Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 81
Phần 81: Kế hoạch thành công

“Hừm, ra là vậy, các ngươi thật là biết cách chơi đó nha, một tên thiếu niên mới lớn dương khí đang thịnh thịt luôn mẫu thân và em gái ruột của mình. Một tên già đầu không nên nết cùng con dâu chim chuột, haha…”

Sau khi nghe Bắc Cung Nhược Giai kể lại toàn bộ Chu Cương Liệt vuốt râu lắc đầu cười ha hả hết sức thoải mái.

“Tiền bối, đây là chuyện hệ trọng ngài đừng giễu cợt nữa, nếu để người ngoài biết thì mặt mũi của Mặc Ngọc Đảo, Ngũ Hành Đảo đều mất sạch.” Nhược Giai khoanh tay mím môi liếc hắn, tên chủ nhân này thực không đứng đắn, ở đây nàng là người trong sạch nhất tất nhiên có quyền nói chuyện, mấy người còn lại chỉ biết lặng thinh không dám nói gì.

“Ầy, ta cứ tưởng chuyện xích mích sinh tử gì ghê gớm lắm, té ra là ân ái vụng trộm, cái này khi đi vân du ta thường xuyên gặp có gì to tát đâu.” Chu Cương Liệt ngồi thẳng người không cười nữa.

“Sao lại không to tát? Họ là đang loạn luân đó, con trai lấy mẹ và em gái, cha chồng lấy con dâu, nếu để người đời biết thì sẽ hứng chịu bao nhiêu phỉ nhổ đây?” Bắc Cung Nhược Giai vẻ mặt không vui trả lời.

‘Suy nghĩ của các ngươi làm ta thấy chán thật đó, các ngươi quen biết ta đã bao nhiêu lâu rồi mà vẫn chưa thấm nhuần tư tưởng của ta vậy hả?

Các ngươi đều là người tu hành, bước trên con đường tiên lộ, không thuộc về phàm trù của nhân gian nữa. Những cái luân thường đạo lý hay lễ nghĩa phàm tục không thể trói buộc được các ngươi. Chẳng qua việc duy trì nó là để giống với mọi người, không bị những kẻ cổ hủ khó thoát tín niệm đạo đức kia chê bai.

Nhưng khi các ngươi đủ mạnh, đủ khả năng, đủ tự tin thì những thứ đó chả là gì cả, nên nhớ mục đích của tu tiên là gì? Là tự do tự tại, làm những điều mình muốn nhưng không dám làm, chỉ cần có được thực lực thì mọi quy tắc tầm thường đều có thể thay đổi theo ý các ngươi mà không có kẻ nào dám khinh bỉ chê cười cả.’

Nghe những lời vị tiên nhân này nói, Lâm Phàm, Lâm Vấn Thiên, Hà Yên và Lãnh Nhược Hy đều ngước đầu nhìn lên, ai trong số họ đều đã từng nghe về triết lý của hắn, tu tiên không cần phải sống theo quan niệm thế tục.

“Lâm Phàm, nói cho ta biết ngươi bước lên tiên lộ với mục đích gì?” Chu Cương Liệt quay qua hỏi thiếu niên.

“Tiểu tử muốn mạnh, mạnh hơn nữa, tiền bối ngài chính là mục tiêu mà ta hướng tới, nếu như ta có thực lực như ngài sẽ không ai có thể khinh khi xem thường ta, thiên địa rộng lớn mặc sức ngao du làm tất cả những điều mình thích.”

Lâm Phàm nắm chặt nắm tay đáp lại, đôi mắt hắn vẫn tràn đầy quyết tâm như lúc trước, dù sắc dục bổn nguyên chế định quy tắc khiến hắn có thiên tính thích đội nón xanh, mê luyến gái đẹp hay muốn loạn luân nhưng không hề xóa đi bản tính lúc trước của hắn, một thiếu niên mạnh mẽ đầy gan dạ, tuy bốc đồng nhưng chính khí ngời ngời.

Đây cũng là điểm làm hai cô người yêu mê đắm hắn, Hà Yên mỉm cười gật đầu nhìn con trai mình đầy yêu thương.

“Haha, tốt, vậy để ta hỏi thêm vài câu, các ngươi phải thật tâm mà nói, không ai qua mắt được ta đâu. Lâm Vấn Thiên, khi ngươi nghe con trai mình cùng mẫu thân và muội muội của hắn tằng tịu với nhau ngươi nghĩ sao?” Chu Cương Liệt vỗ tay tán thưởng ý chí của Lâm Phàm sau đó quay qua hỏi.

“Tại hạ… Không thấy tức giận, tại hạ sớm đã thấm nhuần những lời dạy bảo của tiền bối ngài, xem nhẹ những luân thường đạo lý trói buộc phàm tục kia. Tại hạ cũng là người tính tình rộng rãi, chỉ cần là điều nương tử muốn thì ta không có ý kiến. Khi nghe nói con trai ta ngủ với vợ và con gái ta… ta… cảm thấy rất vui, vì gia đình chúng ta vừa mới đoàn tụ đã gắn bó khắn khít đến vậy. Với lại, ta cũng đã ăn nằm với vợ chưa cưới của nó làm sao có mặt mũi trách móc nó được.”

Lâm Phàm ngẩn người khi nghe phụ thân của mình nói, ý nghĩ khác lạ trong đầu hắn lại một lần nữa dần dần lớn thêm.

“Tốt, Hà phu nhân, nàng nghĩ như thế nào khi cùng con trai ân ái, lại thấy chồng mình ngủ cùng con dâu?” Chu Cương Liệt gật gù tiếp tục hỏi.

“Thiếp thân… thiếp thân xưa nay sống trong lớp vỏ bọc đức hạnh hiền lương quả thực rất mệt mỏi, kỳ thực thiếp muốn sống theo bản chất của chính mình, dạo gần đây thiếp chợt phát hiện phu quân có sở thích kỳ lạ hiến dâng thê tử. Vậy nên thiếp cũng không che đậy nữa, thiếp muốn được nhiều nam nhân yêu thương, thiếp thậm chí hứng tình với cả Lâm Phàm nên mới câu dẫn con trai mình cùng ân ái, thiếp là một đãng phụ dâm dật…”

Nàng nói đến đây thì mặt đã đỏ ửng, hai tay đan vào nhau xấu hổ. Lâm Phàm đảo mắt, thì ra mẹ mình lại phóng túng như vậy, phụ thân còn có sở thích dâng thê, rất hợp ý hắn a.

“Còn nàng, tại sao lại cùng phụ thân của chồng chưa cưới ăn nằm với nhau?” Chu Cương Liệt quay qua hỏi Lãnh Nhược Hy.

“Hức, người ta cũng có nỗi khổ tâm, Lâm Phàm đệ à, kỳ thực tỷ đúng như hôm qua tiền bối nói, là người tính dục quá cao không dễ thỏa mãn, kỳ thực tỷ đã sớm không còn trong trắng nữa, hôm qua phá trinh chỉ là ngụy tạo thôi. Đệ là người tỷ yêu thật lòng nhưng lại không đáp ứng đủ cho tỷ, bởi vậy… tỷ mới đi tìm người bên ngoài.” Lãnh Nhược Hy cắn môi đầy ái ngại.

Lâm Phàm được đưa từ cú sốc này đến cú sốc khác, hắn tròn xoe mắt nhìn cô gái áo vàng trước mặt, nàng cũng là dâm phụ, đã sớm thất tiết, hôm qua hắn đã từng tưởng tượng cảnh nàng không được đáp ứng nhu cầu tình dục đầy đủ nên đi tìm bọn đàn ông ngoài kia, không ngờ đây lại là sự thật.

“Vậy Lâm huynh đệ, ngươi đối với phụ thân, mẫu thân và Lãnh cô nương đây có thấy chán ghét hay kỳ thị hay không?” Chu Cương Liệt tiếp tục quay sang hỏi Lâm Phàm.

“Tiểu tử… không hề ghét bỏ hay hận ý với hành động của họ… ài, thú thật thì con cũng giống phụ thân, không biết có phải do di truyền hay không, con cảm thấy rất hứng thú khi thấy nữ nhân của mình thân mật ân ái với những nam nhân khác, con còn đặc biệt yêu thích cả mẫu thân và Gia Tuệ nữa…” Lâm Phàm cảm thấy như có gì đó thôi thúc hắn nói thật, đây có lẽ là một cơ hội gỡ rối.

“Haha, vậy thì được rồi, gia đình các ngươi thú vị thật đấy, loạn một cách rất hoàn hảo. Cha và con trai đều có sở thích dâng hiến nữ nhân, sau đó lại mê đắm nữ nhân của nhau, hai nàng thì đều là dâm phụ không hài lòng với một người đàn ông.” Chu Cương Liệt vuốt râu cười lớn, bốn người âm thầm đưa mắt nhìn nhau như muốn xác nhận mọi chuyện.

“Mọi người đã hiểu tính nhau vậy thì sau này cứ thế mà chung sống thoải mái thôi, hai tên đàn ông các ngươi không hề khó chịu khi nữ nhân của mình ngủ với nam nhân lạ vậy thì cứ thoải mái để các nàng tìm đàn ông, các ngươi thích thì đổi vợ cho nhau hoặc chơi loạn chiến cũng rất tốt mà có phải hay không?”

Câu nói của Chu Cương Liệt như tháo mở được nút thắt rối nùi trong lòng Lâm Phàm, kỳ thực hắn chính là ấp ủ suy nghĩ này nãy giờ không dám nói, cả mình và phụ thân đều không có ý kiến khi địt nữ nhân của nhau thì việc gì phải khó xử nữa, từ nay họ có thể công khai với nhau muốn chơi thế nào thì chơi.

Lâm Phàm lần lượt gật đầu với Lâm Vấn Thiên, Hà Yên và Lãnh Nhược Hy và cũng được họ tán đồng, riêng Lâm Gia Tuệ thì không cần, con bé này ai chơi sao nó sẽ theo như vậy.

“Lời của tiền bối như cảnh tỉnh chúng ta khỏi cơn mê, ngài nói đúng, người tu tiên tự do tự tại không cần phải câu nệ lễ giáo luân lý, ta… ta sẽ cùng gia đình mình sống theo ý thích, không để những thứ phàm tục kia bó buộc nữa.”

Nghe hắn nói xong, mọi người đều đồng loạt vỗ tay, xem như kế hoạch kéo Lâm Phàm vào chuyện loạn dâm này đã thành công.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230