Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 157
Phần 157: Hỗn Loạn Tâm

Thứ mà Chu Cương Liệt cho vào trong trà của nàng ta không phải quy tắc mà là một loại tiên lực tiểu thần thông do hắn ngộ ra sau khi thức tỉnh Tham Lang thần thông.

Nó có lên là Hỗn Loạn Tâm, vô hình vô ảnh xâm nhập vào não hải, nếu là kẻ có tu vi thấp hơn hắn thì đừng mong nhận ra sự thay đổi, có tác dụng duy nhất chính là khiến trí lực của mục tiêu bị giảm xuống. Chu Cương Liệt đã dùng khả năng thâu tóm dẫn dắt cảm xúc của Sắc Dục bổn nguyên phối hợp với thần thông này để khiến Liễu Như Yên trong vô thức đi theo những gì hắn sắp xếp.

Nếu là bình thường nữ nhân tâm cơ sâu xa gian xảo kia đời nào chịu thả lỏng mà vui vẻ nói chuyện với hắn, nàng ta nhất định sẽ dùng lời ngon ngọt cùng diễn xuất giả tạo để câu dẫn hắn theo ý mình.

Nhưng hôm nay kẻ bị thao túng tâm lý là nàng ta, Hỗn Loạn Tâm đã khiến Liễu Như Yên đại trí bị khuấy động làm nàng không thể suy nghĩ hay mưu đồ nữa, sau đó chính là dùng năng lực của bổn nguyên âm thầm gia tăng cảm xúc yêu thích của nàng ta lên. Liễu Như Yên cứ như vậy khi bỏ đi tâm cơ đen tối sẽ tự nhiên mà tiếp nhận Chu Cương Liệt buông lời cưa cẩm, điểm dâm dục cũng vì thế mà tăng lên.

Nàng cũng vì trí tuệ giảm sút, suy nghĩ bị Hỗn Loạn Tâm quấy nhiễu đã khù khờ mà nghe những câu ngọt ngào dụ dỗ của hắn bỏ đi khăn lụa khoe trọn nhan sắc.

“Haha, tạm thời cứ như thế, kế tiếp sẽ khiến nàng ta trong vô thức từ từ trầm luân, Trọng Kiều ơi Trọng Kiều, để xem khi thấy người trong mộng của mình dần trở thành nữ tử dâm loàn thì ngươi có còn bất chấp yêu thương cô ta nữa hay không.”

Chu Cương Liệt vừa thầm nghĩ vừa đi về phòng riêng. Mới bước vào đã thấy cảnh tượng Tiểu Thiện nằm trên giường la oai oái, Lạc Thủy thì đang đè lấy mông nàng kia sau đó dùng mấy cái cặc rung to dài nhét vào. Tiểu nương tử vừa ra sức quẩy đạp vừa khóc lóc van xin.

“Không… á huhu… mau thả muội ra, người ta chịu thua rồi… ưm ân đừng đút nữa, lồn muội tê hết cả rồi… a ưm… á… người ta chỉ muốn cặc của phu quân thôi không thèm mấy cái thứ đồ chơi bậy bạ kia đâu…”

Khi nàng thấy cứu tinh quay về thì vội vàng với tay kêu lớn giọng đầy uất ức.

“A… phu quân cứu thiếp… ư… tỷ ấy bắt nạt người ta… ô ô… lồn thiếp bị cái dương vật không phải của chàng đâm vào mất rồi ư huhu…”

Chu Cương Liệt nghe mà thương xót vội chạy tới kéo lấy Lạc Thủy đè ngửa ra, sau đó mặc cho vị thần nữ tuyệt sắc này có giãy giụa cỡ nào vẫn bị vị chủ nhân ác ôn cắm cho mỗi lỗ ba cái cặc giả làm nàng này trợn trắng mắt, mu lồn co giật nước chảy lênh láng.

“Tình huống là thế nào đây? Sao nàng lại ăn hiếp cục cưng của ta?” Hắn vỗ bốp bốp lên gò mu và vú thịt khiến Lạc Thủy càng sướng bạo, nước trong niệu đạo mất kiểm soát mà xè xè chảy ra.

“Á á… là do muội ấy ra tay trước mà… Ô ưm… Tiểu Thiện dạo này hư hỏng lắm đó… lúc nãy còn nhét cả bàn tay vào suýt kéo cả tử cung của em ra… ô… Chủ nhân… muội tử bị sa đọa rồi, người bị phạt phải là muội ấy mới đúng đó.” Nàng vừa gào thét vừa phân bua.

“Ồ, ra thế, vậy thì phạt cả hai.” Chu Cương Liệt cười hề hề nắm chân Tiểu Thiện kéo về phía mình, buổi trưa hôm đó lại có hai cô gái tội nghiệp bị dâm tặc hành hạ suốt mấy canh giờ.

Xế chiều, Liễu Như Yên chầm chậm nhẹ bước đi trên quan đạo, thần thái nàng vẫn hết mực thong thả yểu điệu như thường ngày, đám hạ nhân ở bên ngoài nhất là nam tử đều đồng loạt đứng hình, mặt ai nấy dại ra mơ màng vì nhan sắc tuyệt trần của nàng. Bình thường nàng luôn che kín dung mạo đã làm điêu đứng bao nhiêu trái tim gã đàn ông rồi, bây giờ bỏ đi khăn lụa càng là khiến họ si mê như điếu đổ.

Liễu Như Yên cũng không hiểu tại sao mình lại muốn bỏ đi khăn che mặt, chỉ là khi nghe những lời có cánh của Chu tiên nhân làm nàng động tâm. Đúng như ngài ấy nói, tốt khoe xấu che, bản thân mình tự tin xinh đẹp thì làm sao cứ mãi giấu dung nhan sau lớp vải, cứ tự tin mà tận hưởng vạn chúng chú mục thôi.

Nàng một đường đi tới phủ hành chính bên cạnh, viên quan cai ngục là một tu sĩ Tán Tiên sơ kỳ biết đây là khách quý của Lâm Vấn Thiên nên cực kỳ cung kính và mê mẩn dẫn nàng xuống ngục thất sau đó lui ra ngoài canh gác.

Bên trong căn phòng đá cuối hành lang, Tư Không Trọng Kiều ngồi bệt dưới sàn, tay chân mang gông xiềng nặng trĩu khiến hắn rất khó khăn để di chuyển, vẻ mặt nhợt nhạt thiếu đi sức sống. Đường đường là một vị tiên nhân vốn ở phàm giai luôn ở thế cao cao tại thượng khinh thường mọi thứ nhưng hiện tại lại sa cơ thất thế trở thành tù nhân hèn mọn. Điều này làm hắn chưa thể nào chấp nhận nổi.

Nghe tiếng bước chân hắn ỉu xìu ngẩng đầu, khi thấy là giai nhân mà mình luôn thương yêu đang đứng trước mặt thì hắn như lấy lại sức sống vội vã chồm người đứng dậy bám lấy song sắt hối hả hỏi.

“Liễu tiên tử, nàng… sao nàng đến được đây? Nàng có khỏe không? Tên họ Chu kia có làm khó dễ nàng không?”

Liễu Như Yên đứng yên dùng ánh mắt hờ hững lại mang theo tội nghiệp lắc đầu.

“Tạ ơn thượng tiên đã quan tâm, Như Yên vẫn ổn, may mắn Chu đại tiên kia vẫn còn nương tay, ta chỉ bị phong ấn tu vi chứ không bị cầm tù.”

“Ài, vậy là tốt, hôm qua tới giờ ta cứ thấp thỏm lo âu không biết nàng có chịu phải ủy khuất hay không, xem ra tên tinh chủ đó cũng còn là chính nhân quân tử không hại người yếu thế.” Tư Không Trọng Kiều thở ra một hơi nhẹ nhõm.

“Chu đại tiên đối với tiểu nữ tương kính không chút tà tâm, thượng tiên ngài đừng có suy nghĩ xấu đối với ông ấy, ngài nên tự lo cho bản thân đi thì hơn.”

Tư Không Trọng Kiều đối với lời lẽ có phần bênh vực cho Chu Cương Liệt của Liễu Như Yên thì hơi khó hiểu nhưng hắn cũng chỉ nghĩ chắc vì nàng được tiếp đãi chu đáo không bị cầm tù nên có chút mang ơn đối với tên kia cũng là bình thường.

Hắn cẩn thận quan sát kỹ dung nhan diễm tuyệt của nàng, ánh mắt vẫn như thế si mê không dứt, rồi như nghĩ tới cái gì, hắn giật mình nhìn chằm chằm nàng hấp tấp hỏi.

“Liễu tiên tử, nàng bỏ khăn che mặt rồi sao? Nàng là cảm nhận tấm chân tình này của ta nên mới cho phép ta nhìn toàn bộ nhan sắc hoàn mỹ có phải không?”

“Thượng tiên chớ hiểu lầm, đây là do Chu tiên nhân có nói Khổng tước xinh đẹp nhất là khi xoè đuôi, Như Yên cảm thấy xưa nay mình cứ che chắn dung mạo thật quá thất lễ nên mới bỏ đi đó thôi.” Liễu Như Yên lắc đầu phủ nhận, hứ, ai thèm vì hắn mà bỏ khăn che mặt chứ, có chăng là vì nàng muốn cho Chu đại tiên ngắm mà thôi.

Tư Không Trọng Kiều hơi đờ người, hắn cùng nàng quen biết đã hơn hai trăm năm nhưng số lần được chiêm ngưỡng trọn dung mạo tiên thiên kia chỉ đếm trên đầu ngón tay, họ Chu đó vậy mà lại có thể khiến nàng bỏ đi khăn lụa mãi mãi, hắn cảm thụ chút ít nguy cơ mơ hồ nhưng vội vàng lắc đầu phủ nhận, Liễu tiên tử tính cách thanh lạnh phẳng lặng như mặt hồ, đến cả hắn còn phải mất hàng trăm năm mới có chút hảo cảm của nàng thì tên kia tuổi gì có thể khiến nàng thay lòng trong mấy ngày ngắn ngủi chứ.

“Tên tinh chủ ấy nói đúng lắm a, Liễu tiên tử dung mạo hoa nhường nguyệt thẹn, chính là đệ nhất mỹ nhân mãi mãi trong lòng ta, những cái nữ nhân khác xấu hổ vì không đẹp bằng nàng mới phải che đậy a.” Hắn giở giọng gió trăng xiểm nịnh nhưng Liễu Như Yên lại không nghe lọt tai, nàng cần là Chu đại tiên yêu thích ngợi khen chứ một tên tù sắp chết như hắn thì khen làm gì, nghe thật bẩn tai.

“Thôi, tiểu nữ chỉ dành ít thời gian để qua thăm thượng tiên, ngài xem ra sức khỏe vẫn tốt là được, giờ ta phải quay về rồi.” Nàng nói xong cũng không đợi hắn đáp lời liền quay lưng bước đi.

“Được nàng nhớ đến lại dành chút thời gian để ghé thăm thì ta có chết cũng mãn nguyện lắm rồi, tiên tử, hãy bảo trọng.”

Tư Không Trọng Kiều bám song sắt ngó theo bóng lưng thướt tha yểu điệu kia từ từ khuất dần xa đến khi không thấy nàng nữa thì hắn mới thở dài ảo não ngồi bệt xuống.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230