Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 164
Phần 164: Ban cơ duyên

“Kỹ nữ, mới được khai phá lần đầu đã dâm đãng kêu rên đòi hỏi như vậy? Còn làm ra bộ dáng tiên tử cao lãnh dùng lời ngon ngọt để dụ dỗ nam nhân. Nói xem nàng là gì?” Chu Cương Liệt vừa dồn sức nắc vừa nhéo lấy hai đầu vú của Liễu Như Yên kéo mạnh.

“Á… ô… vâng, thiếp sai rồi… thiếp đáng bị trừng phạt, xin lỗi chủ nhân vì đã không sống thật với bản chất… á ư… thiếp không phải tiên tử cao quý kiêu sa, thiếp là kỹ nữ số một Nam Hải, chuyên dùng nhan sắc và lời nói ngon ngọt dụ dỗ đàn ông đổi lấy lợi ích… thiếp luôn giả vờ thiện lành nhu mì để che giấu cái nội tâm dâm dục của mình, kỳ thực thiếp chỉ là con đĩ ti tiện thấy cặc liền nứng… ô ha… á… Đây là lần đầu tiên tiếp xúc với cặc nhưng thiếp đã nghiện mất rồi… chủ nhân hãy phạt thiếp đi, chơi nát cái huyệt dâm giả tạo này điiii…”

Lời nàng nói như liều thuốc kích dục khiến Chu Cương Liệt hưng phấn lên, nàng này để sướng lồn thì cái gì cũng có thể nói luôn rồi, hắn lại càng ra sức hơn, con cặc thứ ba cũng được điều động.

Hắn chèn hai ngón vào lỗ lồn nàng kéo cho nó giãn ra, sau đó đâm con cặc kia vào. Liễu Như Yên hét to một tiếng lập tức cao trào khi hai cái đầu khấc chạm vào hoa tâm.

“Ba… ba con cặc??? Á á á… chủ nhân… giết người… ngài là yêu quái… ư á hơ hơ… lồn thiếp bị xé ra rồi… chủ nhân chơi chết thiếp rồi… ô ô…”

Cứ thế trong lồn nàng hai cái dương vật chen chúc nhau đâm thọt, lỗ hậu cũng bị một con cặc xâm nhập sâu tận trực tràng, lỗ tử cung của nàng nhanh chóng bị khai mở. Liễu Như Yên ngửa cổ sùi bọt mép ngất lịm đi, sau đó trong cơn mê lại bị chơi đến cao trào tỉnh lại.

Tên chủ nhân ác ôn cứ vậy giã tung lồn nát cúc nàng suốt hai canh giờ, hai người chơi đủ loại tư thế, từ trên giường xuống bàn trà, lại bế lấy nàng tới trước gương để nàng có thể nhìn rõ bộ dạng mình dâm tiện thế nào khi bị địt, hắn điên cuồng phóng xuất tinh dịch vào bên trong, sau đó lại tiếp tục chơi, phải đến khi lên đỉnh lần thứ tư xong hắn mới tận hứng buông tha nàng ra.

Liễu Như Yên vô lực nằm bẹp xuống giường, cả người nàng giờ đã như bãi bùn nhão không chút sức lực vận động tay chân. Khắp cơ thể nàng đầy dấu cắn, nhéo bầm tím, tóc và lông lồn ướt nhẹp dính bết lại, từ khắp các lỗ trên người đều có tinh trùng đang chảy xuôi, bụng bị nội bắn đến tròn căng như bà bầu, tràng cảnh thê thảm vô cùng.

“Ha… a… nữa, nữa đi… thiếp muốn nữa… chủ nhân… địt tiếp đi… cặc… thiếp muốn cặc… ưm… ọc… ục…”

“Chà, bình thường nữ nhân khác nếu bị ta chơi tới vậy đã sớm đầy điểm dâm dục sao nàng này chỉ mới 70 thôi nhỉ?” Chu Cương Liệt nhìn số điểm trên đầu Liễu Như Yên thầm thắc mắc.

‘Tâm cảnh và định lực mỗi người đều khác nhau, cô nàng này tuy tính tình giả dối nhưng cũng nhờ suốt mấy trăm năm sống dưới lớp mặt nạ tiên tử thánh khiết thanh lãnh do mình tạo nên đã rèn luyện cho cô ta một bản tâm rất vững vàng, người bình thường sẽ khó có thể khiến nàng dao động cảm xúc.

Cũng may ký chủ là dùng kỹ năng Hỗn Loạn Tâm khiến trí lực nàng giảm sút, lại bị sắc dục bổn nguyên dẫn dắt thao túng nên mới nhanh chóng thu phục được, nếu không ngài e là phải dùng nhiều công sức hơn mới có thể để nàng ta cam chịu làm tình nô.

Tuy bây giờ đã buông xuôi theo dâm tính nhưng nàng cũng chỉ là phục tùng một mình ngài, để nàng hoàn toàn sa đọa thành kỹ nữ ai cũng có thể chơi thì cần phải cố gắng hơn nha.’ Yêu Dục xuất hiện giải đáp thắc mắc của hắn.

“Ồ, ra là vậy, thế thì cần giúp Liễu tiên tử đây khai phá thêm nhiều kiểu chơi nữa, cũng may đã ép cho nàng ta quy tắc cuồng khoả thân nghiện bại lộ, mọi chuyện kế tiếp là dễ.” Chu Cương Liệt xoa cằm gật gù.

“Đây chỉ là khởi đầu thôi, ký chủ hiện tại là tiên nhân ra tay cày điểm dâm dục với nữ tử phàm giai thật là chuyện dễ dàng, nếu tương lai ngài gặp người tu vi cao hơn hoặc có tâm cảnh vững chắc ngàn năm vạn năm thì sẽ khó khăn vô cùng, những pháp thuật tác động tới cảm xúc cũng sẽ rất hạn chế hoặc không có tác dụng.” Yêu Dục nhắc nhở thêm.

“Chà, gánh nặng đường dài a.” Hắn thở dài cảm thán, quả đúng là cần phải đề cao thêm thực lực, nếu mãi chỉ là tên Chân Tiên quèn thì hắn sẽ không có đủ vốn liếng để lên Thiên Đình sơ múi các nữ thần tiên.

Nhìn Liễu Như Yên đang nằm rên rỉ trên giường, Chu Cương Liệt có chút thương tiếc liền đút cho nàng một khoả đan dược hồi phục, nàng cũng đã sớm mệt lã cố đưa ánh mắt yêu thương cảm kích với hắn rồi mỉm cười an tường ngủ thiếp đi.

Hắn tiếp tục phất tay giúp nàng dọn dẹp sạch sẽ căn phòng sớm lộn xộn, số dâm dịch kia tất nhiên là gom lại để dành tưới cho cây dương căn và trứng Chân Hoàng rồi. Đâu đó xong xuôi Chu Cương Liệt mới rời khỏi phòng quay về ôm thê tử cùng tiểu thiếp mà ngủ ngon.

Sáng sớm hôm sau hắn đã rời giường đến gặp Lâm Vấn Thiên, tên này bộ dáng có vẻ hơi hốc hác, chắc chắn là do đêm qua bị đám dâm nữ kia vắt đến cạn tinh, chân đi còn hơi run nhưng vì giữ thể diện trước mặt tiên nhân vẫn cố đứng vững.

“Tiền bối có chuyện chi dặn dò?”

“Trong phủ của ngươi có chỗ nào không gian rộng rãi nhưng lại kín đáo không có ngoại nhân ra vào hay không?”

“Tất nhiên là có, chính là hậu trạch nơi vãn bối thường bế quan tu hành, nơi đó đầy đủ hồ nước vườn cây, chỉ có người thân như thê tử và các con của ta mới được cho phép ra vào.” Lâm Vấn Thiên tuy chưa hiểu ý hắn nhưng vẫn thành thật đáp.

“Tốt, vậy thì ta sẽ để lại cho ngươi một cơ duyên, cũng là giúp cho hoạt động mở kỹ viện sắp tới thêm phần thuận lợi, giờ ngươi dẫn ta qua đó.” Chu Cương Liệt hài lòng yêu cầu.

Lâm Vấn Thiên nghe nói là cơ duyên thì mừng rỡ vội vàng đưa hắn đi về phía sau đại trạch. Nơi đây được ba lớp tường vây kín hoàn toàn cách biệt với bên ngoài, một gian lầu các ba tầng khá lớn nằm trên mảnh đất được bao quanh bởi hồ nước, kế bên còn có khu vườn trồng nhiều loại dược liệu quý giá.

“Chỗ này là cấm địa chỉ có vãn bối cùng nhạc mẫu chó cái kia cùng người thân được cho phép thì mới có thể ra vào, lầu các kia là chỗ bế quan, lưu trữ công pháp cũng như nhiều bảo khí báu vật được sưu tầm nhiều năm qua.” Lâm Vấn Thiên nhiệt tình giới thiệu hết một lượt.

“Chỗ này từ nay sẽ là bảo địa có thể giúp Mặc Ngọc Đảo muôn đời hùng mạnh, ráng mà giữ gìn.” Chu Cương Liệt nói rồi lại lấy ra thứ đã chuẩn bị từ trước.

Đây rõ ràng là hạt giống của Dương Căn Thụ được hắn cất giữ lâu nay, lúc sáng trước khi đến đây hắn đã ngâm ủ nó trong dâm dịch sau đó nhét vào âm đạo của Lạc Thủy để khiến nó nảy mầm.

Hắn chọn một khu đất tốt giữa vườn sau đó đào một lỗ nhỏ, trước khi chôn xuống hắn còn nắm chặt lấy hạt mầm kia rồi lẩm bẩm chú ngữ.

“Dùng hạt giống làm vật dẫn đặt ra quy tắc của ta tại hòn đảo này, dân cư trên đảo tính cách phóng khoáng, sự nhìn nhận với chuyện dâm dục trở thành hiển nhiên, phong cách ăn mặc thoải mái không gò bó bởi ý niệm đạo đức.”

Từ bàn tay hắn một tia quy tắc nhỏ bẻ vô hình nhanh chóng bay vào hạt giống Dương căn thụ, kế tiếp Chu Cương Liệt liền bỏ nó xuống hố lấp đất lại rồi lấy từ túi không gian một mớ dâm dịch tưới lên.

Hạt giống nhanh chóng hấp thụ lấy thứ chất hỗn hợp tinh trùng cùng dâm thủy kia rồi phát triển nhanh đến nổi mắt thường dễ dàng quan sát, chỉ ít phút nó đã cao tới đầu gối.

Cũng theo đó tia quy tắc do hắn đặt ra đã thẩm thấu vào gốc rễ rồi lan tỏa ra khắp hòn đảo. Lâm Vấn Thiên đứng bên cạnh hóng hớt vẫn chưa rõ tiên nhân đây là đang làm gì.

“Đây là tiên thụ ta thường dùng để luyện Dương căn đan mà các ngươi từng phục dụng đó, ta sẽ đưa cho ngươi đan phương để luyện chế quả cây này tăng thêm chất lượng. Chỉ cần thường xuyên tưới dâm dịch của cả nam và nữ thì nó sẽ liên tục đơm hoa kết trái.” Chu Cương Liệt hiểu ý liền giải thích.

“Lâm mỗ xin đại diện cả Mặc Ngọc Đảo tạ ơn tiền bối đã ban thần vật.” Lâm Vấn Thiên mừng rơn vội vàng cúi lạy, cây tiên thụ này phải nói là cơ duyên đắt giá vô cùng a. Có nó trong tay thì đệ tử trong đảo đều có thể nhận được tẩy rửa gân cốt loại bỏ tạp chất, tuổi thọ tăng hơn gấp đôi, còn giúp người ta phản lão hoàn đồng.

“Nhớ phải che giấu cho thật tốt, nếu để ngoại nhân biết được thì khó tránh những kẻ tham lam tìm tới.” Hắn còn cẩn thận dặn dò thêm.

“Tiền bối yên tâm, ta sẽ không để ai biết về sự tồn tại của nó.”

Lâm Vấn Thiên đương nhiên tự minh bạch, tuy cây này phương pháp nuôi trồng lẫn hình dáng quả đều vô cùng dung tục khiến người ta đỏ mặt nhưng nó vẫn là tiên thụ. Là loại thần vật chí cao vô thượng ai cũng thèm muốn, nếu biết trên đảo có loại cây nghịch thiên như vậy chắc chắn sẽ dẫn phát tranh đoạt cực lớn không chỉ ở Tây Hải mà là toàn thiên hạ.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230