Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 147
Phần 147: Bộ mặt thật của Liễu Như Yên

“Nương tử, nàng thấy thế nào?” Chu Cương Liệt nắm tay Tiểu Thiện ân cần hỏi.

Đôi mắt tiểu nương tử trong veo như sương mai, nàng vẫn đăm đăm quan sát lấy Liễu Như Yên, cô nàng tiên tử kia không hiểu tại sao khi nhìn vào mắt nữ tử phàm nhân này lại khiến nàng bối rối giống như mọi suy nghĩ dối trá đều bị nhìn thấu, nàng ta nhanh chóng giả vờ sầu mi khổ sở cúi đầu không dám nhìn nữa.

“Phu quân, những lời vị tiên tử này nói hoàn toàn là dối trá, không có nửa điểm là thật.” Tiểu Thiện ngước nhìn lang quân của mình từ tốn trả lời.

Tất cả mọi người ở đây bao gồm cả Tư Không Trọng Kiều và Liễu Như Yên đều im lặng đứng hình mất mấy giây, sau đó vị tiên tử tuyệt sắc kia vẻ mặt ánh lên sự bất nhẫn cố tỏ ra bình tĩnh nói.

“Cô nương, ta… ta sao có thể lừa dối tiên nhân được, những lời ta nói hoàn toàn là sự thật, ta cũng chỉ là người bị hại mà thôi.”

“Thôi, giỡn đủ rồi, bớt dùng điệu bộ tội nghiệp đó lấy cảm tình của người khác đi, không có tác dụng với ta đâu. Nàng tưởng nương tử của ta chỉ là phàm nhân nên dễ qua mặt sao? Nói cho các ngươi biết, có thể dối gạt đối với bất cứ ai nhưng không thể nào qua mắt nổi nàng ấy đâu.”

Chu Cương Liệt kéo Tiểu Thiện về phía mình ôm một cái, hắn là người hiểu nhất năng lực thiện tâm và thiện nhãn của vợ mình, ngoại trừ hắn có lực lượng bí ẩn gia thân có thể che giấu còn lại bất cứ ai đều không thể dối gạt trước mắt nàng được.

‘Ngay từ khi đọc hết ký ức của tên ngu vì tình kia thì ta đã biết rõ tính cách và nhân phẩm của Liễu tiên tử đây rồi, ta hỏi thế là để Tư Không Trọng Kiều thấy rõ bản chất thật của cô ta nhưng tên khờ này dù đã tự mình ngộ ra vẫn chọn cách bảo vệ cô ta.

Liễu Như Yên, nhìn bề ngoài xinh đẹp cùng cách xử sự thanh lãnh nhẹ nhàng của nàng quả thực sẽ khiến rất nhiều nam nhân mê mẩn mà tưởng rằng nàng là người tốt, nhưng mọi người đều đã lầm to. Liễu tiên tử của chúng ta đầu óc sâu kín và thủ đoạn hơn các ngươi nghĩ rất nhiều đó.

Hai trăm năm trước cô ta gặp Tư Không Trọng Kiều và khiến tên kia chết mê chết mệt với nhan sắc và tính cách lãnh ngạo cao quý của mình. Từ đó đến nay hắn tìm mọi cách lấy được trái tim giai nhân, tỏ tình không biết bao nhiêu lần nhưng nàng đều không chấp nhận…’

Nghe Chu Cương Liệt nói đến đây Liễu Như Yên lập tức xen vào.

“Vậy không phải tiểu nữ đã nói lời chân thật không dối gạt mọi người hay sao? Quả thực Tư Không Trọng Kiều kia đã để ý ta rất lâu nhưng ta vì cầu đạo mà luôn từ chối hắn, giữa chúng ta chỉ có chút quan hệ như hảo hữu, tiểu nữ không có tình cảm gì với hắn cả.”

‘Ừm, thế tại sao nàng không dứt khoát cự tuyệt? Hơn hai trăm năm qua dù nàng luôn không đồng ý tình yêu của hắn nhưng lại ậm ờ treo khẩu vị, bao nhiêu quà hắn tặng, từ tài nguyên vật tư, công pháp, bảo vật nàng đều chưa từng từ chối.

Mỗi khi cần một loại tài nguyên, đan dược hay vật phẩm nào nàng lại gãy đàn ra vẻ lo âu sầu khổ thế là tên ngốc đó ngay lập tức sẽ bằng mọi giá mang đến cho nàng. Nàng thậm chí còn mượn tay hắn để xử lý vài cái kẻ thù ở Nam Hải.

Nàng miệng thì nói không đồng ý tình cảm nhưng ít lâu lại cho Tư Không Trọng Kiều chút ngon ngọt, gieo cho hắn hy vọng để hắn tích cực mang lợi ích cho nàng và tông môn. Lần này cũng vậy, nàng than vãn bản thân tư chất không đủ để thành tiên, tên kia lập tức nghiên cứu phương pháp rút cốt tủy luyện đan tăng tư chất. Ngoài miệng thì nàng quan ngại là phương pháp tà ma ngoại đạo nhưng khi hắn mời đi Tây Hải thì nàng đồng ý ngay.

Chuyện Tư Không Trọng Kiều dùng Tây Hải làm bàn đạp để chứng đạo nàng cũng rõ ràng, đừng có nói dối là không biết. Nàng trêu đùa tình cảm của tên khờ kia trong lòng bàn tay, lợi dụng hắn để phục vụ mọi thứ cho mình. Quả thực đủ thâm độc, toan tính sâu xa a, nàng còn nói mình vô tội không liên can nữa sao?’

Từng lời buộc tội sắc bén khiến Liễu Như Yên đồng tử hơi rụt lại, môi bên dưới khăn che mím chặt, thân thể khẽ run, nàng không nói thêm gì nữa chỉ âm thầm quay mặt đi như lảng tránh, người này đã nhìn ra toàn bộ những gì thầm kín nhất trong nội tâm nàng rồi, có giải thích cũng vô dụng.

“Sao hả Liễu tiên tử? Nàng còn gì để phản bác hay không?” Chu Cương Liệt cúi xuống ngó nghiêng hỏi.

“Ôi, ngay từ đầu Chu tiên nhân đã không có ý để tiểu nữ rời khỏi, vậy thì Như Yên còn có thể nói gì nữa, xem như là số phận ta phải chịu vậy.” Nàng lảng tránh ánh mắt của hắn giọng điệu có chút uất ức cùng lạnh nhạt trả lời.

“Xì, nô gia tưởng đâu Liễu tông chủ đỉnh đỉnh đại danh ở Nam Hải nổi tiếng xinh đẹp lại hiền lành trong sáng thì tính cách sẽ hoàn mỹ lắm, ai dè cũng là loại nữ nhân dựa vào thủ đoạn miệng lưỡi cùng nhan sắc để rù quến đàn ông đem lợi ích cho mình, cái này so với đám kỹ nữ chúng ta lợi hại hơn rất nhiều đó nha.” Lữ Huyên được thể lập tức õng ẹo buông lời cà khịa, Tư Không Trọng Kiều đang quỳ gối bỗng vùng đứng dậy quát lớn.

“Tú bà nhà ngươi cẩn thận miệng lưỡi, Liễu tiên tử làm sao có thể giống loại kỹ nữ thấp kém như ngươi được. Ta là vì yêu thương nàng hết mực nên nguyện ý đem tất cả những thứ tốt đẹp nhất cho nàng mà không cần đòi hỏi gì, các ngươi thì biết thế nào là tình yêu đích thực chứ, nàng không hề lợi dụng hay đùa giỡn với ta, vốn dĩ sự vụ lần này nếu thành công tăng lên tư chất thì nàng ấy sẽ đồng ý làm đạo lữ của ta. Chỉ tiếc rằng chúng ta có duyên không nợ. Tinh chủ, ngài muốn chém muốn giết gì cứ ra tay với ta, miễn đừng tổn hại đến nàng ấy.”

Mọi người đều không khỏi nhìn Tư Không Trọng Kiều bằng ánh mắt khác, đây là một kẻ si tình lại vô cùng quân tử, hắn có thể bày mưu tính kế gây nên phong ba chiến loạn nhưng đối với nữ nhân mình thích thì lại tận dạ tận tâm.

Dù bản thân là thân phận tiên nhân cao quý chỉ cần hô một tiếng sẽ có hàng trăm hàng ngàn mỹ nữ vây quanh hiến ân cần nhưng hắn lại chưa từng dùng tiên lực để thị uy với Liễu Như Yên, tốn hơn hai trăm năm ròng rã để theo đuổi nàng. Tới thời khắc này dù bị nàng ta phản bội chối bỏ quan hệ thì hắn vẫn một mực muốn bảo vệ nàng.

“Chà, không ngờ ta nói tới mức đó mà ngươi vẫn cứ nhất kiến chung tình với cô ta như vậy, không biết nên khen ngươi hay là chê ngươi ngu ngốc đây.” Chu Cương Liệt phủi phủi tay đứng thẳng dậy, đảo mắt như suy nghĩ gì đó.

“Tốt, nể phục tình cảm của ngươi, ta sẽ tạm thời tha cho cả hai các ngươi không chết.”

Mọi người ở đây đều ngỡ ngàng ngơ ngác, tiền bối lại có thể giữ mạng của hai người này? Lúc nãy khi hắn điên lên chỉ hận không thể nhanh chóng phanh thây Tư Không Trọng Kiều ra vạn mảnh, sao giờ lại đổi ý rồi?

“Tinh chủ… ngài, ngài nói thật?” Tên kia cũng bất ngờ không kém, hắn thận trọng hỏi kỹ.

“Tất nhiên là thật, nhưng ta cũng không thánh thiện đến mức tự nhiên lại thả các ngươi đi, ta sẽ có một thử thách nho nhỏ dành riêng cho từng người, chỉ cần hoàn thành liền sẽ được tự do, ân oán xóa bỏ.” Chu Cương Liệt ôn tồn đáp.

“Thử thách? Tiên nhân muốn chúng ta làm gì?” Liễu Như Yên cũng thắc mắc.

“Tạm thời chưa nghĩ ra, thời gian sắp tới các ngươi đi theo ta, cứ yên tâm là ta sẽ không hại tới tính mạng của các ngươi.”

Tuy mọi người đều tò mò không biết Chu Cương Liệt định làm gì nhưng hắn tự có suy nghĩ của mình, không ai dám hỏi nhiều.

“Chu tiên nhân, tiểu nữ dù gì cũng là tông chủ của Tiên Hà Tông một trong bốn đại phái lớn nhất Nam Hải, nay lại bị ngài bắt giữ tại Tây Hải, nếu để bên kia tông môn biết được e sẽ làm khó dễ thậm chí xảy ra xung đột với Thập Vương. Lúc đó chiến sự nổ ra giữa các thế lực phàm giai ngài cơ bản sẽ không thể phá luật định để nhúng tay vào. Còn mong tiên nhân suy nghĩ lại thiệt hơn.” Liễu Như Yên vẫn không cam lòng bắt đầu suy tính đường thoát.

“Liễu tiên tử nghĩ nhiều rồi, nay mai sự kiện ta suýt hủy diệt Tây Hải e sẽ lan truyền khắp thiên hạ, nàng nghĩ tông môn khi biết nàng đắc tội với ta thì họ có dám vì nàng mà làm lớn chuyện hay không? Haha, chỉ sợ lúc đó họ thậm chí sẽ chối bỏ luôn quan hệ với nàng đó.”

Liễu Như Yên nghẹn họng cúi đầu không còn tâm tư cầu may mắn nữa, kẻ này không phải nàng đôi ba câu là có thể đối phó nổi. Hắn nói đúng, ở Tiên Hà Tông ngoài nàng thì vẫn còn hai vị Địa Tiên tối đỉnh khác là phó tông chủ và đại trưởng lão, chỉ sợ nếu biết nàng dính vào vụ này đắc tội với tiên nhân thì họ lập tức sẽ vì bảo toàn môn phái mà lựa chọn từ bỏ nàng. Thôi thì đành nhắm mắt buông xuôi xem số phận đưa đẩy ra sao vậy.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230