Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 72
Phần 72: Tiệc tàn

Thực tế mọi hành động của Hà Yên lúc nãy đều không qua mắt được đám người Lâm Vấn Thiên và hai cô nàng tình lữ của Lâm Phàm, nhưng đây là một phần trong kế hoạch đã được Chu Cương Liệt đặt ra nên họ vẫn giả bộ làm ngơ không biết.

Đại tiệc cứ thế diễn ra từ sớm đến chiều tối muộn, trong quá trình đó, Lâm Phàm bỗng dưng bị biến thành tâm điểm, từ cao như các vị đại lão Thập Vương đến những trưởng lão, thiên kiêu đều muốn gây dựng quan hệ tốt với hắn thành ra từng người thay phiên nhau mời rượu.

Lâm Phàm cũng biết tương lại muốn vẫy vùng ở Tây Hải tất nhiên thêm bạn bớt thù càng tốt vậy nên ai đến cũng không từ chối, người tu hành tửu lượng tất nhiên rất tốt, hắn uống chén này đến chén khác.

Hai bên người là mẫu thân và các nàng tình lữ cũng cỗ vũ hắn uống nhiều hơn, nếu thực sự không muốn say thì Lâm Phàm rất dễ dàng vận chân khí tống men rượu ra ngoài, nhưng hôm nay không biết ma xui quỷ khiến thế nào hắn cứ thẳng bụng mà uống, mặt càng ngày càng đỏ.

Đến khi tiệc tàn mọi người cáo từ lũ lượt rời đi, Lâm Phàm hai mắt đã lờ đờ, miệng nấc lên, hơi thở phả ra toàn mùi rượu nồng nặc.

“Chà, Lâm huynh đệ có vẻ say lắm rồi, mau về nghỉ ngơi đi thôi.” Chu Cương Liệt khẽ nheo mắt ra hiệu về phía Hà Yên và Lâm Vấn Thiên.

“À, con dâu, ta cũng hơi thấy mệt mỏi rồi, hôm nay gia đình chúng ta mượn một phòng nghỉ lại có được hay không?” Tên cha chồng không đáng làm người nhìn Lãnh Nhược Hy khẽ cười gian xảo.

“Vâng, tất nhiên là được, tiểu viện của con phòng trống rất nhiều, mọi người cứ ở đó.” Nàng này hiểu ý Lâm Vấn Thiên muốn gì nhanh chóng gật đầu.

“Lâm Phàm ca ca, mau về phòng nghỉ ngơi, lúc nãy phụ thân có gọi muội, muội phải về chỗ của Cổ Đảo đây.” Bắc Cung Nhược Giai bám vào một bên tay ép cặp vú sát vào người hắn.

“Ơ ờ… hức… muội có việc cứ đi đi… ơ… ta chưa say đâu… ta còn uống tiếp được… hôm nay quả là nhiều chuyện vui… hức…” Lâm Phàm giọng lè nhè phất tay đáp.

“Coi con kìa, thật mất mặt, mau về nghỉ ngơi. Phu quân chàng lo cho Gia Tuệ đi, thiếp đưa Phàm nhi đi trước.” Hà Yên không ngần ngại gì đỡ lấy con trai, để hắn úp cả mặt vào hai vú sữa.

Lâm Phàm cảm nhận rõ mùi thơm từ mẫu thân, hắn dù say cũng ráng liếc qua xem phản ứng của cha mình nhưng có vẻ Lâm Vấn Thiên cũng không xem chuyện con trai tựa đầu vào ngực mẹ mình là chuyện gì to tát.

“Trời tối rồi, ta phải về với nương tử đây, các ngươi ở lại vui vẻ, haha.” Chu Cương Liệt nghênh ngang rời đi, Bắc Cung Nhược Giai cúi đầu chào sau đó cũng nối gót theo sau hắn, Lâm Vấn Thiên nhìn con dâu nhỏ cả người trần truồng, dưới lồn và lỗ đít còn đút mấy con cặc giả đang ngúng nguẩy rời đi mà khẽ nuốt nước bọt.

“Công công thật là không đáng làm cha, nào có ai nhìn con dâu mình như vậy chứ?” Lãnh Nhược Hy bĩu môi chê trách hắn.

“Ôi dào, nhìn một chút có đáng là gì, con dâu người nào cũng là tuyệt sắc mỹ nhân thân hình gợi cảm, người làm phụ thân này có diễm phúc thì phải nhìn cho đã mắt chứ, đúng không hả con trai.” Lâm Vấn Thiên vẫn thể hiện trình độ mặt dày vô sỉ của mình.

“Ức… phụ thân nói phải… các nàng xinh đẹp như vậy… ai mà không mê… phụ thân nhìn một xíu cũng không mất miếng thịt nào.” Lâm Phàm đang chìm đắm vào hai khối thịt đẫy đà của mẹ mình hơi sức đâu mà để ý những chuyện tầm thường khác. Mọi người sau đó cùng nhau đưa hắn về tiểu viện.

“Chủ nhân, người ta muốn đi thăm Thiên Phần ca ca, ngài cho em mượn phép ẩn thân đi.” Bắc Cung Nhược Giai sóng đôi đi kế bên Chu Cương Liệt nịnh nọt nhìn hắn.

“Hừ, coi bộ nàng yêu tên tóc đỏ kia rồi hả?” Hắn quay sang phát vào mông nàng một cái bép khiến Nhược Giai nhảy dựng, âm hộ gặp kích thích phun cả nước lồn ra.

“Ui da, hì hì, sau khi đưa tầm mắt về xa hơn em bỗng thấy ngoài Lâm Phàm ca ca thì nam nhân trên đời cũng thật nhiều người tốt. Em… em chính là muốn yêu tất cả bọn họ, làm vợ chung cho đàn ông thiên hạ này.”

Đến đây thì Chu Cương Liệt đã rõ ràng tính cách thực sự của Bắc Cung Nhược Giai, nàng lúc trước tỏ ra bản thân thanh đạm hiền lành nhưng đầy mạnh mẽ, nàng ít tiếp xúc với nam nhân nên khi gặp và cùng trải qua hoạn nạn với Lâm Phàm thì động tình với hắn, sau đó cũng là về Cổ đảo nhớ nhung mỗi mình hắn.

Nhưng khi được Chu Cương Liệt kích phát dục tính, điểm dâm dục tăng cao mới khiến bản chất bên trong của nàng ta bộc lộ, nàng có đủ tố chất để trở thành một cái lồn thiên hạ hoàn hảo.

Thích khoả thân khoe hàng, luôn mang theo đồ chơi tình dục, động tình với tất cả nam nhân mà mình tiếp xúc, nàng nghĩ rằng trái tim thổn thức mang theo tình yêu với những kẻ kia nhưng kỳ thực thì ai làm nàng sướng nàng sẽ yêu kẻ đó.

Thiên Phần có con cặc to đặc biệt thế là nàng thích hắn, tối qua tám gã ngư dân kia gian dâm nàng tập thể nàng cũng dùng tình cảm đáp lại, nếu ngày nào đó nàng bị tên Nam Cung Hải kia địt cho tung lồn thì chắc chắn nàng cũng sẽ quên đi oán hận mà yêu thương hắn.

Bắc Cung Nhược Giai đã tự khai phá toàn bộ tính dục của bản thân, tương lai này nàng ta không biết sẽ dâng hiến cả thể xác lẫn tình yêu cho bao nhiêu người nữa. Nói nàng yêu đàn ông chi bằng nói nàng yêu những con cặc đã làm nàng sướng.

Bởi vậy không có chuyện nàng động chân tình với nam nhân nào, tất cả đàn ông đều là chồng của nàng ta, công cụ giúp nàng phát tiết tính cách đĩ điếm ấy ra.

“Được rồi, chơi thoải mái đi.” Chu Cương Liệt đưa cho nàng ba lá bùa phong ấn kỹ năng của hắn giúp nàng có thể tạo ảo cảnh, ẩn thân và ngăn cách âm thanh, đến Địa Tiên như Ninh Hồng Chí cũng sẽ không bao giờ phát hiện.

Nhược Giai vui vẻ rời đi, nàng dán lá bùa ẩn thân lên người rồi thản nhiên đi vào khu vực của La Sát Môn từ cửa chính, rất quen thuộc đi đến tiểu viện của Thiên Phần, tâm trạng háo hức không thôi.

Bên ngoài chỉ có hai đệ tử canh gác, Thiên Phần có được đan dược tốt nên cũng không cần ai chữa trị nữa. Trong phòng hắn đang nằm im nhắm mắt nhập định, không bỏ lỡ thời gian cố gắng hấp thụ linh khí khôi phục.

Chợt hắn cảm nhận rõ hạ thân đã trống trơn, quần bị người ta lấy mất, hắn giật mình mở mắt đã thấy khuôn mặt kiều nữ vừa hiền lành lại mang nét dâm đãng đang cầm con cặc quái dị của hắn lên mà sục nhẹ.

“A, nàng đến từ lúc nào?” Hắn bỏ đi cảnh giác khẽ cười hỏi.

“Vừa tàn tiệc là muội đến đây ngay xem huynh sức khỏe thế nào, chà, cũng khá ổn rồi nhỉ, nhưng phía dưới hình như hơi bức bối, để muội giúp huynh giải tỏa.” Nói rồi nàng há miệng liền ngậm đầu cặc của hắn vào mà bú mút.

“Haha, làm như ta không biết nàng là nhớ nhung con cặc này chứ gì, đồ dâm nữ, Lâm Phàm biết chắc buồn lắm.” Thiên Phần cười vang đưa tay xoa đầu nàng.

“Hứ, kệ muội, a, huynh hôm qua giờ chưa tắm đúng không, cặc hôi quá, để muội làm sạch nó.”

Tiếp sau đó mấy canh giờ là tiếng nam nữ hoan ái, tiếng da thịt va chạm vang vọng trong căn phòng mà người ngoài kia chẳng ai hay biết.

Chu Cương Liệt sau khi chia tay Nhược Giai nhanh chóng quay về Bạch Phủ, từ khi có vợ hiền hắn không hoang đàng chi địa đi chơi qua đêm bên ngoài nữa. Tiểu Thiện cùng Lạc Thủy vẫn ngồi ngoài thính đình trò chuyện thân mật vừa cho cá ăn.

Chu Cương Liệt trước khi vào đã cẩn thận soi xét bản thân, hôm nay hắn không có gần gũi nữ nhân nào ngoài Lâm Gia Tuệ nên chỉ cần vận công tẩy sạch mùi trên cơ thể.

“Nương tử, ta về rồi đây.” Hắn từ đằng sau ôm chầm lấy cô gái thiện lương thánh khiết kia.

“Hít… ừm, cả này nay không có làm bậy với nữ nhân nào, chỉ có mùi rượu, đáng khen ngợi.” Tiểu Thiện đưa mũi hếch lên ngửi nhẹ rồi đưa ra đánh giá.

“Chuyện, ta cả ngày nay chỉ có tham dự yến tiệc ăn uống chứ không có gái gú đâu.” Hắn hôn lên cổ nàng một cái đáp lời.

Chu Cương Liệt sau đó cùng hai vị nương tử hồng nhan ăn cơm tối, tiếp theo là kéo các nàng vào bồn tắm chung, Tiểu Thiện ậm ờ rồi sau đó cũng buông thả, ba người ân ái tình tứ nhau đến hơn cả canh giờ khi vị nương tử đã mệt đến trợn mắt ngất đi thì hắn mới ngưng lại cùng các nàng đi vào mộng đẹp.

Trong lòng hắn vui vẻ mong chờ kịch tình ngày mai của gia đình Lâm Phàm.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230