Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 224
Phần 224: Buộc tội

Đại trưởng lão khẽ gật đầu hài lòng, cô bé này nổi tiếng trong môn tính tình rất vui vẻ hòa đồng, bà ta vẫn chưa tin người như vậy có thể lạnh lùng ra tay sát hại đồng môn, bởi vậy dịu giọng bước lên từ tốn hỏi trước.

“Khinh Y, xảy ra chuyện lớn, vừa rồi chúng ta nhận được báo cáo Bành hộ pháp đã tử vong, là bị người ta giết, ngươi có biết chuyện này không?”

“Bành hộ pháp chết rồi sao? Sự việc xảy ra khi nào, ở đâu vậy? Đệ tử thực không biết a.” Khinh Y cũng hết sức ngạc nhiên, trong lòng lại vô cùng hả hê, nàng biết tên Tào Tôn Đản kia đã chủ trương làm ra ám toán đối với mình, việc này khả năng cao chính là do Bành hộ pháp kia ra tay, nàng còn chưa thể tính sổ thì bây giờ đã được tin hắn chết, đáng đời.

“Khinh Y sư muội, mặc dù bổn thiếu vẫn luôn tâm niệm yêu thương ngươi hết lòng nhưng đây lại là vấn đề đại sự của tông môn không thể niệm tình được. Bành hộ pháp chính là chết ngay phụ cận thôn làng này, hắn sau khi ngăn cản yêu thú tập kích đã bị người ta ra tay đánh lén mất mạng, ở hiện trường chúng ta đã phát hiện ra ngọc bội tùy thân của ngươi. Mau khai thật đi, đêm qua ngươi ở đâu làm gì? Ở đây đều là các bậc tiền bối đừng nghĩ nói lời dối gạt.”

Tào Tôn Đản nhanh nhảu đi tới lớn giọng chất vấn, Tào Kỷ cũng ném vật trong tay về phía Khinh Y. Nàng cẩn thận cầm lấy ngọc bội quan sát, trong lòng khẽ run lên, cảm giác như mình vướng vào một rắc rối khá nghiêm trọng.

“Đây… đây đúng là ngọc bội mà sư phụ lúc trước đã tặng cho đệ tử, nhưng đã sớm thất lạc hơn một năm trước. Ta cũng không hiểu tại sao nó lại rơi ở đó, đêm qua đệ tử đều ở nguyên trong thôn chưa từng rời đi, mong môn chủ minh xét.”

“Rõ ràng bên ngoài động tĩnh yêu thú gây ra không nhỏ đến cả mấy phàm nhân còn nghe rõ, với chức trách thủ hộ đáng lý ngươi nên đi kiểm tra mới đúng, tại sao lại ở yên trong thôn?” Một chấp sự nhíu mày nghi hoặc, điều này cũng làm những người xung quanh xì xào bàn tán.

“A, chuyện này…” Khinh Y cứng họng không biết phải giải thích ra sao, tối qua đúng là nàng đã nghe thấy âm thanh sói tru vốn định đi ra xem nhưng bị đại thúc ngăn cản, nàng lúc đó đang bị làm đến sướng ngất ngây rồi đâu còn biết trời trăng gì, lại tin tưởng có đại thúc là tiên nhân nên đã phớt lờ, không ngờ quả thực có yêu thú tấn công, Bành hộ pháp cũng chết tại chỗ.

“Khinh Y, mau nói ra sự thật, có phải chính ngươi đã ra tay ám toán sát hại Bành hộ pháp hay không? Nguyên do là gì? Mau khai rõ cho chúng ta biết!” Tào Kỷ tràn đầy uy nghiêm lớn giọng quát trên thân tỏa ra uy áp khóa lấy thiếu nữ xinh đẹp kia, nhưng nàng đã có pháp thuật của Chu Cương Liệt che chở cơ bản chẳng gặp chút khó chịu gì.

“Không, ta mới không có làm chuyện đó, đệ tử với hắn xưa nay chưa từng phát sinh thù oán, vả lại ta cũng chỉ là tu sĩ Kim Đan kỳ còn đang bị ám thương phế đi đan điền, làm sao có thể giết được Nguyên Anh đỉnh phong như Bành hộ pháp được, mong môn chủ minh xét.” Khinh Y lắc đầu nguầy nguậy chối bỏ, nàng cắn môi liếc qua đám Tào Tôn Đản đầy nghi kị, có thể chính bọn chúng đã ra tay muốn hãm hại mình.

“Còn nói không có thù oán? Khinh Y sư tỷ quả nhiên rất giỏi dùng bộ mặt giả tạo lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ thân thiện đó để lừa gạt người khác nha. Không phải tỷ luôn nghi ngờ thiếu chủ đã ra tay ám hại khiến tỷ không thể tu hành, từ đó ghét lây sang cả chúng ta hay sao? Tiểu muội nghĩ đêm qua rất có thể tỷ cũng có mặt vào thời điểm Bành hộ pháp ngăn cản yêu thú, sau đó liền nhân cơ hội ông ấy không phòng bị mà thẳng tay ám hại có đúng không?” Liễu Mi giọng điệu mỉa mai châm chọc đầy sắc bén chất vấn.

“Đúng đúng, Giang sư tỷ còn từng lấy ra thủ đoạn công kích cấp hóa Thần do nhị trưởng lão ban tặng để hù dọa chúng ta, nhắm chừng hôm qua Bành hộ pháp chính là bị cô ta dùng thứ đó để nhất kích tất sát rồi.”

“Ôi sư tỷ, lòng dạ ngươi hiểm độc thật đó. Thiếu chủ yêu thương tỷ chân thành nên mới có lòng bảo chúng ta cùng Bành hộ pháp chiếu cố giúp đỡ, ai ngờ ngươi lại không những không biết ơn còn nhiều lần hợp lực cùng dân chúng đuổi chúng ta đi bây giờ đã gây nên tội tày trời như thế, ài thật hết nói nổi.”

“Phải đó, Giang sư tỷ được Linh Sư Môn bồi dưỡng cho đến ngày hôm nay, nhị trưởng lão cũng hết lòng quý mến dạy dỗ tận tâm vậy mà ngươi lại làm ra những hành vi mất nhân tính phản phúc đến vậy, tỷ không thấy xấu hổ với anh linh của nhị trưởng lão ở trên trời hay sao?”

Mấy tên đệ tử thuộc hạ dưới trướng Tào Tôn Đản ngươi một câu ta một câu thi nhau chỉ trích chửi mắng Khinh Y, quy chụp hết mọi tội lỗi lên đầu nàng, các chấp sự cùng nhiều đệ tử ở sau cũng xì xầm bàn tán, đưa những đôi mắt mang theo nghi kị cùng địch ý nhìn lấy nàng.

Linh Lộc, Vũ Uyên và Lam Hinh đứng bên ngoài chứng kiến từ đầu vẻ mặt đều lạnh lùng không biểu hiện cảm xúc nhưng nội tâm các nàng không chút vui vẻ, đối với đệ tử và cả cao tầng Linh Sư Môn âm thầm khinh bỉ, cả một đám người hùa nhau gây sức ép lên một cái nữ tử, dù không biết nàng có thật gây ra tội tày đình hay không nhưng các đồng môn sư huynh đệ kia hùa nhau công kích chắc chắn là vì tư thù ghét ganh.

Ở Huyền Nữ Cung họ được dạy rất kỹ, đối với ngoại nhân thì sao cũng được, nhưng đã là đồng môn nhất định phải yêu thương che chở lẫn nhau, hành vi nội đấu nếu để các vị cung chủ phát hiện liền sẽ bị phạt cực kỳ gắt gao.

“Khinh Y sư muội, bổn thiếu rất muốn bênh vực nàng như tang chứng vật chứng đã rành rành, chỉ có nàng là đủ động cơ để ra tay với Bành hộ pháp nhất. Hãy cúi đầu nhận tội đi thôi, ta nhất định sẽ xin phụ thân giúp nàng giảm nhẹ hình phạt.” Tào Tôn Đản bày ra điệu bộ bao dung, vẻ mặt hơi sầu lo quan tâm đối với nữ tử đối diện.

‘Ta đã nói là không giết ai cả, là các ngươi rắp tâm vu oan giá họa. Tào Tôn Đản tên heo mập nhà ngươi muốn chiếm đoạt ta không thành liền bày đủ trò liên kết với nhiệm vụ đường đẩy ta một mình đến đây không có ai hỗ trợ, sau đó liên tiếp sai sử lũ chó săn kia tới kiếm chuyện hà khắc để bắt chẹt trừ điểm cống hiến của ta.

Thấy ta vẫn chưa khuất phục còn độc ác lệnh cho kẻ ở sau ám toán gây tổn hại đan điền khiến ta trở thành phế nhân không thể tu hành được nữa. Bây giờ không ép được ta thuần phục liền dùng thủ đoạn đê hèn đổ hết tội lên đầu ta. Giang Khinh Y này đã nhịn đủ rồi, hôm nay ta chính thức tuyên bố rời khỏi Linh Sư Môn, những gì thuộc về nơi này ta sẽ trả lại hết.’

Nàng một hơi gắt giọng quát lớn, bao nhiêu tủi nhục uất ức đều tuông ra hết, bây giờ đã có đại thúc ở sau chống lưng, nàng không còn phải kiêng kỵ e dè gì nữa, dứt khoát phân rõ giới hạn với những kẻ trước mặt.

“Phải, Khinh Y sao có thể là kẻ giết hại đồng môn vô tội được, cô ấy là người ơn đối với làng chúng ta, bảo vệ Khinh Y.”

“Rõ ràng các ngươi lấy đông bắt nạt yếu, mau cút khỏi thôn làng, Khinh Y không có tội.”

“Bảo vệ Khinh Y, bảo vệ Khinh Y!!!”

Âm thanh của đám đông dân chúng tập hợp xung quanh reo hò vang dội, trên tay họ đều cầm theo vũ khí bất chấp mình đối đầu với những kẻ tu hành có pháp thuật cũng phải bảo vệ thiếu nữ lương thiện kia.

“Ài, trước giam Giang Khinh Y lại đợi điều tra cho cặn kẽ rồi sẽ xử quyết sau.” Tào Kỷ vì ngại mất mặt trước ba người của Huyền Nữ Cung nên nhanh chóng đưa ra quyết định, trong lòng ông ta cũng đã nhận định Khinh Y gần như chắc chắn là hung thủ của vụ này rồi.

Dân làng nghe vậy đều kịch liệt phản đối muốn xông lên cứu người nhưng liền bị uy thế của những kẻ có pháp lực kia chấn lui, họ tức giận gắt gao mắng nhiếc sỉ vả không tiếc lời.

Tào Tôn Đản khóe miệng cong lên đắc ý, đợi nàng bị giam cầm, mấy thủ đoạn bảo mệnh bị tịch thu rồi thì mọi chuyện tiếp theo chẳng phải do hắn sắp xếp tùy ý hay sao, kế hoạch vu oan giá họa này xem ra đã thành công rồi.

Hai viên hộ pháp cẩn thận tiến tới muốn khống chế nàng, Giang Khinh Y chỉ đứng yên bất động không làm ra phản kháng, đôi mắt nàng nhìn lấy từng người mà mình xem như đồng môn, cả những trưởng bối mình thập phần kính trọng nay lại vì những lời nói phiến diện đã ghép cho nàng tội đại nghịch bất đạo âm mưu phản loạn. Cái loại tông môn này nàng còn gì cần phải luyến tiếc nữa chứ.

Vào lúc những người ở đây tưởng đâu đã kết thúc sự vụ xong xuôi thì cánh cửa căn nhà gỗ bỗng kẽo kẹt mở toang ra khiến mọi người giật mình nhìn lại, bên trong một thân ảnh nam nhân cao lớn bước ra.

Hắn để trần thân trên lộ ra từng khối cơ bắp cùng múi bụng rắn rõi, tóc dài xõa sau lưng, khuôn mặt khí phái nghiêm trang với lông mày xếch lên, hàm râu quai nón dài che cổ, thân dưới chỉ quấn mỗi một cái chăn, đây không ai khác chính là Chu Cương Liệt.

Sự xuất hiện của người đàn ông lạ khiến toàn trường tĩnh lặng đi mấy giây, hắn che miệng ngáp dài một cái sau đó lững thững bước tới cạnh bên Giang Khinh Y đưa tay khoác lấy vai nàng nhẹ giọng thì thầm.

“Không cần phải nhiều lời đôi co với những kẻ rác rưởi kia, kế tiếp để mọi chuyện cho ta giải quyết là được.”

“Vâng, đại thúc.” Vẻ mặt của nàng tràn ngập xuân tình nhu thuận gật đầu nép người phía sau hắn, đã có nam nhân như thần minh này trấn tràng, nàng chả sợ gì cả.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230