Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 49
Phần 49: Thắng!

Nam Cung Hải thở dốc từng đợt, toàn thân vảy giáp rồng của hắn đã xuất hiện nhiều vết thương, chân khí hao tổn cực kỳ nghiêm trọng, hắn đứng trước bốn cánh cửa còn lại lần lượt là Cảnh, Tử, Kinh, Hưu.

Phía sau lưng hắn là từng núi binh khí đủ thể loại đao thương kiếm kích tên gậy giáo mác. Thương Môn vừa rồi quá ư là hung hiểm, nơi đây gọi là Vô Hạn Vực Binh, hắn phải đối mặt với hàng ngàn hàng vạn binh khí liên tục tấn công từ thập phương bát hướng.

Có vũ khí phàm tục cũng có bảo khí cấp thấp thậm chí cả kiếm khí như mưa rơi, tuy là hóa Thần nhưng độ tiêu hao cực kỳ lớn, khi vượt được qua thì bản thân đã kiệt sức rồi.

“Chết tiệt, tên đạo sĩ thối, nhớ đó cho ta.” Nam Cung Hải hối hận đến xanh ruột rồi, hắn không nên quá tự mãn đồng ý đánh cược để Dương Đình Chân có cơ hội bố trí trận pháp kinh khủng như này.

“Chỉ mới là Thương Môn đã khiến tiểu tử đó mất nửa cái mạng, nếu tiếp theo lại chọn phải cửa hung thì chẳng phải lành ít dữ nhiều sao?” Kim Mao Sư Vương nhe răng cười trên nỗi đau của người khác.

“Nam Cung lão gia tử, nếu không muốn gia tộc tuyệt hậu thì nhanh bảo cháu ngươi chịu thua đi, nếu hắn còn đi tiếp thì khó mà sống nổi.” Bắc Cung Thượng gác chân đưa mắt qua nhắc nhở.

Nam Cung Vẫn chỉ đứng yên, sắc mặt già âm trầm không nói gì.

“Hứ, tên ngốc đó chết trận càng tốt, nhìn thật ngứa mắt.” Bắc Cung Nhược Giai vịn lấy lan can đứng sát bên Lâm Phàm, nàng vẻ mặt vô cùng vui sướng khi người gặp họa.

“Á… ưm… ôi cha… chủ… nhân… sao lại chơi ba cái rồi, đừng mà… lồn sẽ bị ngài làm rộng ra nữa mất… ư… á…”

Ngay phía sau hạ thân nàng hiện tại là hai con cặc thọc vào âm đạo, một con cặc khác đút sâu trong lỗ đít. Dưới sàn Hà Yên và Lãnh Nhược Hy đã nằm trợn mắt co giật từng cơn, hai nàng bị địt đến ngất ngây rồi, tinh trùng theo các lỗ đang trào ra, bây giờ một mình Nhược Giai phải cân cả ba cặc.

Nàng vừa rên rỉ vừa cầu khấn chủ nhân thương tiếc đừng có đút thêm con cặc thứ ba vào, hai cái đã là giới hạn rồi, nàng không muốn trải nghiệm lại cảm giác lồn rộng như hôm qua đâu.

“Ừm, rượu này mùi vị vừa lạ vừa ngon, rất hợp miệng ta.” Lãnh Trường Phong rót một chén lớn nhấm nháp gật gù.

“Tất nhiên, đây là Hoàng Tửu do phu nhân ta cùng hai nàng dâu này chế biến đó, tất nhiên là xưa nay hiếm có rồi.” Lâm Vấn Thiên nâng chén cụng với Lãnh Trường Phong sau đó uống cạn.

“Hừ, muội muội ta có tài làm rượu ngon như vậy mà xưa nay người làm đại ca này lại chưa từng có phúc hưởng, thật là nữ sanh ngoại tộc tức chết ta.” Lãnh Trường Phong liếc xéo qua Lãnh Nhược Hy.

Kỳ thực thứ hắn nhìn thấy chỉ là ảo ảnh, muội muội thật đang nằm banh háng ngay dưới chân Chu Cương Liệt thở hổn hển sau khi ra quá nhiều dâm thủy.

Nàng âm thầm mếu máo muốn cười không được muốn khóc cũng không xong, đại ca ơi đại ca, lúc trước làm sao muội dám làm thứ rượu này cho huynh uống được.

Đây là rượu mạnh do chủ nhân mang từ trung thổ đến, vừa pha chế thêm dâm thủy và nước đái của ba người mẹ chồng con dâu các nàng, xưa nay làm gì có ai dám ủ rượu kiểu đó.

Lãnh Trường Phong tất nhiên không biết, hắn say sưa mà nốc từng chén một cách ngon lành, Chu Cương Liệt đưa cho Lâm Vấn Thiên cả một hủ lớn, hắn rất hào phóng rót cho đám trưởng lão ở đây cùng uống ai cũng tấm tắc khen ngon.

Lâm Vấn Thiên rất hài lòng, sao mà không ngon cho được, đây đều là nước lồn nước đái của vợ và con dâu hắn đó, các nàng là người tu hành tất nhiên nước thải ra không hề có ô uế gì, ngược lại được ngâm ủ trong thân thể nữ tử ám lấy mùi đặc trưng của các nàng nên rất là thơm tho.

Ngay cả Lâm Phàm cũng đang cầm một bát vừa uống vừa chăm chú quan sát trận pháp bên dưới. Nhược Giai đứng kế bên vểnh mông lên, mắt lật trắng dã suýt thì ngất xỉu vì ba con cặc vẫn đang đâm rút rất bạo trong hai lỗ thịt. Nàng này quả nhiên là dâm đãng hơn xa Hà Yên và Lãnh Nhược Hy, bị chơi đến thế vẫn không có dấu hiệu đầu hàng.

Bên dưới, Nam Cung Hải bây giờ đã thu hết vẻ mặt ngông nghênh không xem ai ra gì lại, hắn rất nghiêm túc chống thương quan sát bốn cửa còn lại.

Chúng đang đổi phương vị cho nhau liên tiếp, nếu chọn sai lần nữa dù có phá được trận thì hắn cũng sẽ đuối sức và bị Dương Đình Chân ném xuống đài, hắn không có đường lui nữa.

“Hừ, cho ngươi chừa cái thói xem thường anh tài thiên hạ, Tiềm Long Các của ngươi bây giờ chả phải như xưa nữa, ngươi còn nghĩ mình là thiếu chủ bá đạo bậc nhất Tây Hải sao.” Trên thiên không vọng xuống âm thanh của Dương Đình Chân, hắn vẫn ở giữa mắt trận phẩy cờ, miệng buông lời khiêu khích.

“Đạo sĩ thối tha, dám nhục mạ ta, đợi ta phá cái trận nát này xong nhất định sẽ cho ngươi trả giá.” Nam Cung Hải cay cú nghiến chặt răng.

Khán giả trên sân xì xầm bàn tán, ai cũng nghĩ phen này thiếu chủ Tiềm Long Các lật thuyền trong mương rồi, phải chi từ đầu hắn dựa vào tu vi hơn cấp để nhanh chóng kết thúc trận đấu thì đâu có lâm vào thế khó như bây giờ, quả thực kiêu ngạo tự phụ cũng dễ trả giá bằng tính mạng nha.

“Trong sinh có tử, trong tử có sinh, tìm thấy cửa sống trong cái chết, ta cứ chọn cửa tử biết đâu lối thoát lại là ở đó.” Nam Cung Hải lầm bầm sau đó làm ra quyết định, hắn nắm chặt thương trong tay, thân thể bao phủ trong long giáp nhào vào cửa Tử.

Mọi người bên ngoài đồng loạt ồ lên, vài vị trên các lầu cao đứng dậy, ai nấy đều thở dài, phen này tiêu cho thiếu chủ Nam Cung gia rồi.

“Ngu xuẩn.” Nam Cung Vẫn nhăn nhúm khuôn mặt, hai nắm tay bóp chặt, lão ta muốn tùy thời ra tay cứu lấy mạng cháu mình, dù có thua cũng không thể để huyết mạch dòng chính cuối cùng của Nam Cung gia chết tức tưởi như vậy.

Ngay khi mọi người chăm chú chờ mong kết cục của Nam Cung Hải khi tiến vào Tử Môn thì trên tấm bảng treo nhoáng một cái, trùng hợp làm sao, đúng lúc này vị trí của Tử Môn đã bị thay đổi phương vị trở thành Cảnh Môn.

Nam Cung Hải theo đà bay thẳng vào bên trong sau đó xuất hiện lại ở giữa đài. Bát Môn Kim tỏa Trận từ từ mờ ảo rồi vỡ vụn, tám cây cờ bát giác rơi xuống, trên không trung Dương Đình Chân hai mắt mở to tay run run.

Cây cờ chủ trong tay hắn rơi xuống, mắt trận sụp đổ, toàn trường lặng ngắt không một tiếng động.

“Phá… phá rồi, đại trận bị phá thành công rồi.” Một âm thanh từ đâu đó hét lên, từ đó nổ ra một tràng rầm rộ vang vọng, có người vỗ tay, có người thở dài tiếc nuối.

“Tên Nam Cung Hải này tuổi con rùa sao? May mắn như thế?” Bắc Cung Nhược Giai đang bị chơi muốn khuỵu cả chân vẫn giương mắt lên thất vọng nói.

“Ra rồi, ta phá trận được rồi, há há, Dương Đình Chân, ngươi thấy không hả, bổn thiếu là kẻ tư chất trời ban, sao có thể bị trận pháp ghẻ của đạo sĩ mũi trâu các ngươi giết chứ.” Nam Cung Hải vui mừng quá đỗi chỉ tay về phía đối thủ cười vang.

Dương Đình Chân rời khỏi phi kiếm đứng đối diện với Nam Cung Hải, kiếm trên tay hắn run run. Khán giả lúc này mới chợt im bặt. Đúng rồi, tuy thiếu chủ Tiềm Long Các phá được trận nhưng cũng chưa chắc thắng.

Hắn đã tiêu hao quá nhiều trong Bát Môn Kim tỏa Trận, nếu bây giờ Dương Đình Chân trở mặt không nhận cược mà đánh tiếp thì Nam Cung Hải khó thắng nổi.

“Sao? Ngươi tính bội ước hả?” Nam Cung Hải đầy cảnh giác nâng thương lên, toàn hộ hình thái rồng được vận dụng, nếu Dương Đình Chân không nhận cược mà trở mặt thì hắn cũng đành phải tiếp tục chiến, hắn không thể thua.

“Ài, ngươi thắng.” Đạo sĩ trẻ chỉ khẽ phất tay sau đó tự mình nhảy khỏi lôi đài quay về lầu các của Thanh Vân Cung.

“Keng, trận đấu kết thúc, Dương Đình Chân nhận thua, Nam Cung Hải dành chiến thắng.”

Sau tiếng hô lớn của trọng tài, khán giả cũng rầm rộ vỗ tay khen ngợi, đạo sĩ kia cũng rất giữ chữ tín. Nam Cung Hải nhìn theo đối thủ, khi thấy hắn rời đi thì mới thả lỏng cơ thể thở phào nhẹ nhõm, hắn thắng rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230