Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 118
Phần 118: Chó cái cấp Địa Tiên

Chu Cương Liệt vuốt nhẹ hàm râu đảo mắt suy nghĩ một hồi sau đó khẽ vỗ tay.

“Để mẫu cẩu này theo trợ trận cũng là một ý hay, nhưng nếu bây giờ nàng công khai xuất hiện e là sẽ bị những kẻ kia nghi ngờ, ta có một cách rất hoàn hảo để nàng có mặt tại hiện trường mà không khiến chúng phát giác.”

“Chủ nhân chỉ cần thi triển huyễn thuật che giấu đi sự tồn tại của người ta thôi mà, làm sao chúng nhìn ra được.” Hà Vân Khánh lanh lợi đáp lại.

“Hừm, như thế thì còn gì vui, chúng ta trên kèo bọn chúng thì sao phải ẩn nấp, ta có phương pháp khiến nàng hiện diện tại đương trường một cách công khai nhưng vẫn làm chúng bất ngờ không trở tay kịp.” Chu Cương Liệt vỗ vào hai bầu vú nàng mấy cái khiến da nàng đỏ ửng lên trừng phạt cái tội chó cái mà dám nói leo.

“Tiền bối có ý tưởng gì?” Lâm Vấn Thiên vừa đưa tay xoa xoa mông đít của nhạc mẫu đang bò dưới sàn vừa cười nhạt hỏi.

“Xem này.” Chu Cương Liệt từ nhẫn trữ vật lấy ra một mớ đồ đặt trên bàn, mọi người xúm lại quan sát, tất cả đều là đồ chơi tình dục chuyên dụng. Nào là tai giả, đuôi giả, dây thừng, viên cầu nhét miệng, trứng rung, cặc rung lắc… Toàn mấy món mà ai nấy đều quen thuộc khi cùng nhau gian dâm tập thể.

“Ý tiền bối là sao?” Lâm Phàm vẫn nghiêng đầu chưa hiểu lắm.

“Đem mấy thứ này mang vào cho nàng ta, biến nàng ta thành con chó cái chính hiệu đi, còn cái này nữa, thích viết gì cứ viết.” Chu Cương Liệt hất cằm, tiện tay quăng thêm một cây bút lông.

Lãnh Nhược Hy cầm lấy bút nháy mắt với hắn như hiểu ý, các nàng còn lại cũng xúm vào giúp đỡ, Hà Vân Khánh chưa hiểu chuyện gì nhưng mấy trò chơi dâm dục này nàng chưa từng từ chối, cứ thế mặc cho họ làm gì thì làm.

Chỉ chốc lát sau, một tác phẩm nghệ thuật đã được trình làng, Nhược Hy hí hoáy viết vẽ một hồi mới ưng ý vứt bút lông qua một bên.

Trước mặt họ không còn là một Hà Vân Khánh diễm tuyệt khuynh quốc khuynh thành nữa, nàng bây giờ mới chính là một con chó mẹ chính thức. Đầu mang tai chó, lỗ đít cắm đuôi giả, miệng bị rọ bằng viên bi tròn, toàn thân là dây thừng quấn chặt siết lấy những bộ vị nhạy cảm. Cặp vú vốn đã to này còn bị dây trói ép cho phồng lên, khe lồn cũng có một sợi buộc ngang qua tách hai mép môi của nàng ra hai bên, hột le cọ vào dây sưng lên đỏ ửng.

Điểm đặc biệt là trên cơ thể nàng từ vú, bụng dưới, mu lồn và hai bên bẹn đùi bị viết vẽ đủ thứ ký hiệu và dâm ngữ. Nào là chó mẹ, thịt tiện khí, dâm đãng, bồn chứa tinh, nô lệ của cặc, bô tiểu công cộng, đĩ cấp Địa Tiên, lồn miễn phí… Còn có ghi rõ tên Hà Vân Khánh trên bụng, hai bên đùi là số lần đã bị bắn vào trong.

“Ồ… Nhìn thế này mới thật là giống chó cái đó nha.”

“Nếu che mặt nàng dẫn ra giữa phố liệu có ai dám nghĩ đây là Thập Vương Tây Hải cơ chứ.”

Cha con Lâm gia trầm trồ khen ngợi, thằng em trong quần lần nữa đội lên biểu tình, nhìn mẹ vợ – bà ngoại mình trong trạng thái này khiến họ nứng vô cùng.

Hà Vân Khánh bò bằng đầu gối và hai tay đi qua đi lại như triển lãm, nàng ngắm nhìn mình qua tấm gương vừa được Nhược Hy mang ra sau đó vẻ mặt rất hài lòng ư ử rên mấy tiếng hệt như chó mẹ động dục.

“Nam Cung lão cẩu cùng bọn kia sẽ cảnh giác nếu chúng ta để Hà đảo chủ xuất hiện, nhưng nếu như đi cùng chúng ta không phải nữ đảo chủ diễm tuyệt kinh nhân mà là một con chó cái sủng vật bình thường thì sao?”

Chu Cương Liệt nói xong cởi bỏ rọ mõm của nàng ra rồi phất tay, một đoàn ánh sáng dung nhập vào cơ thể của Hà Vân Khánh, sau đó dưới ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, nàng hoàn hảo mang hình dáng của một con chó thực thụ với thân hình lớn bằng một người trưởng thành bình thường, bộ lông trắng muốt, cổ đeo vòng bạc với dây xích, đuôi ngoe nguẩy, hai tai lắc lư sau đó gâu gâu sủa lên mấy tiếng.

“Ồ, thành chó thật rồi kìa, dễ thương quá.” Lâm Gia Tuệ phấn khởi đi tới xoa xoa đầu chó trắng, nó cũng rất ngoan ngoãn liếm nhẹ vào tay nàng.

“Ý tiền bối là…” Lâm Vấn Thiên cùng Lâm Phàm nhìn nhau như hiểu ra.

“Đúng vậy, đây tất nhiên là huyễn cảnh ta tạo ra bao phủ lấy thân thể nàng ta, người khác đều chỉ nhìn thấy là một con chó cái hơi lớn một xíu mà thôi. Để nàng ở hình dáng này theo chúng ta như thú cưng thì bọn chúng chắc chắn sẽ không thể nhận ra.”

Chu Cương Liệt búng tay thêm một cái lúc này cả đại gia đình mới thấy cảnh tượng chân thật, Hà Vân Khánh vẫn trong bộ dáng mẫu cẩu bị trói mang tai đuôi giả, thân thể đầy vết mực dâm đãng.

“Nào, chó ngoan, bò một vòng ra ngoài xem có ai nhận ra không, từ nay nàng phải thường xuyên giữ diện mạo này bất kể ở đâu đó nha.” Hắn đét vài đít nàng một cái, Hà Vân Khánh rên lên sau đó tay chân bò trên mặt đất nhảy một phát qua bờ bên kia hồ.

“Hả, con chó ở đâu to quá vậy?” Một số đệ tử và chấp sự đang ở gần đó đều giật mình trước con chó lông trắng to ngang người trưởng thành này.

“Đây là thú cưng của ta vừa được tiền bối tặng, từ nay sẽ là sủng vật của Mặc Ngọc Đảo, do có chút huyết mạch yêu tộc hệ cẩu nên khá to lớn linh hoạt nhưng lại rất hiền, mọi người giúp ta săn sóc tốt cho nó nhé.” Lâm Phàm ở bên đình hắng giọng nói lớn.

“Đã rõ thưa thiếu chủ.” Tất cả mọi người ở đây không ai không biết Lâm Phàm, hắn không những là con trai trưởng đã thất lạc nhiều năm của Hà đại phu nhân mà còn là đệ nhất thiên kiêu tài tuấn đương thời tại Tây Hải, kẻ sở hữu tư chất thành tiên đỉnh cấp. Bởi vậy trong đảo ai nấy thái độ đối với vị thiếu chủ này rất tốt, tương lai thế lực có thể bước lên đỉnh phong chính là nhờ hắn nha.

Mà thiếu chủ đã dặn dò chăm sóc tốt con chó trắng này chứng tỏ hắn rất thích nó, vậy thì họ cũng phải thể hiện chút thương yêu cưng nựng mới được.

“Chậc chậc… nào chó ngoan lại đây nào.”

“Ôi nó lớn thật đó, lông còn rất mịn nữa.”

“Nó tuy to lớn nhưng hình như rất hiền lành, a, còn liếm tay ta nữa.”

“Để xem mi là giống gì nào, ồ, là con cái.”

Thế là nguyên một đám đệ tử, hạ nhân có cả vài tên chấp sự xúm nhau lại. Kẻ thì xoa đầu, người vuốt lông, kẻ rờ đuôi, có tên còn nâng chân sau lên xem chỗ kín nữa. Con chó trắng rất biết điều phối hợp, thè lưỡi liếm tay, đuôi ngoe nguẩy vui mừng.

Bên phía thính đình, do đã được Chu Cương Liệt khai nhãn nên những gì đại gia đình Lâm Phàm thấy chính là cảnh tượng thật. Ai mà dám nghĩ tới một trong mười vị máu mặt nhất Tây Hải, nữ cường nhân cấp Địa Tiên tối đỉnh lại đang ở trong bộ dáng dâm đĩ đến cực độ bò tứ chi dưới đất hành xử như một con chó thực thụ vẫy đuôi mừng vì được đám đông cưng nựng, thậm chí còn bị một hạ nhân mò trực tiếp vào lồn nữa.

Mấy tên đệ tử, chấp sự kia nếu biết sủng vật này kỳ thực là nữ chủ đảo mỹ miều tuyệt luân Hà Vân Khánh chắc chắn sẽ sốc đến bất tỉnh mất.

“Ừm, xem ra con chó này cực kỳ hiếu động, để ta dắt nó đi dạo.” Lúc này một bàn tay xoa xoa đầu của Hà Vân Khánh, là một thiếu niên diện mạo có nét hiền lành sáng sủa, đây chính là vị biểu đệ đã bại trong tay Lâm Phàm ở vòng đấu loại, tên hắn là Hà Tập.

Phụ thân của Hà Tập là đệ đệ thứ năm của Hà Yên, theo vai vế xem như em họ của Lâm Phàm. Tư chất hắn trong lứa trẻ Mặc Ngọc Đảo cũng thuộc hàng đầu nhưng từ khi vị biểu ca yêu nghiệt kia xuất hiện thì chút thành tựu của hắn xem ra còn kém xa. Nhưng vốn được giáo dục rất tốt, Hà Tập đối với Lâm Phàm không chút oán giận nào thậm chí còn rất tôn sùng, có một biểu ca tài giỏi như thế chính là hãnh diện, việc gì phải ganh ghét nhau.

Hà Tập nắm lấy dây xích khẽ vỗ vào mông chó trắng mấy cái, con sủng vật này rất thông minh ngúng nguẩy lắc đít vẫy đuôi rồi thong thả bước đi. Cứ thế Hà Tập với dây xích trong tay dắt theo chó cái ra khỏi viện, nếu hắn mà biết đây là bà nội của mình nhất định sẽ hoài nghi nhân sinh mất.

“Haha, xem ra nàng ta rất tận hưởng thân phận làm thú cưng của mình nha.” Chu Cương Liệt húp ngụm trà cười phá lên.

“Tiền bối quả thật nhiều trò độc lạ, tiểu tử cần phải học hỏi thêm.” Lâm Phàm nhìn theo biểu đệ dắt bà ngoại đi dạo mà hài lòng không thôi.

“Khi nào về nhất định phải nuôi thêm một ít chó đực để giúp nàng ta phối giống a, còn có thể để lừa hay ngựa địt nữa.” Bắc Cung Nhược Giai cười hì hì bày trò.

“Mua lừa với ngựa về để dập vào lồn của muội thì có.” Lãnh Nhược Hy véo lấy vú thịt của vị muội tử chung chồng kia trêu chọc.

“Xì, tỷ làm như chỉ có mình muội bị ngựa địt qua, lúc sáng ai nằm dưới bụng ngựa bị nó giã cho suýt thì banh cả lồn chứ.” Nhược Giai cũng không vừa đốp chát lại ngay.

“Bớt cãi nhau lại, có nhiệm vụ cho hai nàng đây.” Chu Cương Liệt ôm eo kéo cả hai vào lòng mình. Bên kia phụ tử Lâm gia lại nhịn không được mà đè Hà Yên cùng Lâm Gia Tuệ ra chuẩn bị hành sự rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230