Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 215
Phần 215: Chuyện cũ của Khinh Y

Chu Cương Liệt tạm thời không thể nào điều khiển được thân thể của mình, nó đang trong quá trình tự động hồi phục, cần phải tốn thêm vài ngày. Thực ra nếu sử dụng Cửu Tức Phục Khí trong ba mươi sáu phép Thiên Cang thì hắn liền có thể hấp thụ linh khí thiên địa trong vòng chín hơi thở lập tức trở lại đỉnh phong nhưng đạo pháp không thể xài lung tung, vả lại hắn dù sao cũng là Thái Ất Ngọc Tiên viên mãn, muốn phục hồi e là sẽ hút khô hết linh khí mấy mươi dặm quanh đây mất.

May mắn là thần thức cùng các pháp thuật vẫn có thể thi triển bình thường, hắn cảm ứng hết mọi việc xung quanh, nơi đây có lẽ là một thôn làng trong núi vắng, nữ tử kia là người có pháp lực duy nhất, tu vi chỉ mới Kim Đan trung kỳ.

Thần thức của hắn vươn ra nhìn rõ lấy thân thể trẻ trung quyến rũ đang khoả thân nằm trong bồn tắm, ừm, nhan sắc lẫn dáng người rất tốt a. Chỉ là khi quan sát thể nội của nàng làm Chu Cương Liệt hơi trầm ngâm thương tiếc.

Cô gái trẻ này bề ngoài vui tươi hoạt bát nhưng trong người lại dính ám thương ở đan điền khiến chân nguyên liên tục bị hao tổn không thể tăng tiến tu vi nữa thậm chí còn có dấu hiệu thụt lùi.

Mà rõ ràng vết thương này không phải do tu luyện sai cách, là bị kẻ nào đó ám toán gây nên. Thiếu nữ này e rằng còn có cố sự phía sau, đợi hắn bình phục ổn rồi liền có thể giúp nàng xem như báo đáp ơn tình.

Một đêm cứ vậy trôi qua, Khinh Y nhường giường của mình cho Chu Cương Liệt nằm, nàng ở bên ngoài đả tọa cố gắng tu luyện nhưng chỉ như muối bỏ bể, đan điền rạn nứt làm sao cất chứa được chân khí. Đây cũng là lý do nàng hạn chế thi triển pháp thuật, ngay cả ngự kiếm phi hành cũng không dám dùng tới, hôm qua vì chữa cháy và đưa hắn về đã làm nàng tổn hao khá nhiều.

Sáng sớm, Khinh Y chăm chỉ tưới nước bón phân bắt sâu thật tỉ mỉ cho từng cây linh dược, sau đó liền dạo một vòng quanh làng trợ giúp người dân vài công việc lặt vặt, tới trưa mới vội vã trở về nhà xem xét tình huống của người bệnh.

“Ồ, da thịt đang khôi phục rất tốt, linh dược đó quả nhiên hiệu quả, thì ra người này là một đại thúc…” nàng chăm chú quan sát khuôn mặt hơi râu ria chững chạc của Chu Cương Liệt, sau đó sờ tiếp lên từng khối cơ bắp rắn chắc của hắn, cuối cùng nhịn không được lại nâng chăn lên ngó qua cái côn thịt kia một chút rồi đắp trở lại.

“Đại thúc là phàm nhân khẳng định chịu đói không được, để ta đi làm chút đồ ăn cho thúc vậy.” Nàng đứng dậy loay hoay xuống bếp chuẩn bị, chốc lát sau đã bưng lên một tô cháo thơm phức. Khinh Y tự mình múc từng thìa thổi cho bớt nóng rồi dùng tay mở miệng hắn ra đút vào, vì sợ Chu Cương Liệt bất tỉnh không tự ăn được nên nàng còn cẩn thận dùng chân khí ép cho yết hầu của hắn nuốt xuống.

Nếu là bình thường thì đừng mơ một Kim Đan tiểu tu sĩ nhỏ nhoi có thể lay động dù chỉ một sợi lông của Tiên nhân như hắn, nhưng hiện tại thân thể đã buông lỏng không kiểm soát, thoạt nhìn chả khác gì phàm nhân bởi vậy mới dễ dàng cho nàng tùy tiện sắp xếp.

“Ừm, nữ nhi này vừa hiền lành lại còn xinh đẹp đảm đang, là một người tốt a…” thần hồn của Chu Cương Liệt gật gù khen ngợi.

Không biết có phải do ăn no nên thể xác có phần hưng phấn hay không, đột nhiên lúc này bên dưới hạ thân của hắn lại rục rịch, thằng em giương cao đội cái chăn lên thành túp lều nhỏ. Khinh Y vừa đút xong tô cháo liếc qua liền nhảy dựng, mặt nàng đỏ như gấc.

“Đại thúc này thật là… ôi phải làm sao đây, có phải đang bí bách phía dưới hay không?” Nàng cắn môi đầy ái ngại sau đó đứng dậy đi ra ngoài nhìn ngó trước sau, giờ đã là buổi trưa, mọi người trong làng cũng ít khi tới chỗ này, nàng cẩn thận đóng lại cửa nhà gỗ rồi tiến tới ngồi xuống cạnh giường.

“Ừm, chỉ là xem xét một chút, có thể thúc ấy gặp khó chịu trong người thì sao.” Nàng lầm bầm tự biện cho mình lý do chính đáng sau đó kéo chăn ra, côn thịt hùng vĩ được giải thoát lập tức bật lên như cột cờ, quy đầu giật giật liên hồi như đòi hỏi.

Khinh Y mơ màng chăm chú nhìn vào cái khúc thịt dư kia, nhớ tới mùi vị đọng trong khoang miệng của mình tối qua, nàng âm thầm nuốt xuống một ngụm nước bọt. Vì đã có kinh nghiệm một lần nên nàng bớt đi nhút nhát đưa tay lên liền cầm lấy thân cặc mà lắc lư qua lại, sau đó không cần ai dạy, nàng theo bản năng mách bảo bắt đầu tuốt sục, tay còn lại hết xoa bóp đầu khấc lại mò mẫm hai hòn bi.

“Là… là ta muốn giúp đại thúc giải tỏa căng thẳng thôi, nghe nói nam nhân nếu để bí bách lâu sẽ điên loạn đó, giúp người phải giúp cho trót… đúng vậy… ôi càng lúc càng cứng, mùi… mùi này làm mình… muốn ngửi thêm…”

Trong vô thức nàng đã cúi sát người tới gần háng của Chu Cương Liệt, đầu cặc cách mũi chỉ vài phân. Dương vật của hắn luôn là thứ hấp dẫn đối với nữ nhân, chỉ cần ngửi qua một lần, uống một chút tinh liền khiến các nàng nhớ nhung mãi không thôi, muốn được ăn thêm nhiều lần nữa. Đặc biệt lúc trước hắn còn từng uống vào Mị Lực Đan, nhìn điểm dâm dục hiện trên đầu Khinh Y lúc này đã hơn 40 là biết nàng đối với hắn thèm khát cỡ nào rồi.

Bàn tay mềm của Khinh Y vẫn không dừng động tác càng lúc xóc càng mạnh, đôi mắt nàng lim dim mơ màng ra sức hít lấy hít để cái mùi đàn ông cương dương kia, khuôn mặt đã kề sát vào thân cặc, hơi thở gấp gáp, lưỡi nhỏ đưa ra.

“Ha… a… ôi phải làm sao đây, mùi này làm mình muốn ngửi mãi thôi… nóng quá… bên dưới… a… ngứa quá… thật muốn liếm một cái, ôi ôi, không thể, làm sao có thể liếm chỗ đó của đại thúc được, hô… ô… nhưng mà… nhìn có vẻ thật ngon a… liếm một cái cũng không sao đâu nhỉ?”

Nội tâm của nàng như đang xung đột, một nửa muốn buông thả theo dục vọng, nửa kia lại cố kiềm chế bản thân không sa đà. Chỉ chốc lát sau, mùi cặc liên tục xộc vào mũi đã khiến lý trí bị cơn nứng lấn áp, nàng đưa chiếc lưỡi hồng hào ra khẽ chạm vào quy đầu, bất chợt lúc này thân thể Chu Cương Liệt lại đạt cực khoái, côn thịt giật mạnh phun xối xả từng cơn tinh trùng, bởi vì Khinh Y đang kề sát mặt vào nên xem như lãnh trọn.

Từ đầu tóc mặt mũi nàng được bao phủ một lớp kem trắng béo ngậy, miệng cũng bị bắn đầy thứ dâm dịch nhớp nháp kia. Nàng khẽ nhăn mặt đứng dậy tính tìm chỗ nhả ra nhưng chợt dừng lại như nghĩ tới điều gì, đầu lưỡi khuấy đảo sau đó ừng ực nuốt xuống.

“Ực… ha… Khinh Y ơi là Khinh Y, từ khi nào ngươi lại trở thành nữ nhân không biết xấu hổ như vậy?” Nét mặt nàng đỏ bừng tự mắng mình một câu, lưỡi lại vô thức đưa ra liếm lấy tinh còn đọng trên mép. Nàng giúp hắn lau sạch sẽ dấu vết, tắm gội lại một lượt sau đó lại thay đồ đi ra ngoài chăm sóc vườn linh dược.

“Ừm, cô gái nhỏ này không những đảm đang mà còn rất dâm đãng nữa.” Đó là kết luận của Chu Cương Liệt về cô nàng này.

Thần thức của hắn thăm dò khắp nơi trong làng, sau đó lại vươn ra phạm vi cả mấy trăm dặm quét qua trấn Diên Lâm cùng các làng khác, cuối cùng cũng tóm lược sơ bộ mọi tình huống.

Nơi này là một vùng đặc thù nhận sự bảo hộ của Linh Sư Môn không thuộc bất cứ quốc gia nào, tu sĩ mạnh nhất chính là môn chủ tu vi Tán Tiên sơ kỳ. Từ đây muốn đi tới Tần Quốc phải xuôi về hướng Đông Nam mấy vạn dặm xa xôi.

Cô gái vừa giúp hắn xuất tinh tên gọi đầy đủ là Giang Khinh Y, nàng vốn là đệ tử thân truyền của nhị trưởng lão Linh Sư Môn, nhưng cách đây ít lâu sư phụ của nàng ra ngoài gặp phải kẻ địch ám toán, tuy thoát được trở về nhưng cũng bị thương nặng cuối cùng không cầm cự nổi mà vong mạng.

Lúc trước khi nàng có nhị trưởng lão chống lưng thì không ai dám động vào, nhưng nay vừa mất chỗ dựa liền bị không ít kẻ nhắm đến. Con trai của môn chủ Linh Sư Môn là một tên nhị thế tổ chính hiệu, tư chất tu hành rác rưởi lại lười biếng ham chơi thường xuyên đàn đúm với bọn xu nịnh làm đủ chuyện xấu xa, cướp giật, bắt nạt, cưỡng gian.

Hắn ỷ cha mình là kẻ mạnh nhất ở đây nên hoành hành bá đạo, lúc trước vì kiêng dè nhị trưởng lão nên không dám đánh chủ ý lên Khinh Y, bây giờ thấy nàng thân cô thế cô nên dã tâm thèm khát muốn chiếm đoạt, hắn nhiều lần yêu cầu cha muốn cưới nàng làm thê thiếp, môn chủ vì chiều ý con mình cũng định ban hôn nhưng đã bị nàng thẳng thừng từ chối.

Môn chủ cũng đành phải bỏ qua không làm lớn chuyện, dù gì nàng cũng là đệ tử của nhị trưởng lão, nếu ép buộc nàng lấy con mình sẽ khiến các trưởng lão và đệ tử khác dị nghị mất hết thể diện.

Tên gia hoả này sau đó mang hận ý liên tục tìm cách để dồn ép nàng, bọn đệ tử tay sai cũng hùa theo bắt nạt, chúng liên kết với nhiệm vụ đường giao cho Khinh Y một mình đến thủ hộ thôn làng hẻo lánh này không có ai hỗ trợ, lại luôn tìm cách bắt lỗi trừ điểm cống hiến của nàng.

Đỉnh điểm là sai sử một hộ pháp tu vi Nguyên Anh hậu kỳ dưới trướng làm ra ám toán khiến Khinh Y trọng thương đến căn cơ, đan điền tổn hại không thể tu hành được nữa, tu vi của nàng vốn là Kim Đan hậu kỳ sắp đột phá Nguyên Anh nay đã bị giảm sút xuống một cấp.

Dù thế nhưng nàng vẫn không hề khuất phục, cố gắng tìm mọi cách để tu hành, sống rất vui vẻ hòa đồng lại tốt bụng hay giúp đỡ mọi người, được dân làng hết mực yêu mến quý trọng.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230