Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 65
Phần 65: Câu dẫn

“A, tỷ sao lại vào đây, ra ngoài đợi một chút đi đệ thay đồ sẽ ra ngay.” Lâm Phàm bối rối ngồi xuống bồn tắm chỉ chừa mỗi cái đầu trồi lên.

“Coi đệ kìa, là nam nhân thì ngại cái gì chứ, hì hì, vả lại chúng ta đã là người yêu của nhau, nhìn một chút thì có sao đâu nào.” Lãnh Nhược Hy vừa cười mỉm vừa bước đến gần bồn tắm. Chân Hoàng đã quay về nhẫn, cảnh nam nữ này nó không có hứng thú xem.

“Chà, thân hình còn rất được nha, để tỷ giúp đệ kỳ cọ tắm rửa có được hay không?” Nàng bạo dạn từ phía sau choàng tay ôm lấy Lâm Phàm, hơi thở như lan phả vào bên tai hắn.

“Ơ… chuyện này, thực không tiện đâu.” Tên thiếu niên da mặt mỏng bị ngự tỷ trêu đùa ấp úng không biết phải làm sao.

“Người ta lúc chiều đã hứa nếu đệ thắng sẽ thưởng cho đệ mà đúng không, bây giờ ta thực hiện đây.” Nàng nói xong không kịp để Lâm Phàm kịp phản ứng đã đứng thẳng người, khuôn mặt hơi ửng hồng e thẹn sau đó kéo dây đai lưng.

Lâm Phàm nuốt ực nước bọt, mắt không dám chớp, hơi thở hơi gấp gáp nhìn cảnh tượng trước mặt, Lãnh Nhược Hy từ từ cởi bỏ từng món vải trên người ra, từ áo vàng khoác ngoài đến váy dài, áo trong, quần lụa.

Thân thể thon thả với đôi chân trần miên man cao ngất dần bại lộ, trên người nàng chỉ còn lại áo yếm và quần lót mỏng.

“Đệ thấy người ta thế nào, có đẹp hay không?” Nàng ngồi một bên mông lên thành bồn tắm, bàn tay vẩy xuống nước lướt nhẹ.

“Đẹp, trong mắt ta Nhược Hy tỷ luôn rất xinh đẹp, ta yêu tỷ lắm.” Lâm Phàm đôi mắt đã say mê đứ đừ không rời được khỏi những đường cong da thịt lồ lộ kia.

Quần lót nàng mặc hết sức khêu gợi, vừa mỏng vừa nhỏ, vải chỉ đủ che lấy khe hẹp, cả nhúm cỏ đen phía trên cũng hơi lộ ra, ở sau lọt khe khiến hai bờ mông thịt căng tròn nhìn phát không sót chút nào.

Lâm Phàm vẫn là ấn tượng nhất cặp giò dài nuột nà không chút tì vết kia, Lãnh Nhược Hy dáng người thon gầy lả lướt mình hạc xương mai, nàng thậm chí cao ngang với hắn.

“Hì hì, nhân dịp đệ thắng trận, lại không có ai làm phiền, tỷ đây nhất định phải bắt lấy thời cơ cùng đệ gạo nấu thành cơm mới được, đệ sẽ không chê ta là mặt dày gạ gẫm chứ?” Nàng đưa bàn tay xoa lên khuôn mặt nhẵn nhụi của hắn.

“Ta… ta sao dám chê tỷ chứ, nhưng mà chúng ta vẫn chưa làm lễ cưới, nếu hiện tại cùng nhau… người khác mà biết ta sợ tỷ sẽ bị chê cười mất.” Lâm Phàm nắm lấy bàn tay của nàng khuôn mặt nghiêm túc anh khí mười phần.

“Ôi xem đệ kìa, chỉ cần đệ không cười chê ta thì ta không sợ bất cứ ai nói gì, chúng ta là người tu hành đã dần rời xa khỏi thế tục, tu tiên chính là để tự do tự tại sống thoải mái theo ý mình, ta trao thân cho đệ người mà ta yêu nhất thì có sao chứ, đệ vẫn sẽ cưới ta kia mà.” Nàng vừa nói vừa nâng tay hắn lên đặt trên eo thon của mình, Lâm Phàm cũng không phải đầu đất rất phối hợp ôm lấy, Nhược Hy thuận thế ngã vào bồn tắm nằm tựa lên ngực hắn.

“A, suy nghĩ của tỷ quả thực rất độc đáo, nhưng ta thấy hình như cũng hợp lý, quả thực đệ tu hành chính là để tự mình bước lên tiên lộ, sống ung dung tự tại.” Hắn ôm lấy tấm thân trắng trẻo như ngọc vào lòng gật gù đồng thuận.

“Hì hì, cái này là do Chu tiên nhân kia dạy bảo đó, ông ấy chính là minh chứng tốt nhất cho cuộc sống tự do thoải mái của con đường tu hành, tiền bối đã dạy cho ta rất nhiều về nhân sinh đạo lý.” Lãnh Nhược Hy vừa nói vừa nghĩ về Chu Cương Liệt, đúng là hắn rất thích nói đạo lý nhưng là nói trong lúc dụ dỗ hoặc đang đè nữ nhân ra địt.

“Tiền bối ấy cũng là mục tiêu mà đệ muốn nhắm tới, có đủ thực lực để tiêu dao tự tại du ngoạn khắp nơi, không bị bất cứ ai khinh khi chế giễu.” Lâm Phàm cũng đồng tình.

“Hừm, tiên nhân đó cũng rất sát gái, nữ nhân bên cạnh đều là cực phẩm, có phải đệ cũng muốn học theo ông ta trái ôm phải ấp hay không hở?” Lãnh Nhược Hy nhìn qua ánh mắt đầy nguy hiểm.

“Nào có, đệ có tỷ và Nhược Giai là phúc phần quá lớn rồi, không cần gì hơn nữa đâu.” Lâm Phàm vội chối bay chối biến nhưng trong lòng cũng thầm chột dạ, chính Chu Cương Liệt là người xúi hắn đi trên con đường mở hậu cung tam thê tứ thiếp cho đáng mặt kiêu hùng tương lai, và hắn lại thấy đúng.

“Hứ, không nói đến vấn đề này nữa, mau giúp ta cởi dây yếm đi.” Lãnh Nhược Hy đôi mắt mị mị như mời gọi nhìn liếc qua Lâm Phàm.

“Tuân lệnh.” Tên này lập tức thở mạnh đầy hưng phấn đưa tay hơi run kéo dây buộc áo yếm, mảnh vải mỏng che đậy rơi xuống, cảnh xuân dạt dào phút chốc lộ ra.

“Tỷ, đẹp quá, ta… ta…” Hắn nuốt một ngụm nước bọt thèm thuồng, nàng cũng hiểu ý lập tức xoay người lại đối diện với nhau để hắn nhìn cho rõ.

Nước da trắng hồng mịn màng, hai ngọn sơn phong tuy không phải hàng bự khủng nhưng cũng rất đầy đặn vừa tay, chúng ngạo nghễ mà vểnh lên, tròn căng không có dấu hiệu xệ. Đầu ti hồng hào đã sớm săn lại khiến ai cũng muốn cắn một cái.

“Hì hì, đệ nhìn cái gì đó, còn để ta phải tự chủ động nữa sao?” Nàng cười ý nhị vỗ vào ngực hắn một cái.

Lâm Phàm vội vàng ngồi thẳng người dậy úp luôn mặt vào giữa khe vú mà tham lam hít lấy hương thơm nữ tử, sau đó miệng hắn nhanh chóng tìm đến đầu ti.

“Ưm… đệ là tiểu hài tử hay sao? Còn bú vú nhiệt tình như vậy.” Nàng ôm lấy đầu hắn xoa nhẹ, ánh mắt nhu hòa yêu thương.

Lâm Phàm được nàng bật đèn xanh vội vàng ra sức mà bú liếm, hắn nút lấy núm vú hết bên này đến bên kia đến khi chúng ướt nhẹp nước bọt.

Hắn ngước mặt lên, hai người đắm đuối nhìn nhau sau đó môi lại tìm đến quấn quýt, được Chu Cương Liệt đào tạo rất bài bản nên kỹ thuật nút lưỡi của nàng hết sức điêu luyện tuy nhiên đang đóng vai nữ tử lần đầu trao thân nên cũng không dám thể hiện quá lố tránh Lâm Phàm sinh nghi.

Hai người sau đó ở trong bồn giúp nhau sờ mó kỳ cọ. Ngay khi cái quần lót nhỏ bị tụt ra, Lâm Phàm đã nhịn không nổi mà úp cả mặt vào mu lồn nàng ra sức hít hà liếm láp.

“Ôi chao ôi… đệ bạo quá nha… ưm… aaa… thật là… tỷ hạnh phúc lắm…”

Tất nhiên kỹ thuật gà mờ của gã trai tân này làm sao có thể sánh với chủ nhân, nhưng nghĩ đến bản thân là người đầu tiên của Lâm Phàm khiến nàng hưng phấn, dâm thủy cứ thế túa ra.

“Tỷ, ta chịu hết nổi rồi, chúng ta lên giường đi.” Hắn hùng hổ đứng lên bế nàng theo kiểu công chúa đi ngay đến bên giường.

“Nè nè, không phải nói tắm rồi sẽ đi ăn tối sao? Đệ thật là quá hấp tấp đó nha.” Lãnh Nhược Hy bá lấy cổ hắn cười rạng rỡ.

“Ăn uống để sau, hôm nay đệ chỉ muốn ăn tỷ thôi.” Lâm Phàm đặt nàng xuống thì lập tức vùi đầu vào háng mà hôn hít, tay hắn mò mẫn vuốt ve cặp giò dài trắng nõn của nàng.

Tuy là trai tân chưa từng ngủ với nữ tử nhưng là một nam tử tất nhiên Lâm Phàm cũng thi thoảng đọc qua vài cuốn sách xuân cung, thậm chí lúc trước còn vài lần len lén xem nam nữ ân ái, bởi vậy cũng hiểu chút ít về việc làm cho người yêu sung sướng.

“Ngon không?” Lãnh Nhược Hy hai đùi kẹp chặt đầu hắn, nàng vừa mới tiết thân cao trào khi Lâm Phàm cắn vào hột le.

“Tất nhiên là ngon rồi, còn ngọt thơm hơn bất cứ thứ nước nào trước nay ta từng uống.” Hắn liếm mép trả lời.

“Ngon thì ăn thêm đi.” Nàng ấn đầu của thiếu niên sâu vào lồn mình, Lâm Phàm cũng rất chiều ý nàng ra sức dùng miệng lưỡi.

“Để tỷ phục vụ đệ nhé.” Nàng xoay người để hắn nằm dưới, hai người ở tư thế 69 ngược nhau, quần đùi của hắn nhanh chóng được giải khai, cái dương vật vì nứng đã sớm ngóc đầu lên chào cờ.

Lãnh Nhược Giai có hơi thất vọng, cặc của người yêu này tuy không thể nói là nhỏ nhưng với người đã kinh qua ba cái dương vật bự chảng của Chu Cương Liệt thì cái của Lâm Phàm đúng là như trẻ con. Nó chỉ to dài ngang ngửa với phụ thân Lâm Vấn Thiên kia của hắn.

“Chà, vốn liếng cũng đâu có tệ.”

Tuy là thế nhưng nàng cũng không muốn làm người yêu xấu hổ nên khen nức nở, tay cầm lấy thân cặc bắt đầu tuốt sục.

“A… Nhược Hy, dùng miệng đi, giúp ta bú nó đi.” Lâm Phàm khẽ rên lên.

“Làm thế nào tỷ không biết đâu.” Con đĩ dâm tiện lại giả vờ khờ khạo ngơ ngác, không thể để người yêu biết mình quá rành về tình dục được.

“Há miệng ra, giống như ta ăn của nàng vậy, đừng cắn.” Thế là Lâm Phàm là thân nam nhân tất nhiên sẽ chỉ dẫn cho cô gái trinh trắng chưa trải sự đời kia biết về cách dùng miệng làm hắn sướng.

Nàng theo lời hắn mà hành động, đầu tiên là hôn lên khắp thân cặc, sau đó dùng lưỡi để kích thích những vùng nhạy cảm, cuối cùng là bú cả dương vật vào trong miệng.

Lãnh Nhược Hy vừa làm vừa buồn cười mà không dám biểu hiện khác lạ, kỹ thuật bú cặc này nàng là người rành mạch nhất, nếu nàng thực sự biểu diễn kỹ thuật miệng lưỡi có khi làm Lâm Phàm bắn đến hết đạn cạn tinh luôn cũng được.

Nhưng hiện tại đang phải diễn vai cô gái lần đầu phục vụ người yêu, nàng tỏ ra hơi trúc trắc ngơ ngác thi thoảng còn cạ răng lên đầu khấc làm Lâm Phàm hít vào một hơi khí lạnh.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230