Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 25
Phần 25: Động phòng (2)

Tiểu Thiện đáng thương xưa nay chỉ là một cô tiểu thư được bảo bọc trong phủ đệ làm gì biết được cách chơi của dân chuyên nghiệp như Chu Cương Liệt.

Hắn thỏa sức mà nghịch hai bầu sữa của nàng khiến thiếu nữ chỉ biết trân người ưỡn ngực lên chịu trận. Hắn hết nhào nặn rồi lại liếm láp làm nàng nổi hết da gà lên, lâu lâu còn dùng răng cắn lấy đầu ti rồi nhay nhay.

“Hơ… hức… um… phu quân… nhột mà… ui da… đừng có cắn… ân… a… chàng đâu phải em bé sao có thể bú chúng như vậy… thiếp không có sữa đâu mà… ưm… á…”

Nàng tuy miệng thì nói đừng nhưng tay lại ôm lấy đầu hắn cố ấn chặt vào, hai chân đưa lên quặp lấy hông của hắn, khuôn mặt thiện lành ửng hồng càng khiến nhan sắc của nàng thêm đậm đà.

Chu Cương Liệt cũng dần dần rà lưỡi liếm dần xuống dưới bụng của nàng, bàn tay nâng hai đùi nàng lên sau đó nhân lúc Tiểu Thiện bị cảm giác nhột nhạt khi hắn chọc lưỡi vào lỗ rốn làm phân tâm hắn liền lanh lẹ kéo quần lụa của nàng xuống.

Chờ đến khi nàng cảm nhận hạ thân mát mát thì đã muộn, toàn thân nàng chỉ còn mỗi cái tiết khố trắng tinh bảo hộ chỗ nhạy cảm.

Tiểu Thiện hốt hoảng muốn khép đùi che chắn nhưng sức lực một cô gái phàm nhân yếu đuối làm sao chống cự lại được một tên tiên nhân to lớn mạnh mẽ.

Hai chân nàng được Chu Cương Liệt banh rộng ra, miệng hắn vẫn không ngừng hôn liếm vùng eo sau đó từ từ hạ xuống bụng dưới.

“Chàng, đồ dê xồm, đồ… đồ dâm tặc… trả quần cho thiếp… úi da… đừng có lột nữa… ưm… á…”

Thiếu nữ tâm tính hiền lành không biết mắng người, quanh đi quẩn lại cũng chỉ xấu hổ mà nói hắn dê cụ dâm tặc.

Chu Cương Liệt lúc này chợt dừng lại, hắn đè lấy hai tay nàng lên cao sau đó mặt đối mặt nghiêm túc nhìn nàng chằm chặp.

“Nè, cô nãi nãi, chúng ta đã là vợ chồng chi thực rồi, tất nhiên đêm động phòng phải làm những điều này rồi, sao nàng cứ hết kêu la lại chống cự như là ta đang cưỡng hiếp nàng vậy hử?”

“Nhưng, lần đầu của thiếp, chàng đúng là đang dùng bạo lực muốn cưỡng đoạt còn gì.” Tiểu Thiện quay mặt đi phụng phịu trả lời.

“Hừm, ta là trượng phu của nàng, vợ chồng sinh hoạt giường chiếu là thiên kinh địa nghĩa sao có thể gọi là cưỡng đoạt, nàng không muốn hay sao?” Chu Cương Liệt nâng cằm nàng lên đối diện với mình.

Tiểu Thiện một bộ dạng biết lỗi xụ mặt xuống không giãy giụa nữa, hai chân cũng tự nâng rộng ra mặc cho quân hái.

“Nương tử ngoan là phải biết yêu chiều tướng công có biết hay không, yên tâm đi, nàng sẽ sớm thích chuyện này thôi.” Thấy nàng như sắp khóc đến nơi, Chu Cương Liệt thương tiếc thả tay ra trờ đến hôn lên môi nàng.

Tiểu Thiện dần lấy lại bình tĩnh đón nhận nụ hôn nồng nhiệt, nàng chủ động đưa lưỡi nhỏ vào miệng để hắn nút, quả đúng là trong cuộc chơi cách tốt nhất để khiến nữ nhân thuận ý là hôn cho nàng ngất ngây sau đó làm gì thì làm.

Hắn để ý điểm dâm dục của cô vợ đáng yêu này chỉ vừa đạt đến 50 thì dừng lại không lên không xuống, điều đó chứng minh nàng đối với hắn đủ sự chấp nhận cho chuyện tình dục, nàng sẽ không từ chối hắn.

Chu Cương Liệt cũng muốn xem cô nàng nương tử thiện lành này có thể lên đến bao nhiêu điểm nữa. Hắn trườn người xuống nắm lấy tiết khổ của nàng, Tiểu Thiện lần này không chống cự nữa thậm chí còn khẽ nhấc mông lên cho hắn dễ lột ra.

Cặp mông tròn trịa trắng bóc dần lộ ra, vòng ba của nàng quả thật rất chất lượng, phía trước là gò mu với thảm cỏ non tơ đen tuyền che kín.

Điều này trái ngược với tưởng tượng của Chu Cương Liệt, hắn tưởng với một cô nàng thánh khiết có được thiện tâm và thiện nhãn như nàng thì chỗ đó phải là Bạch hổ láng mịn không lông, nhưng giờ mới biết, nàng vẫn là phàm nhân, mu lồn vẫn là hoang dại thậm chí còn chưa được dọn qua lần nào, lông mọc dọc xuống cả hai bên mép ra tận đằng sau lỗ nhị.

Tiểu Thiện thấy vị phu quân dâm tặc cứ nhìn chằm chằm chỗ đó làm nàng ngượng chín cả mặt, hai đùi co lại khép chặt, tay bụm lấy mu phụng phịu hờn dỗi.

“Chàng nhìn đủ chưa?”

“Nhìn cả đời cũng không đủ, nào, thả lỏng cho ta xem một chút nữa đi, chỗ đó của nàng đẹp lắm.” Hắn vừa nịnh vừa dỗ ngọt, tay khẽ gãi lên đùi non của nàng, Tiểu Thiện nghe hắn nói xuôi tai cũng dần buông ra không che đậy nữa.

Khuất sau đồng cỏ đen mượt là vùng đất thần thánh linh thiêng, khe suối tiên chỉ cần nhìn cũng khiến bất kỳ nam nhân nào gục ngã, hai mép môi dày bên ngoài khép chặt như muốn che đậy lấy toà thiên nhiên tiên cảnh bên trong.

Chu Cương Liệt nhịn không nổi cắm đầu úp luôn mặt vào, cái mũi cao kề lên trên mu lồn của nàng mà hít ngửi, hai ngón tay thì khẽ vạch mép lồn nàng ra hai bên.

“Hít, nương tử, nàng thơm quá, cả ở bên dưới cũng có mùi dược liệu gội này.” Hắn như đói như khát mũi cứ khịt khịt trên thảm lông mu.

“Đừng có khen chỗ đó, chàng kỳ cục quá đi à.” Tiểu Thiện hai tay bụm mặt, chỗ thầm kín đã bị nam nhân nhìn thấy lại còn để hắn hít ngửi sờ mó.

Nhưng không đợi nàng trách móc, Chu Cương Liệt đã bạo dạn tấn công, hắn lấy cái lưỡi thần thánh quét dọc khe suối một phát từ lỗ hậu lên, sau đó lại liếm dọc trở xuống.

“Á… cái gì vậy?” Cô nàng lần đầu bị tập kích chỗ nhạy cảm giật nảy cả hông muốn đẩy đầu tên nam nhân bên dưới ra nhưng hắn vẫn lì lợm ôm chặt không buông.

Âm hộ của nữ tử trinh nguyên tỏa ra mùi đặc trưng quá kích thích, nãy giờ bị hắn trêu chọc đã làm cô bé bên dưới phản ứng, nước từ trong lỗ thịt đang chảy ra.

Kế tiếp là một màn trâu già gặm cỏ non, Chu Cương Liệt với cái lưỡi lão luyện cùng với kinh nghiệm ăn lồn biết bao nữ tử dùng hết lên thân cô gái non nớt chưa trải sự đời.

Tiểu Thiện chỉ còn biết oằn mình lên mà chấp nhận từng cơn sướng khoái, nàng nhiều lần muốn dùng thiện nhãn để dập tắt tà hoả của tên phu quân dê cụ nhưng lại không nỡ để chồng mình mất hứng nên đành thôi.

“Ôi ôi… ứ… á trời ơi… đừng… đừng có cắn, chàng định ăn thịt thiếp hay sao chứ… ối da… ngứa… lưỡi… cái lưỡi thọc sâu quá rồi… ây nha… ưm… ân…”

Mặc cho vị nương tử của mình rên xiết, thân thể thì hẩy lên xuống liên tục, Chu Cương Liệt vẫn ghì chặt hông của nàng mà bú, hắn hết liếm bên ngoài lại thọc lưỡi sâu vào, răng cạ lấy hột thịt đỏ tươi của nàng, dâm thủy từ trong cứ như vậy ứa ra, mùi thơm trinh nữ kích thích hắn húp sạch.

“Thiếp thấy lạ lắm… sắp… sắp ra… sắp tè đến nơi rồi… ứm… á… chàng… mau bỏ ra đi… thiếp tè ra giường mất… ối… ra rồi… ra rồi… huhu…”

Dưới cơn sướng khoái tột độ, cô gái nhỏ nắm lấy tóc của phu quân, mu lồn dán chặt vào miệng hắn sau đó đạt cực khoái, từ âm hộ dâm thủy bắn thành tia cuồng phún ra, đồng thời niệu đạo phía trên cũng mất kiểm soát mà đái như thác lũ.

“Róc rách… xè… xè…”

Chu Cương Liệt há miệng thật lớn đớp trọn lồn của nàng vào mà nút, uống sạch cả nước lồn lẫn nước đái của nàng. Kỳ lạ là tuy nàng chỉ là phàm nhân nhưng vị nước tiểu không hề tanh khai mà lại rất mát và ngon.

Hắn tu ừng ực từng ngụm không hề để rơi vãi giọt nào, tên tiên nhân suốt ngày bày trò đái cho những tình nô của mình uống cũng để các nàng đái cho lũ nam nhân khác uống nay lại chịu quả báo phải uống sạch nước tiểu của vợ mình, nhưng đây nào phải quả báo, rõ ràng là hắn hết sức thưởng thức.

Tiểu Thiện toàn thân giật giật, không biết phải giấu mặt vào đâu, trong đêm động phòng nàng lại té đái, lại còn để phu quân của mình uống nữa.

Chu Cương Liệt chống tay ngồi dậy, liếm liếm mép, trên râu của hắn vẫn dính một ít nước khiến chúng bếch lại.

“Phu quân, mau nhả ra đi, sao chàng có thể uống thứ đó.” Tiểu Thiện cũng lật đật bò dậy vỗ vỗ lưng muốn chồng ói ra số nước vừa nuốt.

“Ặc, nàng làm gì vậy? Ta nuốt hết rồi, ngon lắm không sao đâu.” Hắn cũng bó tay trước sự ngây thơ vô số tội của cô nàng nương tử này.

“Chàng là biến thái hả? Sao… sao có thể uống nước… nước chỗ đó của thiếp. Lại còn khen ngon nữa.” Tiểu Thiện dùng ánh mắt dè bỉu liếc xéo hắn.

“Ngon thật mà, cơ thể nàng thật kỳ lạ, là phàm nhân nhưng không hề có bất kỳ tạp chất xú uế nào, nương tử, đêm đã khuya rồi, chúng ta cũng nên làm chính sự đi chứ hả.”

Nói rồi hắn lại vịn lấy eo kéo nàng vào lòng, Tiểu Thiện ậm ừ sau đó cũng ngoan ngoãn ngồi trên đùi hắn.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230