Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 34
Phần 34: Cam chịu buông xuôi

Bắc Cung Nhược Giai ngồi im ngẫm nghĩ về những gì bốn người trước mặt vừa nói. Nàng đâu hay biết trong âm thầm bản thân đã bị Chu Cương Liệt dùng bổn nguyên sắc dục dẫn dắt cảm xúc.

Nếu như bình thường nàng vốn là người có suy tính tâm cơ kỹ càng sẽ thấy lời nói của họ chỉ là bao biện cho chuyện trăng gió dâm loàn. Nhưng hiện tại lý trí dần dần bị lực lượng bổn nguyên nắm giữ, nàng chỉ chăm chú vào những vấn đề xoay quanh Lâm Phàm ca ca của mình.

Càng nghĩ nàng lại càng thấy họ nói đúng, nhất là Chu Cương Liệt. Nàng chỉ biết nói yêu Lâm Phàm, nguyện chờ đợi tin tưởng hắn nhưng nàng không thể làm gì giúp hắn ngoài việc trở về Cổ Đảo để lại hắn tự vật lộn với cuộc sống ngoài kia.

Thậm chí chính nàng đã là gánh nặng tâm lý khiến người yêu phải hối hả hơn, hắn liều mạng hơn để nhanh chóng cường đại thậm chí đã từng đối đầu với cả một thế lực như Lăng gia, nếu hắn chết ở đó thì xem như nàng có chờ cả đời cũng không thể thấy được hắn nữa.

Quả thật ở một góc độ nào đó, nàng đối với vị tiên nhân này nên mang ơn rất nhiều, nàng dành tình cảm cho Lâm Phàm nhưng không hề làm gì cho hắn cả, nàng đâu có tư cách gì trách móc hắn.

Thấy thiếu nữ đang dần dần lâm vào mơ hồ bị thao túng tâm lý, Chu Cương Liệt mỉm cười nháy mắt cho hai nữ nhân trần truồng kia, các nàng cũng biết ý đi đến bên cạnh Nhược Giai.

“Ta… ta biết rồi, nể mặt ân tình của Chu tiền bối với Lâm Phàm ca ca ta sẽ xem như không thấy chuyện ân ái thác loạn hôm nay, ta thề sẽ không nói với ai về những gì mình nghe thấy. Các người… các người thả ta đi có được không?” Nàng bối rối khẽ lùi người về phía sau.

“Hứ, ngươi nghĩ có chuyện ngon ăn như vậy sao? Đã biết được hết bí mật của chúng ta còn muốn thoát ly dễ dàng? Đừng có mơ.” Lãnh Nhược Hy cúi xuống nâng cằm của tình địch lên.

“Rốt cuộc cô muốn gì đây, ta không phải thứ kỹ nữ rẻ mạt dễ dàng dâng hiến thân xác như cô đâu, Lâm Phàm ca ca đúng là mắt mù mới thích loại gái điếm như cô đó.” Nhược Giai tức giận nghiến răng gắt gỏng chửi thẳng mặt.

“Haha, đúng, ta là đĩ đó rồi sao, ta đâu có chối, thân thể này là bồn chứa tinh của tất cả nam nhân trên thế gian, ta có thể dâng hiến cho hàng ngàn hàng vạn người địt ta đó. Và muội muội cũng phải như vậy, đã biết hết chuyện của chúng ta thì chỉ có một sự lựa chọn là trở thành tình nô của chủ nhân giống chúng ta.” Lãnh Nhược Hy cười khoái trá sau đó tát một phát đau điếng vào má của Bắc Cung Nhược Giai làm nàng ngã qua một bên, hai hàng nước mắt rấm rứt rơi xuống.

“Ôi, hai đứa đều là con dâu của ta, đừng ăn hiếp muội tử của con như vậy chứ, Lâm Phàm mà thấy sẽ đau lòng lắm.” Hà Yên dịu dàng quỳ xuống ôm lấy Nhược Giai vào lòng mà vỗ về.

“Hức… huhu… bá mẫu, người xem, cô ta hung dữ độc ác như vậy, đã dâm đãng không giữ tiết hạnh để hầu hạ Lâm Phàm ca ca bây giờ còn muốn kéo con xuống nước, người nghĩ xem, nếu huynh ấy biết cả hai cô người yêu đều thất trinh trong tay người ta thì huynh ấy chắc sẽ điên lên mất.”

Bắc Cung Nhược Giai lại bắt đầu diễn xuất, nàng ta thấy ở đây Hà Yên là người lành tính dễ gợi nỗi cảm thông nhất nên muốn vin vào người mẹ chồng này để cứu lấy mình.

“Ai… ta xin lỗi, ý của chủ nhân đã quyết ta không thể cãi lại, ủy khuất cho con một xíu vậy.” Ai ngờ Hà Yên lắc đầu từ chối ngay, điểm dâm dục của các nàng đã đầy đủ giá trị, các nàng đối với ý muốn của Chu Cương Liệt là không thể làm trái thì sao có thể vì thấy con dâu tội nghiệp mà mủi lòng cho được.

“Bây giờ con chọn đi, trở thành đồng bọn với chúng ta, dâng hiến thân thể đó cho Chu tiền bối thì tình cảm của con với Lâm Phàm vẫn sẽ như cũ, còn nếu con nhất quyết không chịu thì xin lỗi bá phụ không nhận đứa con dâu này được.” Lâm Vấn Thiên buông lời đả kích, tên này chính là muốn gài luôn đứa con dâu này cho Chu Cương Liệt chơi, đợi vị tiên nhân này hưởng thụ chán chê rồi sẽ đến lượt hắn.

Nghe chính miệng phụ thân của Lâm Phàm bắt mình lựa chọn, Bắc Cung Nhược Giai bối rối không thôi, nàng không hề muốn trở thành bộ dáng dâm đĩ giống hai nữ nhân kia chút nào.

‘Nàng nhìn xem, hai tình nô này của ta đã thu nạp mấy ngày rồi, ta thậm chí địt họ ngay trên đấu hội hôm trước mà có ai thấy đâu. Dù nàng có trở thành như họ thì cũng không hề bị phát hiện, bề ngoài các nàng vẫn như cũ, thân phận cao quý không ai dám mạo phạm.

Nàng nghĩ mà xem, không phải bản thân nàng luôn muốn đạt được sủng ái thân thiết với gia đình Lâm Phàm sao? Đây chính là cách của ta, chỉ cần tất cả đều có chung một bí mật, cùng là châu chấu trên một sợi dây thì tất nhiên sẽ gắn bó hơn rồi.’

Chu Cương Liệt bồi thêm một câu khiến thiếu nữ nội tâm càng xao động. Nàng không kìm được thở dài, nếu hiện tại không đồng ý thì chắc chắn sẽ bị họ dùng vũ lực cưỡng đoạt, kiểu gì thì nàng cũng khó thoát.

“Được, ta chấp nhận là được chứ gì.” Nhược Giai gật đầu cam chịu.

“Haha, phải vậy chứ, đã là đĩ thì cả nhà nên làm đĩ chung với nhau, làm gì có ai cao quý hơn ai, muội tử à, ngươi sẽ sớm nghiện con cặc của chủ nhân thôi.” Lãnh Nhược Hy sung sướng cười đắc thắng.

“Còn khuya, ta mới không phải dâm phụ như cô, ta chấp nhận chuyện này là vì Lâm Phàm ca ca thôi, ta yêu nhất vẫn là huynh ấy, đợi gã tiên nhân kia rời khỏi Tây Hải thì mọi chuyện xem như chấm dứt, đừng hòng ép ta trở thành kỹ nữ như cô.” Bắc Cung Nhược Giai căm ghét trừng mắt mắng chửi.

Hà Yên đứng kế xấu hổ đến đỏ mặt, sao con dâu nhỏ chửi con dâu lớn mà mình lại nhột đến vậy. Nàng cũng là dâm phụ kỹ nữ có được hay không.

Chu Cương Liệt nhếch môi cười gian xảo, thiếu nữ này thật quá ngây thơ, làm gì có nữ nhân nào qua tay hắn rồi mà không bị biến thành tình nô ngoan ngoãn quỳ dưới cặc, chỉ cần qua hôm nay thôi, ngày mai chúng ta sẽ thấy một Bắc Cung Nhược Giai khác hoàn toàn, biết đâu nàng ta so với Hà Yên và Lãnh Nhược Hy còn đĩ hơn thì sao.

“Nếu đã chấp nhận làm tình nô cho chủ nhân, vậy thì làm lễ đi.” Lãnh Nhược Hy đảo mắt sau đó chống nạnh ra dáng chị đại dạy dỗ em gái.

“Lễ gì cơ?” Thiếu nữ áo xanh ngơ ngác.

“Quỳ xuống hôn lên dương căn của ngài ấy, sau đó uống một ngụm tinh dịch xem như tuyên thệ.”

“Gì cơ? Không bao giờ.” Nhược Giai giật thót nhìn vào con cặc đang dựng cờ ngỏng đầu kia của Chu Cương Liệt sau đó lắc đầu nguầy nguậy.

“Hừ, đã chấp nhận tham gia cuộc chơi thì phải theo luật, bây giờ muội muốn tự mình làm hay đợi chúng ta đè muội ra cho ngài ấy hiếp?” Lãnh Nhược Hy đóng vai ác rất tốt, nàng ta từ từ xoa tay bước đến gần với vẻ mặt như thật sự muốn bắt con mồi cho chủ nhân xơi.

Bắc Cung Nhược Giai tu vi sớm bị phong bế như con nai tơ lạc vào hang sói, nàng sợ hãi lùi sát người vào lan can tầng lầu, đôi mắt đẫm lệ ra chiều uất ức lắm.

“Được rồi, ta làm, ta làm là được chứ gì, đừng động vào người ta.” Nàng hét lên, mức độ căm ghét đối với ả họ Lãnh kia càng tăng cao.

Nàng liếc mắt nhìn qua cái côn thịt bự như cổ tay với đầu khấc hình nấm sậm màu của Chu Cương Liệt, nó thật to và dài, còn gân guốc xanh tím thấy ghê, quy đầu còn giật giật, lỗ tiểu rỉ một chút nước nhờn nữa.

Nàng không còn cách nào là phải bò đến, dương vật cách mặt vài phân thì mũi nàng đã ngửi được mùi đặc trưng của con cặc, nó đậm vị đầy cương dương khiến nữ nhân chỉ hít một phát mà đầu óc đã lâng lâng bấn loạn.

Bắc Cung Nhược Giai lấy tư thế chiến sĩ cảm tử nhắm tịt mắt chu môi ra sau đó hôn lên đầu nấm kia một cái chụt.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230