Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 30
Phần 30: Cáo già và nai tơ

“Bây giờ chỉ có Chu tiền bối, đại tiên như ngài có thể giúp tiểu nữ mà thôi.” Bắc Cung Nhược Giai lau nước mắt nhìn chằm chằm Chu Cương Liệt với đôi mắt tràn đầy hy vọng.

“Chuyện tình cảm gia đình của các ngươi ta giúp kiểu gì được?” Hắn nghiêng đầu chưa hiểu.

“Tiền bối đừng giấu nữa, tiểu nữ đã hỏi qua Gia Tuệ muội muội rồi, việc Lãnh Nhược Hy kia có thể lấy lòng mẫu thân của Lâm Phàm ca ca chắc chắn là do ngài giúp sức.” Bắc Cung Nhược Giai bặm môi liếc hắn đầy bất mãn.

“Ơ hay, ta có làm gì đâu.” Chu Cương Liệt ngớ người, con bé Lâm Gia Tuệ kia đã nói gì với nàng này rồi.

“Chiều tối hôm qua vì bức xúc quá tiểu nữ đã tâm sự với Gia Tuệ muội muội và được cô ấy cho biết, họ Lãnh kia trước khi được bá mẫu sủng ái thì có qua lại rất gần với ngài. Tiền bối, bá mẫu và Lãnh Nhược Hy ngồi cùng một chỗ nói chuyện rất lâu, sau đó thì thái độ của bá mẫu với cô ta tốt lên trông thấy còn tiểu nữ thì bị cho ra rìa. Rõ ràng ngài đã tác động gì đó làm quan hệ của họ tăng lên.”

Bắc Cung Nhược Giai ngồi đối diện, đôi mắt nhìn thẳng đưa ra lập luận y hệt một công tố viên đích thực buộc tội phạm nhân là Chu Cương Liệt.

Hắn cũng hết biết phản bác ra sao, không lẽ bây giờ lại nói ta cùng Hà Yên và Lãnh Nhược Hy ở gần nhau là vì đang đè hai nàng ra địt tung lồn.

Cơ mà quả thật khi hai bên biết bí mật của nhau sau đó cùng đồng ý làm tình nô cho hắn thì quan hệ của hai nữ nhân kia rõ ràng sẽ gắn bó hơn, cùng là thân phận châu chấu trên một sợi dây thừng gần gũi nhau là bình thường, còn Lâm Vấn Thiên uống cả nước đái con dâu không thiên vị mới là lạ.

Chu Cương Liệt khẽ đảo mắt, đây cũng là một cơ hội, nàng này nghe lời thiếu nữ ngực bự không não kia nên viện cớ giải mộng đến đây rõ ràng cũng muốn hắn chỉ cách tăng tiến quan hệ với gia đình Lâm Phàm, thế thì hắn sao có thể bỏ lỡ cơ hội.

“Ừm, quả thực có chuyện này, ta thực sự có cách để giúp nữ tử có được sủng ái của nhà chồng, Lãnh Nhược Hy từng đến thỉnh giáo nên ta chỉ cho cô ta vài chiêu.” Hắn vuốt râu ra vẻ áy náy nói.

“Hức, tiền bối ác lắm, sao có thể giúp nữ nhân đó để cô ta vênh váo như vậy, nếu như cô ta nói ra nói vào khiến phụ mẫu của Lâm Phàm ca ca ghét ta thì phải làm sao, ta đâu có thù hằn gì với ngài sao tiền bối nỡ phá hạnh phúc của ta như thế.”

Được lời xác nhận của hắn, Nhược Giai mếu máo khóc lên, nước mắt lưng tròng trông thật đáng thương, nước mắt giai nhân xưa nay luôn là nhát đâm chí mạng vào trái tim người quân tử.

“Ôi, ta không biết thật mà, ta cùng Ngũ Hành Đảo quan hệ ra sao cô nương cũng thấy rồi, muội muội của Lãnh Trường Phong cầu ta chỉ giáo thì sao ta từ chối cho được, ta không cố ý hại ai đâu.”

Hắn lúc này đã xáp đến gần sát bên nàng, tay nắm lấy tay nàng đầy thành khẩn nói.

“Hức, vậy thì tiền bối cũng phải cho ta biết bí quyết lấy được cảm tình của song thân phụ mẫu Lâm Phàm, ta không thể để mình lép vế trước họ Lãnh kia được.”

Nàng trưng quả mặt tội nghiệp ra nhìn chằm chằm hắn, thực ra từ đầu đến cuối mọi chuyện đều nằm trong sắp xếp của cô gái này, nàng tuy tuổi nhỏ nhưng đầu óc lại hết sức gian xảo nha.

Từ khi biết bản thân lâm vào thế yếu trong trận chiến tranh sủng với Lãnh Nhược Hy, nàng luôn suy tính tìm cách lật ngược tình thế, đầu tiên là thăm dò tình huống từ miệng của cô em gái Lâm Gia Tuệ ngây ngô, sau khi biết khả năng cao việc mình lép vế là do Chu Cương Liệt giúp đỡ họ Lãnh kia, nàng liền lập kế để nhờ vả hắn.

Sáng nay nàng lấy cớ bận việc không đi chung với gia đình Lâm Phàm tự mình ở đây đợi, khi thấy Chu Cương Liệt thì trưng cái bộ dạng ũ rũ đau buồn ra.

Sau đó nàng dựa vào mấy cơn ác mộng kia để dẫn dắt Chu Cương Liệt đến chuyện bản thân đang lâm vào thế khó sắp giống trong mộng, và không có vũ khí nào mạnh bằng nước mắt nữ nhân, quả nhiên vị này dù có là thần tiên cũng vẫn là đàn ông, không bao giờ nhịn được khi thấy giai nhân khóc than yếu mềm.

Từ mắt quan sát của Nhược Giai mấy ngày nay nàng đưa ra phán đoán vị Chu tiên nhân này cũng là một gã mê sắc đẹp, bằng chứng là luôn có một vị mỹ nhân như thần nữ đi theo hầu, dù hắn nói Lạc Thủy là đệ tử nhưng đâu phải ai cũng tin, có đệ tử nào đối với sư phụ luôn nhìn bằng ánh mắt trìu mến đầy tình cảm như thế, hai người lại sống riêng một chỗ có quỷ mới tin đây là sư đồ.

Nhược Giai cho rằng vị Lạc Thủy kia chắc là tình lữ theo hầu hạ tiên nhân, hắn chắc chắn rất có máu gái, vậy nên nàng cũng không ngại tỏ ra yếu đuối xáp lại gần, khi hắn nắm bàn tay làm sao nàng không nhận ra được nhưng vì hạnh phúc mai sau hy sinh chút đụng chạm tay chân nhằm nhò gì.

Bắc Cung Nhược Giai, bề ngoài là một thiếu nữ đôi mươi đằm thắm dịu dàng tính cách thanh đạm ôn hòa, nhưng đâu ai biết đằng sau vỏ bọc đó là một cô gái tâm cơ thâm sâu, mưu tính đầy đầu. Nàng giỏi đến mức qua mặt tất cả mọi người, bộ dạng nữ tử đoan trang kia đã che đậy thành công một nhân cách giảo hoạt bên trong, nàng thậm chí vì lợi ích lớn hơn có thể bỏ qua cả chuyện nam nữ ái muội để người đàn ông này động chạm da thịt.

Hiện tại nàng đã chắc ăn chín phần, vị tiên nhân này đã vào tròng bị nàng dùng nhan sắc và nước mắt để dụ hoặc hắn giúp mình lật ngược tình thế.

Chỉ cần tranh sủng thành công chiếm được tình cảm của gia đình Lâm Phàm, tương lai nàng phải tự nghĩ kế hoạch đá đít Lãnh Nhược Hy đi, Lâm Phàm ca ca là của một mình nàng mà thôi, bề ngoài nàng giả bộ chấp nhận hắn có tình lữ khác nhưng tâm địa nữ nhân làm gì rộng rãi như vậy được.

Nhưng Bắc Cung Nhược Giai trăm tính vạn tính cũng chỉ là một cô gái hóa Thần nhỏ nhỏ, còn đối diện nàng là một con cáo già thực thụ, những mưu đồ nhỏ nhặt của nàng làm sao qua được con mắt đã kinh qua bao nhiêu nữ nhân của Chu Cương Liệt.

Từ lần đầu gặp mặt hắn đã thừa biết nàng này tính ghen và chiếm hữu lớn hơn Lãnh Nhược Hy rất nhiều, bề ngoài vì để Lâm Phàm vui vẻ vẫn gật đầu rất hào sảng đồng ý cho hắn có tình nhân, nhưng sau lưng luôn đảo đôi mắt đẹp bày mưu tính kế để tranh sủng.

“Cáo con đội lốt nai tơ sao? Hê hê, đây là nàng tự chuốc lấy, ở trước lực lượng tuyệt đối thì mọi mưu đồ tính toán đều không có ý nghĩa.” Chu Cương Liệt liếm nhẹ mép thầm nghĩ.

“Tiền bối, ngài có cách nào? Hay là có bảo bối nào giúp người ta tăng tiến thiện cảm?” Bắc Cung Nhược Giai vội vàng dò hỏi, cơ thể khẽ lách ra kéo dài khoảng cách, nàng ta dù chấp nhận để hắn chạm tay chạm chân đôi chút nhưng đừng hòng tiến xa hơn, cơ thể này phải là của Lâm Phàm ca ca.

“Ừm, tất nhiên là có, ta vừa có bí kíp để có thể lấy lòng nhà chồng, vừa có cả bảo bối khiến thiện cảm của người khác đối với cô nương tăng cao, lại còn có pháp thuật giúp cô lúc nào cũng trở nên đặc biệt trong mắt đối tượng nữa.” Hắn vừa bấm đốt ngón tay vừa xạo sự.

Cô nàng gian xảo này càng nghe đôi mắt càng sáng rỡ, thì ra Lãnh Nhược Hy được vị tiên nhân này bày cho nhiều thứ đến vậy hèn gì phụ mẫu của Lâm Phàm ca ca đối với cô ta thương yêu như thế, hứ, bây giờ mọi thứ phải thuộc về nàng.

“Tiền bối, có thể dạy cho tiểu nữ không, ta không muốn bản thân chịu mệnh khổ như trong mấy cơn ác mộng kia đâu.” Nàng dùng cặp mắt đầy buồn tủi và tha thiết nhìn hắn, dưới ánh mắt này liệu có người đàn ông nào có thể từ chối, câu trả lời là không.

Trời đã về trưa, Lâm Phàm cùng Hà Yên, Lãnh Nhược Hy và Lâm Gia Tuệ sau nửa ngày dạo chơi đã trở về đến đại trạch.

“Ồ, vừa nhắc đã tới, để ta gọi Lãnh cô nương và Hà phu nhân lên đây thị phạm cho Bắc Cung cô nương thấy pháp thuật cùng bảo bối có thể khiến người ta tự sinh cảm tình nhé.” Chu Cương Liệt cười nhẹ.

“Nhưng mà, tiểu nữ ở đây bị họ thấy thì sao bây giờ?” Nàng cũng đã ngó thấy Lâm Phàm ca ca cùng chúng nữ ở ngoài đang đi qua.

“Yên tâm, ta dùng pháp thuật tiên nhân che dấu hành tung của cô nương, chỉ cần ngồi một chỗ quan trắc sẽ không ai nhìn thấy cả.”

Bắc Cung Nhược Giai đảo mắt suy nghĩ sau đó gật đầu, nàng cũng muốn xem thử Lãnh Nhược Hy kia là dùng phương thức nào để lấy lòng phụ mẫu Lâm Phàm.

Chu Cương Liệt nhắm mắt khẽ truyền âm, bên ngoài Hà Yên cùng Lãnh Nhược Hy đang tay trong tay vui vẻ trò chuyện như một đôi mẹ con thứ thiệt thì bỗng nghe trong đại não vang lên âm thanh của chủ nhân.

“Cho các nàng năm phút đến viện của ta, ta đã bố trí ảo thuật sẵn sẽ không ai thấy các nàng đâu.”

Hai người nhìn nhau cười khổ, sau khi về đến tiểu viện, Hà Yên để Lâm Gia Tuệ lại chơi với đại ca, bản thân nàng nói có việc về trước sau đó rời đi. Lãnh Nhược Hy lấy cớ giúp Lãnh Trường Phong xử lý chút sự vụ trong đảo, nàng dặn dò Lâm Phàm nghỉ ngơi sau đó cũng nhanh chóng chạy đến chỗ của Chu Cương Liệt.

Cùng lúc đó, tại đại trạch của Mặc Ngọc Đảo, Lâm Vấn Thiên đang ngồi xếp bằng đả tọa tu hành cũng nhận được truyền âm.

“Ta sắp địt vợ và hai đứa con dâu của ngươi này, có muốn đến xem hay không?”

Hắn khẽ run lên thoát khỏi trạng thái tu luyện, đại não nhận kích thích tột độ, nương tử và hai nàng dâu sắp bị vị kia chơi, hắn háo hức mang giày sau đó rời đi. Hà Yên, Lãnh Nhược Hy, Lâm Vấn Thiên dưới sự che giấu của Chu Cương Liệt âm thầm trước sau tiến vào tiểu viện…

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230