Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 126
Phần 126: Kẻ thù năm đó

“Tốt a, đã đưa những kẻ cần bắt sống qua một bên, há há, hai mỹ nhân đợi một chút, để ta tiễn hai tên này lên đường rồi sẽ hảo hảo chiếu cố các nàng a.” Lưu Ấp liếm mép đầy thèm khát trưng bộ dáng dâm tà cười dài khiến Tiểu Thiện và Lạc Thủy đều khẽ run. Tách khỏi phu quân làm tiểu nương tử sợ hãi không thôi liên tục nhìn về phía hắn.

“Bình tĩnh, không có vấn đề gì.” Chu Cương Liệt truyền âm trấn an nàng mới khiến Tiểu Thiện an tâm lại.

“Âm trận, khai mở!” Lý Đạo Thành lại tiếp tục vận chuyển trận pháp, có thể thấy phần Thái Cực màu đen bên dưới chân Chu Cương Liệt và Lâm Vấn Thiên bỗng hiển hóa âm thanh như đạo văn chú ngữ, tiếp sau đó nồng nặc hắc vụ lan tỏa bao phủ lấy hai người.

“Tiền bối, Âm trận này đang khóa chặt lấy ta liên tục bào mòn chân khí, còn khiến linh lực trong người ta hỗn loạn điều động rất khó khăn.” Lâm Vấn Thiên cố sức vùng vẫy nhưng đoàn hắc vụ bên dưới như giữ chặt chân hắn.

Bản thân Chu Cương Liệt cũng gặp tình huống tương tự nhưng cơ bản thứ này không thể làm tổn hại đến tiên nhân, hắn đưa mắt nhìn qua đám người Lâm Phàm cùng hai nữ nhân của mình, họ ở bên phần Thái Cực màu trắng không hề gặp vấn đề gì, tiên chú hộ thể vô hình của hắn vẫn đang bảo vệ tốt.

“Các vị, ta đã dùng Âm trận trói chặt họ rồi, mang theo bùa chú của ta sẽ không bị đại trận ảnh hưởng, tiếp theo tới phiên các ngươi rồi.” Lý Đạo Thành nói xong ném năm lá bùa vàng vào tay đồng bọn, hắn thì lập tức ngồi xếp bằng tập trung duy trì trận pháp.

“Haha, thấy sao hả? Các ngươi bây giờ như cá nằm trong lưới rồi, tiếp theo mặc chúng ta chém giết mà thôi.” Lưu Ấp cười lớn từ trong người lấy ra hai thanh đoản đao có lưỡi màu xanh lục bốc lên độc vụ nặng nề.

“Tên khốn họ Chu, ngươi biết mọi thứ thì sao chứ? Còn rất nhiều chuyện nữa mà ngươi sẽ không bao giờ ngờ được đâu. Kiếp sau làm người cho tốt, đừng có chỏ mũi vào chuyện không phải của mình.” Nam Cung Vẫn cả người chân khí tràn ra như hồng thủy, uy lực của Bộc Linh Đan này tất nhiên rất tốt khiến hắn quay lại thời kỳ đỉnh phong, cả thân hắn khoác vào long giáp bao phủ từ đầu tới chân.

“Cùng lên đi, nhanh chóng kết thúc hai kẻ này rồi rút, động tĩnh của đại trận này không che mắt được những tên ở Thập Vương Thành đâu.” Quan Thao rút thanh liêm đao sáng loáng như lưỡi hái ra, bên cạnh là tên béo Trương bàn hai tay mang quyền sáo đầy gai nhọn.

“Các vị cứ xung phong, nô gia giúp các ngươi lượt trận quấy nhiễu chúng.” Lữ Huyên đôi mắt ánh lên hồng quang, từ cơ thể Thái Âm chi lực lạnh buốt hòa lẫn dưới hắc vụ âm thầm xâm nhập.

“Hừ, tưởng đông người thì Lâm mỗ sợ các ngươi sao? Có chết ta cũng phải kéo theo đệm lưng, Vạn Mộc Sâm La!!!”

Lâm Vấn Thiên thu hết vẻ ngả ngớn dâm tặc không đáng làm người lại, hắn phải thể hiện rõ bản thân cũng là một trong những kiêu hùng hàng đầu Tây Hải, dù biết tiền bối chỉ cần nhẹ nhàng phất tay cũng đủ diệt sáu tên kia nhưng hắn vẫn phải cho thấy giá trị của mình.

Uy áp Địa Tiên hậu kỳ dâng cao, lấy Lâm Vấn Thiên làm trung tâm từng sợi dây leo vươn dài ra len lỏi dưới hắc vụ, chúng phá tan cả Thái Âm lực mà Lữ Huyên bố trí, sau một tiếng hét vang của hắn, những sợi dây leo kia phóng vụt lên tạo thành một mảng rừng cây giăng kín khu vực mấy dặm.

“Trò mèo, nhanh chóng phá pháp thuật của hắn xông vào.” Lấy Nam Cung Vẫn cầm đầu, ba huynh đệ Vô Lượng theo sau, khí tức Địa Tiên không thua kém gì nhanh chóng đè ép xuống, vũ khí trên tay từng người vung ra khuấy nát rừng cây dây leo.

Thập Vương Thành, Lãnh Trường Phong cùng Bắc Cung Thượng đang nhàn nhã đánh cờ bỗng dừng tay liếc mắt về hướng Tây Nam, nơi đó họ cảm nhận rõ khí tức Địa Tiên tối đỉnh hỗn loạn, rõ ràng có rất nhiều người đang giao chiến.

“Đã bắt đầu rồi sao? Chúng ta cũng đi thôi.” Lãnh minh chủ chống tay đứng dậy cười nhạt.

“Hừm, ván cờ này ta sắp thắng tới nơi, thật chả đúng lúc gì hết.” Bắc Cung Thượng hậm hực không vui.

“Haha, xem như hòa nhau thôi. Mau lên kẻo bỏ lỡ kịch hay.”

“Đại ca, mang cả bọn muội đi nữa.” Lúc Lãnh Trường Phong định phóng lên thiên không thì Lãnh Nhược Hy cùng Hà Yên, Bắc Cung Nhược Giai, Lâm Gia Tuệ từ đâu chạy tới gọi lớn.

“Muội không trở về Ngũ Hành Đảo đưa đệ tử tới tiếp quản chức vụ trong thành còn đi theo làm gì?” Lãnh Trường Phong nhíu mày hỏi.

“Chuyện đó muội bảo hai vị trưởng lão đi từ sớm rồi, người ta cũng muốn xem kết cục của bọn Nam Cung lão cẩu, với lại muội phải cùng mẫu thân của Lâm Phàm đi Mặc Ngọc Đảo chơi, phụ thân của đệ ấy và Hà đảo chủ chó cái kia đã nói sẽ mở kỹ viện đó, người ta muốn đi làm đĩ nha, không thèm làm phó đảo chủ cho huynh đâu.”

Lãnh Nhược Hy trả lời vấn đề hết sức tự nhiên khiến người làm đại ca này cũng lắc đầu ngao ngán bó tay, có ai đời em gái của minh chủ Thập Vương lại muốn đi làm kỹ nữ chứ không muốn hưởng phú quý quyền lực.

“Cha, con cũng thế, con muốn đi Mặc Ngọc Đảo làm đĩ, nếu cha rảnh nhớ tới đó ủng hộ, con nhất định sẽ ưu tiên phục vụ người.” Bắc Cung Nhược Giai xoa xoa hai vú trần của mình nói.

“Được rồi, mau lên đường thôi kẻo trễ.” Bắc Cung Thượng nghe con gái mình nói mà thằng em trong quần dựng đứng cả lên.

Hai người sau đó mang theo bốn nữ nhân vút lên thiên không lấy tốc độ nhanh nhất phóng về phía khí tức Địa Tiên đang tỏa ra.

“Hừ, chết tiệt, trận pháp của tên đạo sĩ mũi trâu kia thật đáng ghét, nó đang liên tục hút lấy chân nguyên trong Vạn Mộc Sâm La của ta.” Lâm Vấn Thiên nghiến răng tức giận, rừng dây leo xung quanh đã bị mấy kẻ kia đánh nát.

“Hừ, lấy sức một mình ngươi dám chọi lại năm người chúng ta hợp công? Bớt ảo tưởng đi, xem chiêu U Linh Oán Hồn Chưởng của ta đây.” Quan Thao đắc thắng xông lên trước tiên, trên hai bàn tay của hắn tỏa ra tử khí dày đặc thực chất thành những vong hồn, chúng đau khổ gào thét như tuyệt vọng ai oán khiến người ta phải lạnh gáy.

Đứng trước công kích phô thiên cái địa đang ập tới, Lâm Vấn Thiên ngỡ ngàng trong giây lát rồi như động đại nộ gào lớn, toàn bộ chân khí bộc phát hết ra.

“Là ngươi! Thì ra chính là ngươi, bổn tọa bắt được ngươi rồi, đáng chết, Viêm Hoa Thủ Ấn!”

Bàn tay hắn xuất hiện ấn ký hình hoả diễm sau đó bùng phát bốc cháy lên thành đoá hoa lửa tám cánh to lớn, Lâm Vấn Thiên không ngần ngại chưởng đối chưởng với Quan Thao, tử khí oán hồn cùng hoả diễm nóng rát nổ tung không ngừng triệt tiêu nhau.

“Mị Hoặc Chi Ý Loạn Tình Mê.” Giữa lúc hai người tưởng chừng bất phân thắng bại thì phía sau Lữ Huyên lại thình lình xuất hiện khẽ phất tay, Lâm Vấn Thiên vừa nhìn vào ánh mắt của ả ta lập tức cảm thấy bản thân suy nhược một phần sức lực, khí thế cũng suy giảm. Quan Thao thấy thế vội thừa cơ đẩy mạnh chưởng lực khiến hắn bị áp đảo bật ngược về sau ôm ngực miệng thổ huyết. Đôi mắt hắn trừng lớn như muốn ăn tươi nuốt sống ả tú bà kia.

“Là mị thuật, con kỹ nữ đáng giết vạn lần dám giở thủ đoạn ám toán ta.”

“Hô hô, chúng ta là đang tru sát các ngươi, đâu phải đến để so đấu công bằng, việc gì lại không thể dùng mị thuật, chỉ trách bản thân ngươi định lực quá kém mà thôi.” Lữ Huyên lui về sau che miệng cười dâm mị.

“Có chuyện gì khiến ngươi mất bình tĩnh như vậy?” Chu Cương Liệt nãy giờ vẫn đứng yên tại chỗ nghiêm túc liếc qua Lâm Vấn Thiên.

“Tiền bối, ta nhận ra chiêu thức vừa nãy, tên Quan Thao kia chính là kẻ hai mươi năm trước đã phục kích phu phụ chúng ta khiến Phàm nhi bị thất lạc, ta không bao giờ quên đòn chưởng tà ác mang đầy oán linh đó.”

“Ồ, vậy mà bị ngươi nhận ra rồi à? Há há, thì có làm sao chứ, hai mươi năm trước để ngươi thoát khỏi tay ta, hôm nay thì đừng hòng nhé.” Quan Thao không chút nào chột dạ cười khả ố.

“Tại sao lúc đó ngươi lại ra tay với chúng ta? Rốt cuộc ngươi muốn gì?”

“Muốn gì? Tất nhiên là thấy thê tử của ngươi quá xinh đẹp gợi cảm nên muốn bắt về làm nô lệ tình dục cho bọn ta, và cũng là để Tây Hải này luôn luôn cân bằng rồi haha.”

“Cân bằng? Cái gì cân bằng?” Lâm Vấn Thiên đối với việc kẻ địch đem vợ mình ra nhục nhã tất nhiên cảm thấy rất bình thường, hắn chỉ quan tâm vế sau của câu nói.

“Người sắp chết không cần biết quá nhiều, nhị đệ chớ vòng vo với hắn nữa, mau kết thúc sớm.” Lưu Ấp lên tiếng cảnh báo, sau đó hai đoản đao mang độc vụ cùng múa quét về phía cổ Lâm Vấn Thiên.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230