Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 95
Phần 95: Nguyên Phượng xuất hiện

“Hức, tên Nam Cung Hải này đầu óc không dùng được hay sao, lại dám đi nuốt tinh huyết yêu tộc? Trông hắn bây giờ thấy mà ghê, chủ nhân đừng có bắt người ta đi dâng lồn cho hắn chơi nữa đó nha.”

Bắc Cung Nhược Giai nhìn tên nửa người nửa yêu dưới đài kia bằng ánh mắt ghét bỏ, nàng bình thường đã không ưa gì Nam Cung Hải giờ lại càng tởm lợm hơn.

“Ừm, chơi với hắn giờ không khác gì chơi với thú vật, cẩn thận hắn phát điên lên cắn chúng ta mất.” Lãnh Nhược Hy cũng đồng tình với muội tử.

“Vậy sao, nhưng ta nghe nói yêu tộc tính dâm rất bản năng, con nào hàng họ cũng khủng lắm, nhất là giống loài lai với rồng này, long căn có khi còn to dài hơn cả ta đó. Các nàng không muốn thử chút sao?”

Chu Cương Liệt cười ý nhị nháy mắt với bốn nữ nhân trần truồng bên cạnh, các nàng nhìn nhau sau đó cũng gật đầu như hiểu ý. Ừm, lâu lâu đổi gió cho yêu tộc địt cũng không tệ nha.

“Nhưng mà tiền đề là Lâm Phàm ca ca phải đánh cho tên kia răng rơi đầy đất, nhưng bây giờ huynh ấy đang bị áp đảo, hơn nhau cả một đại cảnh giới, có khi nào sẽ thua hay không?” Nhược Giai giọng đầy lo lắng, ở dưới đài Lâm Phàm đang lâm vào thế khó bị Nam Cung Hải dồn ép không đỡ nổi.

“Muội yên tâm, lúc trước Lâm Phàm còn từng đánh bại một tên Tán Tiên sơ kỳ mà khi đó còn chưa được chủ nhân dạy dỗ, giờ đệ ấy xưa đâu bằng nay nữa, Tán Tiên đối với Lâm Phàm chỉ là đá lót đường đưa đệ ấy lên đỉnh vinh quang thôi.” Lãnh Nhược Hy rất tự tin trấn an Nhược Giai.

“Chà, Lâm huynh đệ coi bộ cần một chút cỗ vũ rồi, các nàng mau tiến lên trước nhảy một điệu cho hắn chút kích thích đi.” Chu Cương Liệt phất tay ra lệnh, sau đó còn đưa ánh mắt về phía Lâm Vấn Thiên đang hứng chí hóng hớt bên kia.

Bốn nữ tử nhìn nhau cười khổ rồi lập tức đồng loạt đứng dậy, từng bộ ngọc thể trắng tươi mơn mởn với những đường cong lả lướt, vú lồn mây mẩy đủ làm xiêu lòng bất cứ nam nhân nào.

Các nàng xếp một hàng ngang trước lan can, tất nhiên tất cả đã được Chu Cương Liệt dùng ảo cảnh che giấu, người ta chỉ thấy bốn đại mỹ nhân đứng cạnh nhau như đang xem trận đấu bên dưới. Còn tưởng là các nàng đang lo lắng cho Lâm Phàm đến mức đứng ngồi không yên.

Kế đó các nàng đồng loạt thi triển vũ khúc, những điệu nhảy gợi cảm thôi tình nhất có thể, từng cặp vú sữa nảy lên tưng tưng, mông đít ngúng nguẩy, bờ eo thon uốn éo.

Các nàng hẩy mu lồn với những đùm lông kiểu dáng khác nhau bay lất phất trong gió đông. Chu Cương Liệt cũng không nhàn rỗi, ba con cặc trong quần vươn dài như xúc tu đâm thẳng vào huyệt dâm của Hà Yên, Bắc Cung Nhược Giai và Lãnh Nhược Hy, riêng Lâm Gia Tuệ được cha ruột của mình bế dạng háng lên, Lâm Vấn Thiên vừa nuốt xuống Cường dương đan con cặc thô to liên tiếp thúc vào lồn con gái mình.

Lỗ còn lại của các nàng cũng được nhét mấy món đồ chơi tình dục, bốn con dâm nữ giữa thanh thiên bạch nhật vừa rên rỉ hoan ái vừa nhảy múa những vũ điệu gợi dục.

Lâm Phàm dưới đài lau nhẹ khóe miệng chảy máu của mình, hắn vừa né đòn vừa hứng thú nhìn mẫu thân, nương tử và muội muội trên kia đang phô dâm mà cỗ vũ cho hắn. Các nàng đã có lòng thì làm sao hắn có thể làm họ thất vọng, phải đánh nhanh thắng nhanh sau đó về cùng nhau ân ái thôi.

Giữa lúc Nam Cung Hải tưởng chừng mình thắng chắc, cả khán giả và mấy vị đứng đầu kia đều âm thầm tiếc hận cho Lâm Phàm thì thiếu niên kia bỗng đứng thẳng người, trong mắt lóe lên hoả mang rực rỡ.

“Giả thần giả quỷ, tiểu tử, ta không giết ngươi ngay đâu, để ta phế đi tứ chi ngươi, chặt đứt mệnh căn của ngươi, từ từ hành hạ ngươi trước mặt những người thân mà ngươi vừa nhận lại.” Nam Cung Hải há miệng nhe răng nanh, bộ dáng ác ôn khiến ai cũng kinh tởm, có lẽ việc nuốt vào tinh huyết của yêu tộc đã khiến hắn trở nên hung dữ dã tính hơn.

“Chỉ là một tên phế vật ngu dốt nuốt được một giọt máu của loại Giao Long tạp chủng mà dám ở trước mặt ta hung hăng ra oai, cút ra!!! Liệt Hoả Thiên Thần Biến!”

Giọng của Lâm Phàm ầm vang, xung quanh hắn mười thước được hoả diễm bùng lên bao bọc, phần áo còn lại nổ nát để lộ thân trên với cơ bắp đang dần dần phồng lớn. Tóc hắn chuyển sang màu đỏ, tu vi hóa Thần sơ kỳ nhanh chóng kéo căng lên đến hậu kỳ đỉnh phong.

“Gì cơ? Bí pháp tăng mạnh lực lượng, tiểu tử này quả thật che giấu rất nhiều quân bài nha.” Bắc Cung Thượng tràn đầy hào hứng và hài lòng với tên con rể này, hắn chưa bao giờ làm người ta hết ngạc nhiên.

Mấy vị khác trong Thập Vương đều đứng lên chăm chú quan sát, Nam Cung Vẫn cảm nhận rõ nỗi bất an dần lớn lên trong lòng.

“Đáng chết, làm như ta để ngươi toại nguyện vậy.” Nam Cung Hải tuy dã tính bộc phát nhưng hắn vẫn đủ thông minh để nhìn ra đối thủ của mình đang chuẩn bị đại chiêu, hắn không thể để Lâm Phàm có bất kỳ cơ hội nào lật kèo, lập tức triển khai tấn công cuồng bạo muốn hủy diệt đối phương ngay.

Nhưng dù có xài toàn bộ tu vi Tán Tiên dùng hết sức đánh thì hắn cũng không thể nào phá được tường lửa bao bọc xung quanh.

“Chết tiệt, sao có thể như vậy?” Tên nửa người nửa yêu này tức giận vung múa loạn xạ. Lâm Phàm bên trong ổn định tu vi ở hóa Thần đỉnh phong, đôi cánh lửa sau lưng lớn thêm một vòng từ từ nâng hắn lên không trung.

“Con tạp giao thấp hèn như ngươi mà dám dùng lời lẽ bẩn thỉu xúc phạm Phượng Hoàng cao quý hay sao? Hôm nay để ta cho ngươi thấy chênh lệch giữa chúng ta đã xa như thế nào, Đại Thần Thông, Nguyên Phượng Pháp Tướng!!!”

Lâm Phàm đưa ánh mắt khinh miệt về phía đối thủ hét lớn, từ mi tâm của hắn xuất hiện một ấn ký hoả diễm sáng bừng, kế tiếp trong ánh mắt bất ngờ đến ngỡ ngàng của toàn trường, hư ảnh một tôn đại điểu dần dần hình thành, hình dáng xinh đẹp tinh xảo toàn thân bốc cháy ngọn lửa hai màu.

“Rítttt…” hình chiếu Phượng Hoàng hai màu ngẩng đầu khiếu vang, âm thanh khiến tâm thần mọi người chấn động, riêng Nam Cung Hải như bị oanh kích thẳng vào thần hồn mà ngã nhào ôm đầu lăn lộn đau đớn.

Bản thể của Lâm Phàm vung cánh bay lên dung nhập vào vị trí trái tim của Phượng Hoàng khiến nó dần trở nên thực chất hơn, một tôn thần điểu cứ thế gáy vang bay lượn trên không trung.

“Phượng Hoàng, là Phượng Hoàng trong truyền thuyết đó.”

“Đúng là Phượng Hoàng rồi, đây là thần thú đứng đầu muôn loài hệ điểu, thế mà hôm nay ta lại được thấy tận mắt.”

Đám đông khán giả đều đứng dậy đưa ánh mắt tôn sùng nhìn con chim lửa đang bay trên trời, thậm chí có phàm nhân cung kính cúi lạy loài vật mang điềm lành này.

“Tiểu tử đó tu công pháp gì, sao lại kinh khủng như vậy?”

“Chẳng lẽ đây là sự khác biệt của tư chất Hoàng Kim so với các loại thấp hơn?”

Mười người đứng đầu Thập Vương đều không giữ được bình tĩnh đứng dậy nhìn cho thật rõ. Kim Mao Sư Vương thân là yêu tộc vương giả tâm thần khẽ run lên. Nam Cung Vẫn liếc nhìn cháu mình quằn quại dưới đất, sự bất an càng lên mức báo động.

Bốn đại mỹ nhân đang lắc đít hẩy lồn kia cũng vui mừng mà càng nhảy múa cuồng nhiệt hơn, thậm chí Lãnh Nhược Hy và Bắc Cung Nhược Giai còn hứng chí chà xát hột le sau đó xè xè đái xuống dưới lầu.

Vẫn là tên đệ tử xui xẻo hôm nào đang đứng canh gác, phút trước hắn còn đang nhìn Phượng Hoàng trên trời với vẻ ao ước thì hiện tại đã bị dâm thủy và nước đái tưới thẳng lên đầu ướt nhẹp vuốt mặt không kịp.

“Đại ca, công pháp của tiểu tử này thật mạnh mẽ lại rất độc đáo, rất thích hợp để chúng ta sử dụng đó nha.”

“Đúng vậy, Phượng Hoàng, những công pháp liên quan đến yêu tộc cường đại như vậy rất hiếm có, khi xử lý tiểu tử đó phải moi hết thông tin ra, chúng ta nhất định phải đoạt toàn bộ công pháp này vào tay.”

Trên góc khán đài, ba huynh đệ Địa Tiên dâm tiện hôm trước vừa suýt bị Chu Cương Liệt giết vẫn đang ngả ngớn ung dung đưa cặp mắt tham lam hết nhìn Lâm Phàm lại ngó Lạc Thủy và Tiểu Thiện.

“Chết tiệt… khốn kiếp, Phượng Hoàng gì chứ, chỉ là một cái hình chiếu lừa đời lấy tiếng mà thôi, ngươi tăng cường tu vi thì sao? Cũng chỉ là hóa Thần hậu kỳ, ta là Tán Tiên đó, đừng có mơ dùng chiêu loè loẹt đánh thắng nổi ta…”

Nam Cung Hải chịu đau bò dậy, toàn bộ chân khí bộc phát, trên vảy rồng tràn ra tử khí dày đặc, mắt hắn long lên sòng sọc, hắn muốn lập tức kết thúc kẻ thù đáng ghét kia.

“Ríttttt…” lại một tiếng hót vang động chấn nhiếp tâm thần của Nam Cung Hải khiến tay hắn run run không nắm chặt nổi, khi nhìn vào đôi mắt Phượng Hoàng diễm lệ kia không hiểu tại sao máu huyết trong người hắn như tán loạn, đôi chân như muốn khuỵu xuống. Đây là uy áp về đẳng cấp huyết mạch, một con Giao Long tạp loại thấp hèn đối diện với một tôn Thần thú đứng đầu thiên địa thì chắc chắn không thể có chút chiến ý nào. Hoàn toàn cúi đầu phục tùng.

“Tên tạp giao hèn kém, dám giơ vuốt về phía ta sao? Để ta cho ngươi thấy, kẻ đã bại trong tay ta đừng mong có ngày ngóc đầu trở lại, Phượng Dực Thiên Tường!!!”

Sau câu nói mang đầy bá khí trấn nhiếp đối phương, Phượng Hoàng vung hai cánh đập mạnh sau đó chém ra hai luồng hoả mang chéo nhau nóng rực sắc bén nhắm về phía Nam Cung Hải.

Nếu ai tinh ý sẽ nhận ra đòn thế này chính là thức thứ ba của Tam Thiên Quyết – Chân Hoàng Bình Thiên Hạ lúc trước đã khiến Thiên Phần đại bại.

Nhưng lần này không phải kiếm khí hình bán nguyệt nữa mà là hai đường chéo nhau mang đầy hoả diễm, đứng trước công kích phô thiên cái địa ép tới, Nam Cung Hải ánh mắt tràn ngập hoảng sợ đến tột độ chỉ kịp vận chân khí bảo hộ cơ thể.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230