Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 88
Phần 88: Cùng nhau đền bù

Tuy nhiên Thiên Phần đối với vị tiểu thư dâm từ trong máu này cũng không hề cảm thấy ghê tởm hay xa lánh mà ngược lại hắn càng hứng thú hơn, nữ nhân này thân phận ở Tây Hải thuộc dạng cao quý bậc nhất nhưng nội tâm lại che giấu một con thú hoang dại cuồng dâm như vậy. Hắn rất vui lòng trở thành một trong những người đàn ông của nàng.

Dù sao hai người đến với nhau bên ngoài thì thể hiện chút rung động yêu thương nhưng thực chất Nhược Giai là yêu con cặc của hắn, thứ làm nàng sướng ngây ngất. Còn Thiên Phần cơ bản xem cô nàng này như nơi để xả bớt uất hận trong lòng, trận thua vừa rồi làm đạo tâm cường giả sát phạt của hắn bị dao động sinh ra cảm giác thất bại nặng nề, dù bề ngoài thể hiện mình không sao nhưng nội tâm tất nhiên khó chịu.

Rồi Nhược Giai xuất hiện như cứu cánh cho con đường chứng đạo sau này của hắn, nàng cho hắn đan dược giúp nhanh chóng phục hồi, lại còn dâng hiến thân thể xác thịt cho hắn thỏa mãn.

Từ khi địt được nàng, Thiên Phần dần dần cảm thấy đạo tâm vững lên, thua thì sao mà thắng thì sao chứ. Lâm Phàm thắng trên võ đài, nhưng nữ nhân của hắn lại quỳ dưới háng mình cầu hoan.

Nhược Giai đã nói cơ thể của nàng Lâm Phàm chưa từng nhìn cũng chưa từng xơ múi gì, vậy mà kẻ thất bại như hắn lại có thể vượt lên trước mà chiếm lấy nàng. Hắn thua cuộc thi trên lôi đài nhưng trận chiến trên giường lại hoàn toàn áp đảo. Nhờ thế mà tất cả cảm giác bại trận đều được xóa nhoà, Thiên Phần lần nữa lấy lại tự tin, hắn thề một ngày nào đó phải chơi nữ nhân này ngay trước mặt Lâm Phàm, cho hắn nếm trải sự nhục nhã của kẻ bại cuộc.

“Huynh ngẩn ngơ gì đó? Chê người ta bẩn thỉu dâm tiện không xứng với huynh hay sao? Hứ, uổng công người ta thương huynh như vậy, còn định cho huynh một món quà bất ngờ.” Nhược Giai xụ mặt đưa tay vỗ vào ngực hắn làm vết thương nhói lên, Thiên Phần bị cảm giác đau điếng làm giật mình thoát khỏi suy nghĩ.

“Ặc… khụ khụ… nàng tính giết ta sao, đau quá.”

“Sao hở, nghe người ta nói muốn làm vợ dâng lồn cho cả thiên hạ địt thì huynh cảm thấy thế nào? Sao lại sững người như vậy?” Nhược Giai khoanh tay ép hai vú thịt lại liếc xéo hắn.

“Ôi chào, nếu như có vấn đề thì phải là Lâm Phàm kia chứ ta đâu có ý kiến gì, haha, nếu để hắn biết tiểu nương tử sắp cưới đêm đi tìm nam nhân, lại có một đầu tư tưởng muốn cho cả ngựa lừa chó lợn địt thì chắc hắn sẽ sốc lắm. Còn đối với ta nàng có trở thành một đầu chó cái thực sự thì ta càng thích, biến vợ đối thủ thành kỹ nữ người thú đều có thể cưỡi cảm giác rất thành tựu đó nha.” Thiên Phần cười to lắc đầu.

Nhược Giai nghe hắn nói vậy cũng không hề giận, nàng đối với việc bị người ta gọi là chó cái hay đĩ điếm đã sớm quen, thậm chí khi nghe còn rất nứng nữa.

“À lúc nãy nàng nói có món quà bất ngờ cho ta sao? Là gì vậy?” Thiên Phần tay từ mông đít luồn lên miết dọc khe lồn của nàng hỏi.

“Hì hì, chắc chắn sẽ làm huynh vui vẻ, nhưng huynh phải đảm bảo đủ sức để nhận quà đó.” Nhược Giai cười bí ẩn.

“Haha, gì chứ sức lực ta thừa lắm, nằm một chỗ như thế này quả thực rất chán, ta đang cần nàng giúp ta vận động đôi chút để bớt đi tinh khí dư thừa đây.” Hắn đưa tay vuốt mái tóc đỏ của mình, giọng điệu rất tự tin.

“Có nhớ hôm trước muội hứa gì hay không?” Nàng cười ý nhị hỏi.

“Hứa gì? Hứa đợi ta có thể hoạt động sẽ địt tung lồn nàng lên có phải hay không?” Thiên Phần trả lời, tay vân vê hột le đang chìa ra của nàng làm âm hộ Nhược Giai nứng chảy cả nước.

“Chán ghét, người ta chính là hứa sẽ mang cả nữ nhân lẫn mẫu thân và muội muội của Lâm Phàm đến cho huynh thỏa sức địt đó nhớ chưa?” Nàng vỗ lên trán hắn một cái như trừng phạt cái tội quên.

“À… ờ ra vậy, ta nhớ rồi…” Thiên Phần gật gù, quả thực mấy hôm trước hắn và nàng có nói vui với nhau, Nhược Giai hứa sẽ mang hết nữ nhân thân thiết bên cạnh Lâm Phàm về cho hắn chơi, hắn cũng chỉ đồng ý cho nàng vui chứ không trông đợi gì lắm.

Theo hắn nghĩ, Lâm Phàm có một mình Nhược Giai là nữ nhân cuồng dâm đã là quá bất hạnh rồi, cô người yêu còn lại của tên kia là muội muội của Lãnh Trường Phong Thập Vương, là Địa Tiên hàng thật giá thật, mẫu thân của hắn là đệ nhất phu nhân Mặc Ngọc Đảo cao quý tuyệt luân. Làm gì có chuyện trùng hợp đến nỗi những người này đều đĩ điếm giống cô nàng tiểu thư Bắc Cung gia mà để cho hắn có phúc hưởng thụ được.

“Hửm, hình như huynh không tin tưởng muội có thể làm được nhỉ?” Nhược Giai trông biểu hiện hững hờ của hắn thì nhíu mày không vui.

“Nàng có lòng là được rồi, đừng cố gắng quá, chơi một mình nàng đã đủ khiến ta thỏa mãn sự báo thù với Lâm Phàm kia rồi, còn mấy nữ nhân còn lại ngoài tầm với, căn bản không thể làm được.” Thiên Phần thành thật trả lời.

“Vậy nếu muội thực sự đem được họ đến huynh có dám chơi không?” Nhược Giai chống cằm nhìn chằm chằm hắn hỏi.

“Nếu như nữ nhân khác của Lâm Phàm mà dâm đãng như nàng chủ động đến cầu hoan thì ta ngại gì mà không dám, con cặc của ta chấp bốn năm nàng lên còn được.” Thiên Phần tâm chí kiêu ngạo trả lời.

“Tỷ nghe rõ chưa? Mau ra đây đừng núp nữa.” Bắc Cung Nhược Giai cười gian xảo nhìn về góc phòng, Thiên Phần giật mình cũng dõi mắt nhìn theo.

Tại đó không gian như gợn sóng sau đó một nữ tử tuyệt diễm xuất hiện, tên nam nhân tóc đỏ há hốc cả mồm, cơ thể nếu không trọng thương chắc chắn sẽ bật dậy vì không thể tin nổi.

Cô gái thình lình xuất hiện này cũng giống Nhược Giai không mặc bất cứ món váy áo nào, thân thể cao gầy, mình dây, làn da trắng trẻo với những bộ vị cân đối, cặp ngực tròn trịa, hai mông thịt đẫy đà tràn đầy đàn hồi, vòng tiếu yêu thon gọn một vòng tay là ôm trọn, mái tóc dài mượt mà.

Đây không ai khác chính là phó đảo chủ Ngũ Hành Đảo, em gái của Thập Vương Lãnh Trường Phong đại danh đỉnh đỉnh, Lãnh Nhược Hy.

“Cô… nàng… ơ…” Thiên Phần như cứng họng khó thể tin đưa tay chỉ chỉ.

“Sao? Còn nghi ngờ muội hay không? Người ta nói được sẽ làm được, đã mang đến nữ nhân thứ hai của Lâm Phàm cho huynh thưởng thức rồi đó, nguyên cơ thể lõa lồ luôn nhé.” Nhược Giai cười tươi đắc ý trước biểu hiện thất thố của Thiên Phần.

“A, đây là Thiên Phần đệ đệ sao? Ta là Lãnh Nhược Hy, cũng là nương tử chưa cưới của Lâm Phàm. Ta nghe Nhược Giai muội nói phu quân kia của ta ra tay quá nặng với đệ suýt thì phá cả tương lai sau này của một thiên kiêu có tư chất minh chủ. Để ta xem xem.”

Lãnh Nhược Hy cất giọng mang theo ý vị gợi dục lả lơi sau đó xáp đến gần đưa bàn tay thon dài sờ soạng trên ngực hắn.

Thiên Phần nhìn đại mỹ nhân với phong thái ngự tỷ trưởng thành vũ mị mê hoặc đang trần truồng đứng sát bên mình. Càng nhìn nàng khiến hắn càng thèm khát, ôi vóc dáng đó, đôi chân dài miên man không có tỳ vết đó. Con cặc trong quần vốn đã cứng nay lại nứng bạo mà lớn thêm một vòng đội thành cái lều cao.

“Ôi trời, đúng thật là Lâm Phàm ra tay cũng quá nặng với đệ rồi, thương thế này nếu không có thuốc đặc trị e là sẽ khiến đệ nằm cả năm mất. Thân là vợ cả của hắn ta xin thay mặt phu quân tạ lỗi với đệ, ta sẽ dùng cả thân xác này để đền bù nhé.”

Ngữ điệu của nàng cũng tương tự với Nhược Giai khi lần đầu đến đây, Thiên Phần lúc này mới bình tĩnh lại nhìn Nhược Hy đầy suy ngẫm.

Những lời mà Nhược Giai nói hắn tưởng chỉ là đùa vui hóa ra lại là thật, nàng thực sự đã đưa được Lãnh Nhược Hy, nữ nhân còn lại của Lâm Phàm trong tình trạng lõa thể đến đây muốn dùng thân xác hầu hạ hắn. Vậy, vậy có phải nàng cũng có thể đưa cả mẫu thân và em gái của Lâm Phàm tới…

“Sao im ru vậy? Hay là đệ chê tỷ lớn tuổi không muốn?” Lãnh Nhược Hy rất bạo dạn ngồi lên giường xáp cơ thể mình tới mà đẩy đưa ngả ngớn.

“A, không, chỉ là ta… ta quá bất ngờ thôi… Lãnh tiền bối… à không, Lãnh tỷ tỷ lại có thể xuất hiện trước mắt ta trong bộ dạng này… ta phúc phần quá lớn a…” Lâm Phàm lắp bắp đáp, dù gì nữ nhân này cũng là Địa Tiên sơ kỳ, hắn phải cẩn thận đối đãi.

“Coi đệ kìa, đừng quá căng thẳng như vậy, coi đi, người ta đã cho đệ xem từ đầu tới chân không sót chỗ nào rồi còn ngượng ngùng gì nữa? Hehe, nghe Nhược Giai kể Thiên Phần đệ có con cặc vừa to dài lại độc đáo nên tỷ tỷ đây cũng rất tò mò muốn chiêm ngưỡng.”

Lãnh Nhược Hy điệu bộ hết sức bá đạo không hề che giấu dâm tính mà nói huỵch toẹt ra, Thiên Phần cũng rất bất ngờ với độ chịu chơi của nàng.

“Được mà, miễn là tỷ thích.” Hắn cũng gật đầu đáp lại không còn gượng gạo nữa.

“Tốt, ta thích nhất những người thẳng thắn, để xem thằng em như thế nào nào.” Lãnh Nhược Hy hài lòng trườn xuống nắm cạp quần của hắn mà kéo.

Ngay lập tức con cặc như thoát khỏi gông xiềng mà vươn cao ngạo nghễ, Lãnh Nhược Hy nhìn chằm chằm từ gốc đến ngọn thứ to dài trước mặt một cách say mê.

“Chà, đúng như muội nói, cái dương vật này vừa chất lượng lại rất kỳ dị nha, ôi xem mấy cái gai u lên kìa, nếu cho đệ ấy phục dụng cường dương đan rồi đút vào lồn… ây da chắc sướng chết.”

Nhược Hy đưa bàn tay ngọc ngà chụp lấy thân cặc mà lắc nhẹ, sau đó nàng hết sờ mó chỗ tay lại xoa xoa chỗ nọ, mân mê từ bìu dái đến đầu khấc, Thiên Phần được bàn tay mát lạnh của nàng loạn động càng làm hắn kích thích hơn.

Lãnh Nhược Hy, vị Địa Tiên thân phận cao quý bậc nhất Tây Hải, lại còn là vợ chưa cưới của Lâm Phàm đối thủ của hắn đang lõa thể ngồi vuốt ve cặc cho hắn. Chỉ nghĩ đến đã làm Thiên Phần chịu không nổi, bìu dái hoạt động hết công suất, thân cặc giật giật, gân guốc xanh tím nổi hằn lên sau đó là một dòng tinh đặc cuồng phún từng đợt.

Lãnh Nhược Hy đang hứng thú kề sát mặt lại gần quan sát thì dính chưởng, bao nhiêu tinh túy đều phun cả lên đầu tóc mặt mũi và cả trong miệng nàng.

“Á, ực… ơ hơ… ôi trời ơi đệ nhạy cảm thật đó, chỉ mới sờ chút đã bắn đầy mặt người ta rồi, ực… ừm vị tinh cũng không tệ, rất hợp miệng ta.”

Nhìn vị tuyệt đại mỹ nhân với bộ dáng dâm dật dính đầy tinh trùng của mình khiến Thiên Phần một lần nữa nứng bạo, con cặc vừa mới xuất xong lại ngẩng cao đầu đòi hỏi.

“Ôi chà, vẫn còn cứng như vậy? Tỷ thích, đêm nay tỷ sẽ giúp Lâm Phàm phu quân đền bù tổn thương cho đệ, cứ việc chơi với cơ thể này cho thỏa thích nhé.” Lãnh Nhược Hy quệt lấy tinh trên mặt cho vào miệng ăn ngon lành.

“Hì hì, Thiên Phần ca ca, đêm nay hai tỷ muội chúng ta, cũng là hai cô vợ chưa cưới của Lâm Phàm sẽ cùng nhau hầu hạ huynh.” Nhược Giai cũng tiến tới liếm lấy tinh trên mặt Nhược Hy đầy mị ý nhìn hắn.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230