Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 116
Phần 116: Tiểu nương tử hư hỏng

Lại một ngày mới đến, Chu Cương Liệt bị cảm giác thư sướng dưới hạ bộ làm tỉnh giấc. Rõ ràng dương vật của hắn đang nằm trong một khoang miệng ướt át, được cái lưỡi mềm mại quấn lấy.

“Ừm… dâm nữ nhà nàng mới sáng sớm đã nứng lồn chịu không nổi rồi phải không?”

Hắn vẫn chưa cần mở mắt quan sát cũng biết đó là ai, chủ động cầu hoan thế này chỉ có thể là cái lô đỉnh lẳng lơ Lạc Thủy mà thôi. Hắn vòng tay ôm lấy thân thể trần trụi của Tiểu Thiện kế bên vào lòng, nàng này vẫn đang ngủ ngon lành.

Tay còn lại hắn với xuống mò mẫm khe lồn của Lạc Thủy đang bú cặc. Nhưng chợt hắn hơi khựng lại sau đó tiếp tục sờ mó từ gò mu cho đến dọc bên mép thịt ra sau hậu môn.

Lạc Thủy từ bao giờ lông lồn lại dày và rậm như vậy, rõ ràng mới hôm qua làm tình nàng chỉ có một nhúm cỏ thơm cắt tỉa rất gọn gàng cơ mà.

Khoan đã, trong hai nữ nhân ngủ cùng hắn thì người rậm lông chính là… Chu Cương Liệt mở choàng mắt ra ngó xuống bên dưới, quả nhiên không sai, nữ tử mới sáng sớm đã nhịn không nổi lôi cặc hắn ra bú liếm lại không phải là Lạc Thủy mà là tiểu nương tử vẻ mặt thiện lương kia.

“Vợ à? Nàng đang làm gì vậy?” Hắn vẫn còn hoang mang hỏi.

“Còn làm gì nữa, chính là giúp chàng thoải mái một chút.” Khuôn mặt nàng ửng hồng rõ ràng đang rất xấu hổ nhưng vẫn cố tỏ ra bình thản.

“Ây dà, từ khi nào cô vợ ngoan xinh yêu của ta lại dâm đãng như vậy rồi? Nói đi, nàng là ai giả dạng đến lừa gạt ta có phải không?” Chu Cương Liệt nửa đùa nửa thật trêu chọc, quả thực hắn không ngờ có ngày Tiểu Thiện vừa nhút nhát lại mít ướt kia có thể tự chủ động như thế, bình thường vẫn là hắn và Lạc Thủy phải vừa dụ dỗ động viên thậm chí dọa nạt nàng mới chịu ngậm cặc hắn vào miệng.

Lạc Thủy cũng đã bị động tĩnh làm thức giấc, nàng ngó qua một vòng sau đó như hiểu điều gì khẽ che miệng cười ý nhị rồi ngồi dậy quan sát.

“Thì… thì người ta trước giờ vẫn luôn rất chủ động chứ bộ.” Tiểu Thiện mặt đỏ như gấc chín, tay vẫn không buông dương vật của hắn ra.

“Khi nào cơ? Mỗi lần làm tình với nàng ta đều phải bỏ bao nhiêu công sức dỗ dành đó.” Hắn gác tay sau đầu hài hước hỏi.

“Ừm… thì người ta chủ động bán cá cho một mình chàng, sau đó còn rước chàng về tổ chức hôn lễ nữa còn gì? Chàng không thích thiếp như thế này sao?” Nói đến đây thì Tiểu Thiện đã sắp mếu đến nơi rồi.

“Thích chứ, miễn là nàng muốn làm ta đều ủng hộ, chỉ cần đừng cố gượng ép bản thân quá.” Chu Cương Liệt ngồi dậy vuốt ve khuôn mặt xinh đẹp của nàng ân cần đáp.

“Vậy, phu quân, thiếp… ừm… thiếp chính là đang… nứng lồn đó. Chàng mau dùng con cặc bự này… đâm vào huyệt dâm của thiếp đi. Cơ thể dâm đãng này mặc cho chàng chơi… thiếp… thiếp là con đĩ của riêng chàng đó…”

Tiểu Thiện ấp úng một hơi nói ra xong lập tức vùi đầu vào gối, Chu Cương Liệt sững sờ, Lạc Thủy cũng tròn mắt há hốc miệng như không tin vào tai mình. Cô nàng thánh thiện lễ độ này từ khi nào có thể xổ một tràng những lời dâm ngôn tục tĩu như vậy?

“Nàng… ôi trời, ai dạy nàng mấy câu dâm tục đó?” Hắn sáp tới bế lấy Tiểu Thiện đặt nàng ngồi vào lòng mình nheo mắt hỏi.

“Thiếp… là thiếp nghe Lạc Thủy tỷ lúc cùng chàng làm tình đã nói nên… nên người ta học được. Với lại… hức… tỷ ấy nói phu quân là thích nữ tử phải có chút hư hỏng… bởi vậy thiếp mới… thử hư hỏng một chút…” Tiểu Thiện lí nhí không dám nói lớn, mặt cúi gằm, giờ phút này nàng chỉ muốn có một cái lỗ nào đó để trốn vào, quá là xấu hổ rồi.

Tối qua mặc dù luôn cứng miệng nói mình không muốn bày bộ dáng dâm dật lẳng lơ để câu dẫn phu quân nhưng bản thân Tiểu Thiện cũng tự quan sát được, lang quân của nàng đúng là rất thích những cô gái chủ động dâng hiến cầu hoan.

Mà mấy nữ nô kia ai nấy thân phận đều rất hiển hách, không phải phu nhân cao quý thì cũng là tiểu thư thế lực gia giáo từ nhỏ, thế mà đều bị phu quân dạy cho thành cái thứ kỹ nữ cuồng dâm vứt bỏ cả luân lý. Điều này chứng tỏ Lạc Thủy nói đúng, phu quân của nàng rất thích biến những cô gái lễ giáo thánh khiết thành hạng đàn bàn dâm loàn lẳng lơ.

Vậy nếu nàng cứ khư khư giữ mình, không chịu mở lòng với chàng ấy, liệu có một ngày nào đó như Lạc Thủy nói chàng ấy sẽ không thích nàng cả ngày mè nheo khó chiều nữa rồi bỏ nàng hay không?

Tiểu Thiện vốn đa sầu đa cảm bây giờ cảm nhận rõ nguy cơ, khó khăn lắm mới tìm được người có lương duyên thiên định làm sao có thể để mất. Bởi vậy nàng mới quyết định sẽ thay đổi, nàng quan sát mọi hành vi của Lạc Thủy rồi học hỏi, cả những câu từ tục tĩu dâm đãng cũng kìm nén xấu hổ mà tuông ra.

“Ngoan nào, nàng là nương tử của ta, ta yêu nhất chính là nàng vô tư vô lo thánh thiện trong sáng, đừng cố thay đổi.” Chu Cương Liệt hôn lên khắp mặt mũi của nàng thì thầm an ủi.

“Phu quân không thích sao?” Đôi mắt nàng ngậm nước như sắp khóc tới nơi rồi.

“Ờ… thích chứ, lúc nghe nàng nói ra mấy câu kích tình ấy làm ta nứng đến điên, chỉ muốn lập tức đè nàng xuống mà bạo địt. Nàng dâm đãng cũng rất là dễ thương đó nha, nhưng mà… nàng chỉ được dâm đối với ta thôi, cấm không được với bất cứ ai khác, biết chưa.”

Nếu Chu Cương Liệt nói chỉ thích nàng ngoan hiền không thích nàng lẳng lơ thì chắc chắn Tiểu Thiện sẽ khóc vì xấu hổ, công sức nàng tự thay đổi mình cũng sẽ bị hắn phủ nhận hết. Bởi vậy hắn chọn cách ủng hộ nàng, quả nhiên Tiểu Thiện nghe hắn nói thì vui ra mặt, nàng chớp chớp đôi mắt trong veo học theo Lạc Thủy đưa tình mời gọi.

“Thích… vậy thì đến ăn thiếp đi. Lồn của cô vợ dâm đãng này đã sẵn sàng chào đón chàng rồi đây. Địt thiếp đi, thiếp chỉ dâm với mình chàng mà thôi đó.”

Chu Cương Liệt hơi thở ồ ồ, tâm trí bị cô vợ thánh thiện câu dẫn hoàn toàn, hắn lập tức đè ngửa nàng ra, cả tay và miệng lưỡi cùng tiến công linh hoạt, hết sờ mó lại hôn hít khắp nơi.

Lạc Thủy ngồi bên cạnh chứng kiến gật gù hài lòng, phải vậy chứ, tiểu muội dễ dạy nha. Chỉ lát sau, âm thanh rên rỉ tràn đầy phong vận đã lần nữa vang lên trong buổi sớm mai.

“A… a… ô… hơ… chàng… phu quân… thiếp phê quá… ôi da tỷ đừng có cắn vú người ta… ưm… nữa đi… thiếp… sướng lắm… đụ sâu vào tử cung thiếp… giã nát cái lồn nứng không biết xấu hổ này đi… ơ… ha… phu quân… cặc chàng đội bụng thiếp lên rồi… cả lỗ hậu nữa… Á á á…”

Tiểu Thiện bị Chu Cương Liệt và Lạc Thủy kẹp ở giữa mà chăm sóc tận tình, âm đạo lẫn lỗ hậu đều có một cái dương vật đang luân phiên thò thụt, con cặc còn lại vươn ra như vòi bạch tuộc quấn quanh eo nàng rồi chà giữa hai khe vú, đầu khấc thi thoảng lại tiến vào miệng nàng.

Lạc Thủy ngồi phía sau để Tiểu Thiện tựa lưng vào, tay nàng ra sức mà nhào nặn o ép cặp vú. Chốc lát sau, Tiểu Thiện đã bị huấn luyện thành công, nàng buông thả bản thân cho dục tính chiếm hữu, không từ chối bất cứ tư thế nào, thậm chí khi Chu Cương Liệt đút thêm con cặc thứ hai vào lồn nàng cũng không khóc lóc nhõng nhẽo như trước mà rất phối hợp uốn éo hạ thân.

“Nương tử thật tốt dâm đãng a, haha, đây là do ta khai phá ra hay là bản chất nàng tới giờ mới hiển lộ vậy?” Chu Cương Liệt đang lấy thế từ bên dưới hẩy cặc lên đóng từng cú lút cán sâu trong âm hộ nàng.

“Ô… ô… ô… thiếp không biết đâu… người ta chỉ muốn phục vụ cho phu quân thật tốt thôi… ưm… ân… chàng bại hoại… khiến thiếp trở nên hư hỏng thế này… tất cả là tại chàng… dâm tặc biến thái… A a a… cặc… cặc thật lớn… thật tốt a…” Tiểu Thiện ngồi phía trên ra sức nhún nhảy như thiếu nữ cưỡi ngựa, dâm thủy liên tục vẫy ra từ âm hộ.

Hắn nhìn thấy điểm dâm dục của nàng lại bắt đầu tăng từ 50 lên tới 65. Điều này chứng tỏ Tiểu Thiện đã mở lòng hơn, sẵn sàng cùng hắn làm nhiều trò tình thú, không quá bảo thủ như trước nữa. Điều này làm Chu Cương Liệt khá hài lòng, hắn vẫn muốn nàng là cô gái trong sáng lương thiện nhưng có thêm chút dâm tính chẳng phải thú vị hơn sao.

Ba người tiếp tục bỏ bữa sáng ân ái giao hoan tới tận trưa, đến khi Tiểu Thiện vong tình nằm bất động thì mới dừng lại. Bản thân nàng cũng không ngờ sau khi mở lòng thuận theo ý chí dục tính thì lại có thể chơi lâu đến vậy. Bình thường chỉ cần nửa canh giờ là nàng đã khóc lóc van xin tha thứ rồi.

Lạc Thủy cũng một phen tận hưởng, song tu công pháp vận hành liên tục, cả nàng và Chu Cương Liệt đều cảm nhận rõ sự phát triển của cảnh giới, quả nhiên nàng càng lên cao sẽ càng phụ trợ cho tu hành của hắn rất lớn.

Ba người sau đó cùng nhau tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ rồi dùng bữa trưa. Đâu đó xong xuôi hắn mới quần áo chỉnh tề hôn vào môi từng nàng.

“Nương tử, các nàng nghỉ ngơi sắp xếp tốt chuyện trong phủ, ta đi tối sẽ về.”

“Dâm tặc nhà chàng làm người ta tới giờ vẫn còn ê ẩm không khép chân được, chàng đi rồi kiếm thật nhiều tình nô đi, để tinh khí thịnh vượng quá về đây lại hành hạ người ta.” Tiểu Thiện ra vẻ ghét bỏ lè lưỡi nói.

“Haha, sáng nay không phải là do dâm nữ nhà nàng câu dẫn ta hay sao, nành chính là thèm muốn chết còn làm bộ thánh thiện nữa, xấu tính quá đó.” Hắn cười ha hả vỗ đét vào mông thịt của nàng một cái khiến tiểu nương tử nhảy dựng lên vì hậu môn vẫn còn đang thốn. Để lại nàng hậm hực la mắng, Chu Cương Liệt hôn gió một phát rồi chạy tót ra ngoài.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230