Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 218
Phần 218: Âm mưu tàn độc

Ngoài thôn mấy mươi dặm, đám đệ tử do Tào Tôn Đản cầm đầu đang đứng trên phi kiếm chụm đầu thảo luận gì đó.

“Chết tiệt, tiểu tiện nhân đó cứng mềm đều không ăn, đã ép cô ta tới như vậy còn chưa chịu khuất phục, vậy thì đừng trách bổn thiếu không thương hương tiếc ngọc.” Tên béo cả người mấy tạ thịt đứng trên thanh phi kiếm to tổ bố, hắn vứt hết dáng điệu giả vờ nho nhã khi nãy mà lồng lộn như heo bị chọc tiết.

“Trong tay Giang Khinh Y còn có thủ đoạn phòng thân, không thể cứng rắn cưỡng ép bằng không cô ta lâm vào đường cùng quay lại đồng quy vu tận thì hậu quả khó lường.” Tên tiểu đệ theo sau gãi đầu đắn đo.

“Xí, chỉ là một cái nữ tử hơi xinh đẹp một chút, Tào thiếu chủ đây muốn thể loại nữ nhân nào mà chẳng được, sao cứ phải bám riết ả nha đầu đó.” Liễu Mi giọng điệu õng ẹo gợi tình nháy mắt với Tào Tôn Đản, cô ta vẫn luôn bám riết lấy tên béo này muốn leo lên cành cao, chỉ cần trở thành người đàn bà của thiếu chủ thì địa vị trong tông môn sẽ lên như diều gặp gió, tài nguyên tu hành không sợ thiếu thốn. Bởi vậy Liễu Mi đối với Giang Khinh Y luôn tỏ thái độ ganh ghét, những thứ cô ta cố gắng để đạt được thì vị sư tỷ kia lại dửng dưng chả quan tâm.

“Không đoạt được Giang Khinh Y về tay ta tuyệt đối không cam tâm, bổn thiếu nhất định phải để tiện nhân tự cho rằng mình thanh cao đó phải quỳ dưới háng, biến cô ta thành thứ tình nô thấp hèn tùy thời làm đồ chơi cho ta.” Tào Tôn Đản híp đôi mắt của mình nở nụ cười độc ác.

“Thiếu chủ dường như đã có kế sách?”

“Tất nhiên, bây giờ tiện nhân đó ỷ mình có thủ đoạn hộ thân cộng thêm đám dân đen kia bảo vệ nên chúng ta không làm gì được, nhưng chỉ cần cô ta phạm phải lỗi lớn thêm lần nữa sẽ lập tức bị trục xuất khỏi tông môn, mọi tài nguyên đều phải để lại kể cả mấy món công kích cấp hóa Thần kia. Lúc đó chẳng phải Khinh Y xem như cá nhảy khỏi chậu thoi thóp mặc cho chúng ta muốn làm gì cũng được sao? Hé hé… ui da…” Tên béo chống nạnh cười gian tà suýt thì đứng trên phi kiếm không vừng mà ngã xuống, may mà mấy tên tiểu đệ đỡ kịp.

“Thiếu chủ thật thông minh, nhưng mà cô ta dù sao cũng còn một tầng quan hệ với nhị trưởng lão đã mất, nếu chỉ gán vài tội danh như không làm tốt nhiệm vụ hay mất vài cây linh dược e là môn chủ cũng sẽ nể tình nhị trưởng lão mà tha cho cô ta ở lại thôi.” Liễu Mi vuốt tóc mai nói.

“Hề hề, vậy thì khiến tiện nhân đó gặp lỗi nặng đến mức khó thể dung thứ là được chứ gì?” Tào Tôn Đản ánh mắt tràn đầy ác liệt.

“Thiếu chủ muốn làm gì?” Tên đệ tử hơi rùng mình hỏi.

“Muốn có được thứ mình muốn thì cần phải biết hy sinh chút lợi ích nho nhỏ, nhiệm vụ của Giang Khinh Y là chăm sóc vườn trồng linh dược cùng với bảo hộ bọn bần dân chết tiệt kia, vậy thì liền để cho cô ta mất hết cả hai thứ, linh dược bị hủy, người trong thôn chết sạch, lúc đó tội trạng của cô ta chẳng phải sẽ không thể nào gỡ gạc được nữa.” Tên béo toàn thân âm u hắc ám khiến Liễu Mi cùng mấy đệ tử kia nghe mà nổi cả da gà.

“Thiếu… thiếu chủ, như vậy có phải làm lớn quá rồi không? Nếu môn chủ biết chuyện chắc chắn chúng ta không thể thoát tội chết a.” Một tên lắp bắp run rẩy nói, Tào Tôn Đản giận dữ quát lên, hai mắt hắn đỏ kè tràn đầy sát ý.

‘Câm miệng, các ngươi không nói, ta không nói thì làm sao cha ta biết, bọn ngu dân đó dám chống đối ta bảo vệ cho tiện nhân kia, bổn thiếu phải xử chết toàn bộ, để Giang Khinh Y thấy rõ vì sự cứng đầu ngu xuẩn của cô ta mà đã liên lụy bao nhiêu mạng người, ta phải khiến cô ta cả đời sống trong day dứt hối hận mà ngoan ngoãn làm chó cái bò dưới háng ta.

Yên tâm, ta sẽ khiến mọi chuyện diễn ra một cách kín kẽ tự nhiên nhất, chắc chắn sẽ không ai nghi ngờ lên đầu các ngươi đâu. Đi thôi, tìm Bành hộ pháp, hắn ta rất phù hợp để làm chuyện này.’

Liễu Mi cùng ba tên lâu la len lén nhìn qua nhau sau đó cũng đành thở dài chấp nhận, phận tôi tớ phải theo ý của chủ tử, họ không có sự lựa chọn khác. Đám người nhắm hướng tông môn bay trở về chuẩn bị cho kế hoạch.

Bên này, Chu Cương Liệt hai mắt run run rồi mở ra, khóe miệng cười nhạt thu về thần thức, hắn cơ bản đã có thể hoạt động lại thân thể nhưng vẫn chưa có ý định đứng dậy, phải nằm thêm chút nữa để tận hưởng sự chăm sóc từ cái miệng nhỏ xinh kia chứ.

Lúc nãy hắn đã thăm dò tường tận diễn biến kế hoạch của đám tiểu bối gian ác kia rồi, quả thực nếu không có hắn ở đây có lẽ Khinh Y khó lòng thoát khỏi ma trảo của tên béo ú đó.

“Yêu Dục!!!” Hắn âm thầm dùng thần thức câu thông với hệ thống, tiểu tinh linh lập tức xuất hiện đưa hai cái mông mập ngồi lên mũi hắn.

“Ký chủ, ngài tỉnh rồi a.” Nàng cười khì khì bộ dáng hết sức trêu ngươi.

“Chà, đạo pháp cũng thực nguy hiểm, lại dẫn ta tới vận rủi lớn đến vậy, may mà còn giữ lại tính mạng, lần sau phải chú ý hơn mới được.” Chu Cương Liệt thở dài một hơi cảm thán.

“Nhưng trong cái rủi lại có cái may, cũng nhờ lôi kiếp cộng dồn tẩy rửa mà đã khiến thể tu của ký chủ mạnh lên một bậc, nhục thân cứng cáp không thua gì cường giả Đại La cảnh đó nha.” Yêu Dục nằm bẹp lên mặt hắn nói.

“Hảo, cũng không tệ, ta suýt thì quên mất một chuyện, cái trứng Chân Hoàng kia nằm trong túi đã hơn trăm năm rồi, chẳng phải ngươi nói chỉ khoảng năm mươi đến một trăm năm sẽ nở hay sao? Có khi nào nó chín luôn rồi không?”

“Ký chủ yên tâm, bởi vì lần này đản sinh là Phượng Tổ trong truyền thuyết thậm chí còn mang huyết mạch vượt xa hơn nữa nên thời gian ấp trứng tất nhiên sẽ kéo dài, chắc cũng sắp nở rồi, khi đó ngài nhất định phải làm tốt việc che giấu khí tức, bằng không sẽ dẫn động đám thần tiên thánh nhân tham lam tranh đoạt a.” Tiểu sắc quỷ cẩn thận dặn dò.

“Ừm, còn có ba cô nàng Tam Yêu Hiên Viên Mộ kia nữa, sắp tới liền giúp các nàng phục sinh đi, ngâm lâu quá rồi.” Chu Cương Liệt nhớ tới ba khoả Tụ Hồn Châu vẫn đang cất giữ, hơn trăm năm nay nhờ hắn dùng dược dịch tu bổ đã giúp linh hồn của các nàng khôi phục tương đối tốt, có thể tùy thời tái tạo thân xác.

Hắn cũng không biết quyết định giúp các nàng tái xuất nhân gian là tốt hay xấu, tương truyền Hồ Ly Tinh, Cửu Đầu Trĩ Kê Tinh và Ngọc Thạch Tỳ Bà Tinh này thủ đoạn vô cùng độc ác, tính cách lăng lệ lại mưu mô xảo quyệt, hắn cần phải khống chế tốt bằng không các nàng lại quen thói đi hại người khuấy đảo nhân gian thì khổ.

Chu Cương Liệt cẩn thận sắp xếp lại những gì mình có được, hai cái lệnh bài mỹ nhân để dành tùy thời dạo chơi kiếm thêm tình nô, một lượt chỉ định triệu hoán ngẫu nhiên cùng hai lần triệu hoán ngẫu nhiên bất kỳ. Hắn hiện tại cơ bản không thiếu thốn gì, chưa cần thiết sử dụng tới nên cứ để dành lại đó.

“Sắp tới đi thăm mấy nữ tình nô kia một lượt, ai nguyện ý đi theo thì sắp xếp để các nàng ở trong Sơ Đạo Hỗn Độn Tháp trước, đợi ta đột phá lên Đại La nắm giữ quyền năng mở ra tiểu thế giới rồi thì có thể xây dựng một tịnh thổ theo ý muốn của mình, chà, mong đến ngày đó quá.”

Nội tâm Chu Cương Liệt âm thầm tưởng tượng về một thế giới nơi mọi người đều thoải mái đắm chìm trong dục vọng ân ái, chúng nữ thỏa thích tận hứng cùng hàng trăm hàng ngàn gã đàn ông với những con cặc thô to bốc mùi. Giống như thôn Hoang Lĩnh lúc trước nhưng quy mô lớn hơn rất nhiều, một xã hội mà dân chúng tôn thờ sắc dục như tập quán thói quen. Không cần lo lắng chiến loạn, đói nghèo, đau khổ hay cái chết, tất cả mọi người đem tình dục vào đời sống hằng ngày, xem nó như bản sắc, không cần để ý thuần phong mỹ tục hay tín niệm đạo đức cổ hủ.

“Rồi sẽ có một ngày cả thế gian này sẽ là tràng cảnh như thế, ta phải cố gắng hơn nữa.” Hắn lẩm bẩm tự làm ra quyết tâm.

Chiều hôm đó, Khinh Y mang theo một con cá do dân làng biếu tặng quay trở về, nàng không kịp nghỉ ngơi mà tiếp tục xuống bếp nấu đồ ăn mang lên đút cho Chu Cương Liệt.

“Đại thúc à, người sao còn chưa tỉnh lại? Tiểu nữ cảm thấy mình sắp không ở đây được bao lâu nữa đâu, bọn họ chắc chắn sẽ lại tìm cách khác mưu hại ta, nhưng ta lại không thể bỏ chạy, rời khỏi đây đồng nghĩa với phản bội tông môn, những kẻ đó nhất định sẽ tìm ra ta. Số phận tiểu nữ đã vậy cũng đành chấp nhận thôi, cùng lắm thì chết, ta dù có vứt bỏ mạng sống cũng không để tên béo đó đạt được mục đích đâu.” Ánh mắt nàng tràn đầy bất lực cùng một tia không cam lòng.

Cho đại thúc ăn xong nàng lại theo thói quen kéo chăn xuống giúp hắn lau người sạch sẽ, sau đó cầm lấy dương vật đã sớm cương cứng đòi hỏi mà bỏ vào miệng bú mút. Chắc có lẽ hôm nay gặp đủ loại áp lực khiến thân thể nàng mỏi mệt khô nóng hơn thường ngày, mồ hôi đổ đầm đìa, hạ thân trở nên ngứa ngáy khó chịu.

Khinh Y bất chợt đứng thẳng người lên, trong đáy mắt xuất hiện sự quyết đoán, hai nắm tay bóp chặt. Nàng sau đó đứng bên cạnh giường từ từ cởi ra y phục, từng món vải vóc được vứt đại xuống sàn nhà, chốc lát sau trên người chỉ còn mỗi tiết khố, cả áo yếm cũng đã bị lột ra vứt vào góc.

Nàng trong trạng thái bán khoả thân, cặp ngực cân đối kiểu dáng vú sừng trâu ngạo nghễ chĩa hai núm săn cứng lên, làn da trắng tuyết hơi tái nhợt vì vết thương. Khinh Y nhìn chằm chằm người đàn ông trước mặt này, quan sát kỹ từ khuôn mặt hàm hậu nghiêm trang cho đến vóc dáng lực lưỡng của hắn, cuối cùng mọi sự chú ý đổ dồn vào con cặc đang giật giật biểu tình kia.

“Khinh Y ta thà thất thân cho nam nhân khác cũng quyết không để ý đồ của họ Tào nhà ngươi toại nguyện đâu, đại thúc, tiểu nữ đêm nay sẽ trao thân thể trinh nguyên này cho người, dẫu mai này có chết ta cũng không hối không tiếc.” Môi nàng mím chặt rồi tiếp tục cúi xuống há miệng ngậm lấy đầu khấc hút mút.

Chu Cương Liệt đang nằm giả vờ bất tỉnh cũng âm thầm líu lưỡi, tiểu oa oa này quả thực định chơi lớn với đám người Tào Tôn Đản hay sao? Ầy, chắc cũng tới lúc hắn nên hiện thân trấn tràng rồi, cứ nằm một chỗ không hoạt động quả thực rất nhàm chán.

Bên ngoài thôn Tĩnh Khê cách nửa dặm, một bóng người toàn thân được hắc y che kín đang cẩn thận nheo mắt đánh giá tình huống, trong miệng lầm bầm khó chịu.

“Hừ, tên phá gia đó vì chiếm đoạt nữ nhân mà muốn hủy cả một phần tài nguyên của tông môn, Tào môn chủ thực là hổ phụ sinh ra khuyển tử. Mà thôi kệ, đó không phải việc ta cần quan tâm. Ừm, xem ra không có gì bất thường, thật xin lỗi, thôn làng này hủy diệt là do các ngươi chọc vào một kẻ nhỏ nhen ác độc, ta chỉ là thi hành theo lệnh mà thôi.”

Nói rồi hắc y nhân lập tức phi thân khỏi ngọn cây với tốc độ thật nhanh băng vào trong núi sâu…

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230