Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 177
Phần 177: Thủ đoạn ngoan độc

Liễu Như Yên tròn xoe mắt nhìn vị chủ nhân nét mặt hàm hậu này như muốn suy xét xem hắn đang nói thật hay nói đùa.

“Chủ… chủ nhân ngài trêu thiếp có phải không? Người ta bây giờ đã chấp nhận làm tình nô suốt kiếp của ngài rồi, thiếp cả đời còn lại chỉ có thể làm đĩ, độ kiếp phi thăng thật là mơ tưởng xa xôi.”

“Haha, một con đĩ cảnh giới tiên nhân không phải sẽ rất tuyệt hay sao? Ta nói được sẽ làm được, chỉ cần nàng ngoan ngoãn thì cơ duyên sẽ không thiếu phần.” Chu Cương Liệt cười sảng khoái với tay liền búng lên hột le của Liễu Như Yên một phát.

“Ngài nói thật? A… thiếp nguyện ý, chỉ cần có thể thành tiên thì thiếp dù có làm kỹ nữ cũng vui vẻ chấp nhận.” Nàng vui mừng ôm lấy hắn dụi đầu ngoan như mèo con.

“Tốt, chỉ sợ khi đó nàng sẽ mềm lòng không nỡ ra tay mà thôi.”

“Vì thành tiên thiếp đã vứt cả tư cách chính đạo muốn rút cốt tủy người sống luyện đan thì còn gì có thể khiến thiếp chùn tay được? Chủ nhân là muốn thiếp làm gì?” Nàng nghiêng đầu tò mò hỏi.

“Thực ra Thăng Phú Đan đó ta cũng biết luyện, thậm chí tác dụng còn mạnh hơn đan phương của tên kia gấp nhiều lần. Hắn chỉ có thể rút cốt tủy của Lâm Phàm tư chất Hoàng Kim phàm giai, còn ta là muốn dùng cốt tủy của tiên nhân thực thụ để luyện.” Hắn thản nhiên cười nhếch mép nói, nhưng lời vào tai lại khiến Liễu Như Yên giật mình run cả người, nàng dường như hiểu vị chủ nhân tàn độc này muốn làm gì rồi.

“Ngài… ngài định…” Nàng vẫn lắp bắp hỏi cho chắc chắn.

“Hừ, Tư Không Trọng Kiều kia lòng dạ ác độc thì cũng xứng đáng nhận lãnh báo ứng tương tự, ta sẽ dùng cốt tủy của hắn để luyện ra Thăng Phú Đan cực phẩm, bảo đảm khi phục dụng thì tư chất của nàng sẽ không chỉ tăng chút ít mà là tuyệt phẩm, có khi còn siêu việt cả cấp Hoàng Kim của Lâm Phàm. Lúc đó xem như tiên lộ đã rộng mở chờ đón nàng.”

Chu Cương Liệt cùng Yêu Dục đã tính toán qua, cốt tủy cấp Chân Tiên hậu kỳ đỉnh phong của Tư Không Trọng Kiều nếu luyện thành đan dược ít nhất cũng được cả lò chục viên, cho Liễu Như Yên một khoả cũng không thành vấn đề.

“Ực… nhưng… như vậy có quá tàn nhẫn không?” Nàng nuốt ngụm nước bọt băn khoăn.

“Là hắn tàn nhẫn trước, nương tử của ta đã từng nói, nếu có thể giết một người để cứu hàng ngàn hàng vạn người thì đó là công không phải tội. Thứ sâu mọt muốn họa hại thiên hạ chết chính là phúc cho trăm họ. Ta chỉ đáp trả lại đúng những gì hắn đã từng làm mà thôi. Nàng không cần thiết thương cảm cho một kẻ như thế.”

“Vậy, thiếp cần phải làm gì?” Liễu Như Yên đối với Tư Không Trọng Kiều cũng chỉ có chút tội lỗi như thế, điểm dâm dục của nàng đã đạt đầy giá trị, mọi lời nói của Chu Cương Liệt nàng đều tin tưởng nghe theo.

“Tiếp theo nàng cần làm chính là khiến hắn suy bại hoàn toàn, không cần thiết phải gieo thêm hy vọng kéo dài nữa, dùng mọi trò dâm dục cho hắn chứng kiến, đập tan chút niềm tin cuối cùng đó, khi đạo tâm hắn tan vỡ cũng là lúc chính ta ra tay xử lý, cơ duyên sau đó sẽ không thiếu phần nàng.” Chu Cương Liệt cười gằn, vẻ mặt tràn đầy ngoan độc, hắn chính là muốn Tư Không Trọng Kiều nhận lãnh càng nhiều đau khổ càng tốt.

“Thiếp… biết phải làm gì rồi.”

Liễu Như Yên khẽ gật đầu âm thầm thở dài một hơi, nàng và Tư Không Trọng Kiều kia dẫu sao cũng quen biết thời gian khá lâu, hắn đối xử với nàng vô cùng tốt, dù đã lâm vào hoàn cảnh hiện tại nhưng vẫn một lòng một dạ xem nàng như chút ánh sáng cuối cùng để giữ vững đạo tâm.

Nhưng biết sao được, nàng hiện tại là người của chủ nhân, mọi chuyện phải nghe theo hắn, vả lại nàng cũng không có quá nhiều tình cảm với kẻ sắp chết kia, cho hắn hưởng chút ngon ngọt đã xem như đặc ân cuối cùng nàng có thể dành để hối lỗi với hắn rồi. Thôi thì số mệnh đã như thế, mạng ai người đó giữ vậy.

“Đúng là con kỹ nữ ngoan, để chủ nhân thưởng cho nàng nhé.” Chu Cương Liệt lúc này mới vui vẻ đè nàng xuống giường cúi đầu liền gặm lấy cánh môi thơm.

Liễu Như Yên cũng nhanh chóng gạt mọi chuyện qua một bên tận tình hưởng ứng chủ nhân, nàng cũng không có quá nhiều nhân từ như vậy, số mệnh Tư Không Trọng Kiều ra sao không phải chuyện nàng có thể quyết. Thứ nàng cần quan tâm lúc này là tận hưởng ái dục, những thứ khác đã có chủ nhân lo.

Xem ra chuyến đi lần này tới Tây Hải tuy xuất hiện nhiều biến cố khiến cuộc đời Liễu Như Yên rẽ sang một bước ngoặc mới tràn đầy sung sướng nhục dục nhưng cũng đồng thời là cơ duyên to lớn còn hơn tất cả những gì Tư Không Trọng Kiều cho nàng.

Chỉ cần phục dụng được Thăng Phú Đan đỉnh cấp nàng sẽ không chỉ tăng tư chất lên cấp đỏ mà còn siêu việt hơn nữa, dùng cốt tủy của Chân Tiên tối đỉnh luyện ra đan dược để tu sĩ phàm giai phục dụng hiệu quả khỏi cần nghĩ cũng biết khủng bố như nào, có được phần ngộ tính nghịch thiên này tiên lộ xem như khai thông, nàng chỉ cần tiêu hóa truyền thừa của tổ sư Tiên Hà Tông liền sẽ nhanh chóng bước ra một bước kia độ kiếp phi thăng.

Chỉ nghĩ tới đây cũng khiến Liễu Như Yên rạo rực khó nhịn, nàng phải tận tình phục vụ vị chủ nhân như thần minh này, chính ngài ấy sẽ ban cho nàng một cuộc đời mới, còn Tư Không Trọng Kiều nàng ném luôn ra sau đầu, kẻ không đủ thực lực lại ngu dốt thì chả cần để ý nữa.

Tiếng rên rỉ không chút câu nệ lại tiếp tục vang xa, một nam một nữ trong phòng tận tình quấn lấy nhau vui hưởng thú chơi xác thịt từ trưa mãi tới tối muộn…

Sáng hôm sau, Lâm Vấn Thiên tự mình tới mời Chu Cương Liệt đi làm chính sự, hắn nghe qua liền biết ngay là chuyện gì liền phất tay bảo tên kia về trước, bản thân quay lại ôm lấy hai vị nương tử mà hôn hít.

“Có việc gì sao phu quân?” Tiểu Thiện tò mò ngước cổ hỏi hắn.

“Ừm, ta sẽ đi ra ngoài khoảng hai ngày làm chút việc riêng, các nàng ở lại đây nếu thấy buồn cứ tùy ý dắt nhau dạo phố nhé.”

“Ưm, thiếp biết rồi, chàng đi sớm về sớm nhé.” Tiểu Thiện gật đầu hiền lành, cũng không cần thắc mắc hắn định đi đâu, nàng đã sớm quen chuyện hắn đi đi về về hành tung bí ẩn mà theo Lạc Thủy mách lẻo là làm những chuyện gió trăng với tình nô, bản thân nàng cũng không ngăn cấm phu quân ra ngoài tìm ong bướm nên không ngần ngại đồng ý ngay.

Hắn hôn từng nàng thêm một lượt rồi mới rời khỏi lầu các đi tới chính điện đằng sau đại viện. Chuyện cần làm tất nhiên là hỗ trợ cha con Lâm gia thu phục kỹ nữ số lượng lớn rồi.

Hà Vân Khánh từ chủ đảo đã mang một tốp hơn ba chục nữ tử tới đây. Trong đó hơn phân nửa là các nữ đệ tử được tuyển lựa kỹ càng xinh đẹp nhất trong Mặc Ngọc Đảo.

Còn lại chính là nữ quyến của Hà Vân Khánh, có con gái ruột, con dâu, cháu gái, con gái nuôi, cháu dâu… Toàn bộ đều là quan hệ gia tộc thân thiết ruột thịt hoặc có thân phận trong nhà họ Hà.

Khỏi phải nói Lâm Phàm là tên vui như mở cờ trong bụng nhất, hắn một bộ dáng nghiêm chỉnh lễ độ chào hỏi từng người trong hệ tộc, đám nữ quyến cũng rất vui vẻ chào đón vị thiếu chủ yêu nghiệt kinh thế, tương lai của Mặc Ngọc Đảo chính là nhờ hết vào thiếu niên này nha. Họ đâu có ngờ Lâm Phàm trong đầu chỉ toàn là suy nghĩ làm sao để địt hết toàn bộ.

Cả đám nữ nhân đều không hề hay biết mục đích tại sao Hà đảo chủ lại đưa mình tới đảo Bách Tùng này, nhưng mệnh lệnh của người đứng đầu thế lực ai dám không tuân. Họ đâu biết được từ lúc đặt chân đến đây thì tất cả đã bước vào một con đường không lối thoát, trở thành kỹ nữ cho thanh lâu do chính người nhà mình lập ra.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230