lực khác cũng đã tề tựu đầy đủ.

“Mẫu thân hôm nay sao vậy? Không được khỏe à?” Lâm Phàm thấy Hà Yên mặt hơi tái nhợt nên quan tâm hỏi han.

“Con lo mà chuẩn bị thi đấu đi, mẹ không sao, tối qua hơi khó ngủ thôi.” Nàng lắc đầu cười gượng, dù đã mặc nhiều lớp vải che kín thân thể nhưng cảm giác bên trong vẽ đầy mấy câu từ dâm dục khiến Hà Yên luôn chột dạ sợ người khác thấy.

Nàng dẫn Lâm Gia Tuệ lấy lý do muốn cỗ vũ con trai để qua bên phía của Ngũ Hành Đảo ngồi, nàng sợ ở gần Lâm Vấn Thiên quá sẽ làm chồng mình phát giác ra chuyện xấu hổ.

Lãnh Nhược Hy tranh thủ ở gần chăm sóc cho mẹ chồng, Bắc Cung Nhược Giai thì phải ở lại khu vực của Cổ Đảo không có mặt.

“Lâm huynh đệ, chuẩn bị tốt rồi chứ hả?” Chu Cương Liệt đi đến vỗ vai thân thiết hỏi.

“Vâng tiền bối, không có vấn đề gì, ta tự tin mình làm được.” Thiếu niên ánh mắt đầy quyết tâm gật đầu.

“Tốt, thể hiện hết mình đi, ta xem trọng ngươi.” Ở trước mặt mọi người hắn luôn thể hiện bộ dạng hào sảng, sau đó thò tay bóp đít Lãnh Nhược Hy đang đứng cạnh bên một cái làm nàng nàng giật mình đỏ ửng mặt, thấy không ai nhìn ra mới thở phào nhẹ nhõm liếc xéo hắn.

“Chà, chúc mừng Hà đảo chủ tìm lại được cháu trai.” Trịnh Thời Thiên ngồi ở lầu các của mình chắp tay nói vọng qua.

“Bà già này có khi nào thấy Lâm thiếu niên kia thiên tư trác tuyệt nên nhận vơ hay không đó haha.” Kim Mao Sư Vương giọng ồm ồm hỏi.

“Mặc Ngọc Đảo lần này xuất hiện báu vật nghìn năm hiếm thấy rồi, hay là gả cháu bà cho đệ tử của ta đi, nếu thấy không xứng thì gả cho ta cũng được, ta không ngại gọi Hà đảo chủ là bà ngoại đâu nha.” Lữ Huyên đưa mắt quyến rũ nhìn chằm chằm Lâm Phàm như muốn ăn tươi nuốt sống.

“Hừm, cháu trai ta có hai vị hồng nhan rồi, đám yêu nữ các ngươi chớ có dụ dỗ nó.” Hà Vân Khánh không nhịn nỗi nữa đập quạt liếc mấy cô gái diêm dúa bên Phiêu Miểu cung.

Mấy vị chủ thế lực khác cũng từng người lên tiếng chúc mừng, đối với thiếu niên thiên tài này họ đa số đều muốn kết thiện duyên, chỉ có Tiềm Long Các kia cả buổi im lặng không nói gì.

“Beng…” tiếng chiêng đồng vang dội, vị lão tổng quản kia lại xuất hiện giữa sân trên tay cầm quyển trục.

“E hèm, đã đến giờ thi đấu, mời mười sáu thí sinh bước xuống đài bốc thăm chia cặp đấu, thể thức đơn giản sẽ là đấu loại trực tiếp tìm ra tám người đi vào vòng trong.”

Từ trên các toà lầu, những thiên kiêu trẻ tuổi theo hiệu lệnh mà đi xuống, giữa sân có một cái bệ, bên trên đặt cái thùng sứ điêu khắc tinh xảo, trên mặt còn có pháp trận luân chuyển để tránh các thí sinh gian lận trong việc bốc thăm.

Mười sáu người trẻ tuổi đứng vây quanh bệ đá đưa mắt quan sát lẫn nhau, họ đều là một thế hệ tài năng trẻ tuổi mạnh nhất đương thời, tương lai sẽ có người bước lên nắm giữ thế lực Thập Vương, bởi vậy trong ai cũng tràn đầy tự tin cũng như chiến ý, nếu muốn tương lai trở thành kiêu hùng một phương thì Thập Vương Hội chính là điểm khởi đầu.

Lần lượt từng người đưa tay vào thùng lấy phiếu, bên trong có tám cặp số tương ứng với tám trận thi đấu diễn ra trong hai ngày.

Vị lão tổng quản nhận lấy số từ các thí sinh, ghi chép kỹ càng sau đó cho họ về chỗ của mình, kết quả bắt cặp cũng nhanh chóng được công bố, các trận đấu lần lượt là:

Nam Cung Hải đấu với Tô Sát…

Thiết Hổ đấu với Tôn Nhật…

Thiên Phần đấu với Tạ Hiền Như…

Bắc Cung Nhược Giai đấu với Trần Linh Uyển…

Tào Thiên Hựu đấu với Từ Linh Linh…

A Nan đấu với Hoắc Thiên Cơ…

Dương Đình Chân đấu với A Khắc Đồ…

Lâm Phàm đấu với Hà Tập…

Khán giả xôn xao bàn tán với các cặp đấu này, dự đoán phân tích về tỉ lệ thắng của từng thí sinh, mười sáu thiên kiêu cũng quan sát kỹ đối thủ của mình, có người tự tin vui mừng, có kẻ hơi yểu xìu vì gặp phải người mạnh.

“Chậc, mới trận đầu mà gà nhà đã đá nhau, xui cho Hà Tập rồi.” Lâm Vấn Thiên nhìn tên đệ tử trẻ của Mặc Ngọc Đảo đầy tiếc nuối.

“Haha, không sao, cứ đánh hết sức mình, có thua Phàm nhi cũng không mất mặt.” Hà Vân Khánh cười hiền hậu nhìn thiếu niên đứng cạnh, Hà Tập cũng là cháu của bà ta, xem như em họ của Lâm Phàm, bản thân hắn cũng biết khó thể so bì với vị biểu ca tư chất Hoàng Kim kia nên cứ cố gắng tới đâu thì tới.

Hà Vân Khánh tìm được đứa cháu thiên tài trở về, bà ta chả thèm quan tâm đến tranh đoạt minh chủ làm gì nữa, tương lai chỉ cần trợ giúp Lâm Phàm phát triển thì Mặc Ngọc Đảo sẽ nước lên thuyền lên.

“Lâm huynh đệ, vòng này xem ra may mắn, đối thủ của ngươi không mạnh lắm.” Chu Cương Liệt đưa mắt nhìn.

“Vãn bối sẽ không chủ quan đâu, các thiên kiêu được đi đến đây ai nấy đều có ẩn giấu, phải cẩn trọng mới được.” Lâm Phàm ngồi ngay ngắn đưa ra đánh giá.

“Tốt, không kiêu ngạo không háo thắng, đây mới là đức tính ta thích ở ngươi đó.” Hắn cười khen ngợi, tay ấn đầu Lãnh Nhược Hy xuống để nàng ngậm cặc vào sâu hơn.

Lúc nãy nhân lúc Lâm Phàm đi xuống bốc thăm Chu Cương Liệt đã dựng ảo cảnh lên sau đó kéo lấy cô nàng áo vàng này tới vạch cặc bắt nàng ăn.

Lãnh Nhược Hy lúc đầu xấu hổ lắc đầu nguầy nguậy nhưng cuối cùng cũng bị hắn vừa dụ dỗ vừa ép buộc không thể từ chối đành phải chiều ý. Nàng quan sát mọi người không ai thấy cảnh chủ nhân khoe cặc nên cũng an tâm quỳ xuống há miệng ngậm lấy liếm láp.

Đôi mắt nàng nhìn về phía người yêu đầy ý xin lỗi, nàng đối với Lâm Phàm tình cảm vẫn vững chắc không sờn, nhưng thân thể này điểm dâm dục đã tràn đầy, không thể chống cự lại sự cám dỗ của tình dục được nữa.

“Chà, miệng nàng đúng là tuyệt thật, tối hôm qua ta chơi tung lồn mẹ chồng nàng lên rồi, nay mai sẽ hốt cả Nhược Giai và Gia Tuệ kia luôn, nàng sẽ không cô đơn đâu.” Chu Cương Liệt xoa đầu nàng khen ngợi nói.

Lãnh Nhược Hy nghe chủ nhân này chỉ mới một ngày đã địt được Hà Yên cũng hơi bất ngờ, nàng đưa mắt nhìn qua mỹ phụ nhân đang khép nép ngồi cúi mặt kia.

Hà Yên trong đầu suy nghĩ mông lung, nàng không biết tối qua đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng nàng chỉ gặp một cơn ác mộng tồi tệ, sau đó mới biết ác mộng trở thành thật, lồn đít vẫn đau rát sưng tấy, hạ thân bị người ta vẽ đủ thứ chữ viết dâm tục, nàng làm sao dám để cho ai thấy được, phải làm sao đây.

“Mẫu thân, nếu không khỏe hay là về nghỉ ngơi trước nhé.” Lâm Phàm tiến đến gần nắm lấy tay mẹ quan tâm hỏi.

“Mẹ muốn xem con trai mẹ tỏa sáng, mẹ không sao, chỉ là dạo này nhiều niềm vui quá nên mới vậy.” Hà Yên nở nụ cười đầy mẫu tính ấm áp.

“Con không làm mẹ thất vọng đâu.” Lâm Phàm gật đầu, hắn đưa mắt nhìn qua Lãnh Nhược Hy, nàng và Chu tiền bối đang ngồi cạnh nhau to nhỏ gì đó.

Trong ảo cảnh, Lãnh Nhược Hy lúc này đã bị Chu Cương Liệt ép phải cởi ra váy áo, trên mặt, tóc và khóe miệng vẫn còn vương lại tinh dịch mới bắn.

“Thôi mà, cho em mặc đồ vào đi chủ nhân, chờ về nhà rồi em sẽ hầu hạ chàng cả đêm cũng được, ở đây xấu hổ chết mất.” Nàng nhìn quanh quất, xung quanh toàn là người quen, còn có cả Lâm Phàm và mẹ chồng vậy mà hắn muốn chơi luôn ở đây.

“Hôm qua không phải lúc ta nói đem nàng chơi trước mặt Lâm Phàm thì nàng chịu hay sao, thậm chí còn lên đỉnh nữa.” Chu Cương Liệt kéo áo yếm của nàng ra cười dâm, trên người Lãnh Nhược Hy chỉ còn mỗi cái quần lót bé xíu.

Cô nàng thân thể mình hạc xương mai vòng eo con kiến uốn éo vểnh mông về phía hắn nũng nịu.

“Người ta chịu khi nào chứ? Lỡ pháp thuật mất linh bị người ta nhìn thấy thì sao mà em sống nổi.”

“Nàng dám không tin vào phép của tiên nhân? Nói cho nàng biết, giờ có đem nàng thả xuống giữa đài bên dưới cho mấy chục vạn người chiêm ngưỡng thì họ cũng không có phúc để nhìn đâu.” Hắn bợ lấy mông của Lãnh Nhược Hy kéo về phía mình, tay vuốt ve cặp giò dài trắng nõn không chút tì vết.

Nếu hôm nay mời được Tiểu Thiện đi xem hội thì chắc chắn hắn không dám làm mấy chuyện tày trời này, đôi mắt của nàng ta không biết có thể nhìn thấu được huyễn thuật của hắn hay không, vả lại nội tâm hắn không hề muốn ở trước mặt cô gái thánh thiện đó giở bất cứ trò dâm dục nào.

Bên dưới đài đã chuẩn bị cho trận đấu đầu tiên, Nam Cung Hải đánh với Tô Sát.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230