Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 42
Phần 42: Tiểu Thiện phát giác

“Cảm tạ mọi người đã chăm sóc phu quân ta, ta tên Tiểu Thiện, chỉ mới mười chín tuổi thôi, mọi người đừng dùng kính ngữ ta ngại lắm.” Giọng nói trong trẻo thiện lương như rót mật vào tai khiến đám người ai nấy đều dễ chịu.

Ba ghế tựa được mang ra nơi vị trí đẹp nhất để Chu Cương Liệt cùng Tiểu Thiện và Lạc Thủy ngồi. Hắn đảo mắt quan sát biểu hiện của nương tử khi thấy Hà Yên, Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai.

Việc hắn không cho các nàng mặc quần áo ngoài bày trò tình thú ra còn có mục đích khác, thử xem Thiện nhãn của Tiểu Thiện có nhìn ra được huyễn thuật có bí ẩn gia trì hay không, và nếu nhìn thấy cảnh thật thì nàng ấy sẽ phản ứng như thế nào.

Các nàng này nghe Chu Cương Liệt nói đây là chính thê của hắn thì không dám gọi chủ nhân, chỉ khẽ gật đầu chào hỏi.

Tiểu Thiện vẫn biểu hiện bình thường nói vài câu khách sáo sau đó ngồi vào ghế cạnh bên hắn. Nàng đưa tay lên nắm lấy một bên ria mép của hắn giật mạnh một phát.

“Ba nữ nhân kia là nhân tình mà chàng đã lên giường có phải hay không? Hứ, cái đồ dâm tặc nhà chàng, họ rõ ràng là mẹ chồng con dâu với nhau, chàng ăn mía đánh cả cụm hay sao?”

May mà Chu Cương Liệt sớm đã bố trí ảo cảnh che giấu nếu không để mấy người phía sau nghe vị nương tử này nói ra chuyện hắn đã chơi hết ba nữ nhân kia thì sẽ thành tin tức chấn động mất.

“Nàng… Sao nàng biết, nàng thấy những gì rồi?” Hắn tuy đã chuẩn bị tâm lý nhưng cũng rất bất ngờ, không lẽ thiện tâm thiện nhãn lại bá đạo như thế, một phàm nhân như Tiểu Thiện lại có thể quan sát qua cả huyễn thuật có bí ẩn gia trì.

“Hứ, thiếp đâu có bị mù, khí tức hồng phấn tà dâm kia giống hệt như của Lạc Thủy tỷ tỷ, trên người họ còn có mùi đặc trưng của chàng nữa, chàng tưởng thiếp nhìn không ra sao?” Tiểu Thiện chồm người lên hai tay nắm râu hắn muốn giật đứt.

“Ui ui, nương tử bớt giận, nàng nói sẽ không quản chuyện ta trăng gió ngoài đường cơ mà.” Hắn bế thốc nàng đặt ngồi lên người mình vừa hôn hít vừa giở giọng nịnh bợ.

“Thiếp không quản thì chàng đi làm những chuyện xằng bậy loạn dâm như vậy hay sao? Lấy cả mẹ lẫn con dâu, chàng hay quá ha, trên người họ toàn là mùi của chàng cả.” Tiểu Thiện vẫn không buông tha liếc xéo hắn. Chu Cương Liệt không ngờ được ngoài sở hữu thiện nhãn thì khướu giác của cô nàng này lại nhạy bén như vậy, họ làm tình từ chiều hôm qua mà bữa nay nàng ấy vẫn ngửi được mùi, nương tử này tuổi chó hay sao chứ.

Cảnh này đều bị Lâm Vấn Thiên, Lạc Thủy, Hà Yên, Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai thấy hết, họ là những người mà Chu Cương Liệt cho phép nhìn thấy cảnh tượng thực.

Ba nữ nhân đang khoả thân ngồi xếp re im lặng không dám hó hé gì, không ngờ vị nương tử nhìn có vẻ là phàm nhân này của chủ nhân lại dữ dằn như vậy, còn có thể nhìn ra hôm qua các nàng từng chổng mông cho chủ nhân địt, chính thê quả nhiên không đơn giản nha.

‘Nương tử yêu dấu, thực ra phu quân có nỗi khổ, mấy yêu nữ kia bản chất đều là những cô nàng dâm loàn, họ làm những chuyện cực kỳ xấu xa. Phụ nhân kia có chồng nhưng vẫn thích tằng tịu với đàn ông thậm chí cắm sừng ngay trước mặt bắt chồng mình phải xem cảnh ái ân.

Hai nữ tử trẻ tuổi kia cũng thế, các nàng bề ngoài tỏ ra thanh lãnh cao quý chứ thật ra bên trong chính là những kỹ nữ thích được đàn ông thiên hạ bao quanh. Họ vượt rào sau lưng người yêu, dâng cơ thể cho nhiều nam nhân gian dâm, sống cuộc sống trụy lạc dâm ô.

Ta nhìn chính là không vừa mắt nên ra tay thu phục họ. Họ vì sợ hãi ta nên chấp nhận làm tình nô của ta không dám làm xằng bậy nữa. Phu quân của nàng chính là thương tiếc phận hồng nhan mới thu nạp họ, nàng đừng vì vậy mà giận nhé.’

Chu Cương Liệt trổ hết mọi ngón nghề khua môi múa mép của mình bịa chuyện để chạy tội.

Hà Yên, Bắc Cung Nhược Giai và Lãnh Nhược Hy đang ngồi im cũng phải nắm chặt bàn tay cay cú liếc xéo tên chủ nhân đáng khinh này. Hắn vì nịnh vợ nên đổ hết tội lỗi hoang dâm cho các nàng, rõ ràng từng người ở đây đều là do hắn lừa lọc gài bẫy thậm chí đe dọa cưỡng hiếp ép trở thành tình nô, thế mà giờ còn phải mang thêm tiếng dâm phụ chuyên môn đi câu dẫn đàn ông, thật là tức quá mà.

Tuy nghĩ là thế nhưng không ai dám đứng lên bốc phốt hắn, nếu dám làm trái ý thì chờ đợi các nàng sẽ là ba con cặc khổng lồ kia dồn vào một lỗ, bảo đảm khiến các nàng banh lồn không khép lại nổi.

“Hứ, vậy thì đó là nghiệp báo của họ, ráng mà chịu, chàng cũng thật là, thế giới tu tiên của chàng sao mà đầy những chuyện đảo ngược luân lý bại hoại như vậy cơ chứ.” Tiểu Thiện bĩu môi không giận nữa.

“Nương tử sống ở phàm tục có điều không hiểu về những kẻ tu hành này, họ đã thoát khỏi những thứ ràng buộc thế tục tầm thường rồi, cái được gọi là luân thường đạo lý quan niệm nhân sinh hay công dung ngôn hạnh đều không trói buộc được người tu tiên, họ tự do tự tại có năng lực làm những chuyện mình thích mà khi còn là phàm nhân khó thể làm được.”

Chu Cương Liệt gãy nhẹ cánh môi của Tiểu Thiện sau đó hôn lên má nàng một cái tiếp tục nói.

“Thông thường thì tu sĩ cũng sẽ hòa nhập với phàm nhân chấp nhận quy chuẩn đạo đức như phàm tục, nhưng nơi này là Tây Hải, thuộc vùng đất không có luật pháp hay hoàng triều quản lý, các tông phái chia năm bè bảy mảng tranh đoạt đấu đá nhau, trên địa bàn của mình tự tạo luật riêng, bởi vậy họ xem nhẹ cái gọi là luân thường đạo lý lắm.”

“Ừm, phu quân đi nhiều nơi quả nhiên kiến thức rộng rãi, có lẽ thiếp không nên dùng ánh mắt trần tục đánh giá người tu hành.” Tiểu Thiện gật đầu.

Hắn hài lòng mỉm cười vì đã gạt được ải này, phải khiến cho Tiểu Thiện bớt đi những đánh giá tiêu cực để sau này nàng không dè bỉu khi hắn đoạt mỹ nhân nữa. Những tình nô của hắn có cặp mẹ con ruột, mẹ chồng con dâu, đệ tử đủ thứ quan hệ phức tạp, nếu Tiểu Thiện mà giữ quan điểm chê bai ghét bỏ thì làm sao hắn dám thu thêm gái.

“Mà nè, nương tử nàng nhìn thấy họ ra sao? Ăn mặc có gì khác lạ không?” Hắn cẩn thận dò hỏi.

“Ý chàng là sao? Ba người đó nhan sắc ai nấy đều rất đẹp, phải nói là tiên nữ chốn nhân gian, váy áo lụa là trang sức cũng rất xa hoa quý phái. Ai mà dám tin những cái nữ nhân tu tiên thường ngày được tôn sùng như thần tiên này lại là dâm nữ trụy lạc buông thả như vậy, còn làm tình nô cho chàng nữa.”

Một mẹ chồng hai nàng dâu ngồi sát nhau nghe chính thê của chủ nhân đánh giá mình mà chỉ biết mếu máo cười khổ, họ cũng là nạn nhân có được hay không.

Hai mắt Chu Cương Liệt sáng rỡ, vậy là thiện nhãn không thể nhìn thấu được huyễn thuật của hắn, Tiểu Thiện chỉ phát hiện ba nàng kia thông qua luồng khí hồng phấn bốc lên và mùi của hắn trên người các nàng mà thôi.

Đây là một chuyện tốt, hắn có thể thoải mái dùng huyễn thuật che giấu bớt những hành vi quái ác của mình, hắn không hề muốn vấy bẩn vị nương tử thánh thiện trong sáng này dù chỉ là qua ánh nhìn. Nàng vẫn sẽ là người vợ vô tư thánh khiết của hắn.

“Ây dô, khán giả đông nghịt thế này chờ đợi thật là quá buồn tẻ, để những tiểu muội của nô gia biểu diễn một vũ khúc tặng mọi người ở đây nhé.” Lữ Huyên quả là tú bà có kinh nghiệm không bao giờ bỏ qua cơ hội mời chào khách nhân đến kỹ viện Phiêu Miểu cung của mình.

“Lữ cung chủ có lòng chúng ta sao có thể từ chối, haha.” Lãnh Trường Phong cười lớn đồng ý ngay, những người khác cũng không có ý kiến gì.

Dưới cái phất tay của Lữ Huyên, Từ Linh Linh dẫn đầu hơn hai mươi nữ tử áo váy hoa lệ hở hang bước xuống giữa võ đài.

Đám khán giả đang ầm ĩ bàn luận về chia cặp đấu hôm nay bỗng im bặt sau đó vỗ tay rào rào hoan hô trước sự xuất hiện của dàn mỹ nữ tuyệt sắc.

Đội tấu nhạc vào vị trí, tiếng đàn ca sao trống vang lên, hơn hai mươi hoa khôi của Phiêu Miểu cung bắt đầu trình diễn vũ khúc, từng cái đưa tay nhấc chân đều để lộ ra da thịt gợi cảm, đôi mắt các nàng toát ra mị ý đầy dụ hoặc.

Cánh hoa tung bay, một đám nữ nhân như ong như bướm lượn lờ uốn éo tấm thân, cặp vú rung rinh, mông tròn mẩy lên từng hồi khiến lũ đàn ông xung quanh ai nấy chảy cả nước dãi.

Từ Linh Linh vẫn là sáng giá nhất, cặp ngực của nàng to bự như muốn rơi ra khỏi áo mỗi lần nàng bay múa, khán giả ở đây chưa ai quên được lần trước khi giao đấu với Tào Thiên Hựu nàng ta đã gần như trần truồng khoe thân khiến đối thủ lơ đãng nhờ đó mà chiến thắng lọt vào vòng này.

“Hứ, mấy cô gái kia ăn mặc mát mẻ như vậy ở dưới bao nhiêu vạn con mắt múa may quay cuồng, xấu hổ chết.” Tiểu Thiện thơ ngây che mặt không dám nhìn.

Chu Cương Liệt im lặng không dám bình phẩm, nếu để nàng biết ba cái nữ nhân đang ngồi bên kia còn bạo hơn đã khoả thân không thèm mặc bất cứ món quần áo nào cứ thế thả rông đi long nhong thì chắc nàng sẽ còn sốc nữa mất.

Bỗng nhiên trong đầu hắn nảy ra một ý, hắn đảo mắt gian xảo sau đó truyền âm cho ba người.

“Các nàng nhanh xuống sân biểu diễn một phen đi, làm thế nào cho thật đĩ vào, đĩ hơn cả bọn kỹ nữ Phiêu Miểu cung càng tốt.”

Hà Yên cùng hai nàng dâu giật mình nhìn nhau ngơ ngác sau đó quay sang liếc xéo tên chủ nhân lắm trò kia, hắn trừng mắt như cảnh cáo các nàng rồi gật nhẹ đầu.

Ba mẹ con cười như mếu nhưng vẫn đứng dậy dắt tay nhau bay xuống giữa đài. Chu Cương Liệt phất tay tạo thêm một tầng ảo cảnh nữa đánh lừa Tiểu Thiện, trong mắt nàng vẫn thấy ba cô tình nô kia đang ngồi im tại chỗ.

Lâm Vấn Thiên thấy nương tử và hai cô con dâu khoả thân xuống dưới sân thì đặt ly trà xuống bàn hứng thú bừng bừng quan sát.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230