Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 109
Phần 109: Lão mỹ nhân sa đọa

Buổi tiệc gia đình hôm nay Hà Vân Khánh bày ra cốt yếu cũng chính là vì Chu Cương Liệt, sau khi biết hắn là tiên nhân tất nhiên phải tìm cách để thân thiết gần gũi hơn.

Bản thân nàng dù gì cũng là một lão bà bà sống mấy trăm năm, chuyện tận dụng lợi ích, ôm đùi đại lão để phát triển thế lực tất nhiên vô cùng rành mạch. Chỉ cần khiến vị tiên nhân hào sảng phóng khoáng này vui vẻ thì tương lai không thiếu chỗ tốt cho đứa cháu cưng Lâm Phàm nói riêng và cả Mặc Ngọc Đảo nói chung.

Tất nhiên nếu là Hà Vân Khánh lúc trước dù có muốn gầy dựng quan hệ tốt với Chu Cương Liệt cũng sẽ không làm đến mức mang cả con gái lẫn cháu dâu và cháu gái ruột ra dâng hiến như thế. Nhưng nàng đã phục dụng đan dược quy tắc của hắn, mọi suy nghĩ tính tình đều đã vô thức thay đổi, những chuyện liên quan đến ái dục trái luân lý nàng vẫn sẽ thấy rất bình thường.

Nhìn tình cảnh hiện tại nàng quá ư hài lòng, Chu tiên nhân chốc lát đã gần như lột sạch sẽ váy áo của bốn mỹ nhân bên cạnh, hắn hết hôn hít người này lại mò mẫm người kia.

“Nhạc mẫu à, có phải người cũng nên thể hiện chút thành ý với tiền bối hay không?” Lúc này chợt Hà Vân Khánh nghe được truyền âm từ con rể.

“Thôi, bốn đứa nó là đủ rồi, một bà già như ta không dám làm mất mặt đâu.” Nàng lắc đầu cự tuyệt.

“Nhạc mẫu à, người bây giờ nhan sắc diễm tuyệt đâu có thua ai trong số các nàng ấy đâu, vừa trẻ trung xinh đẹp thân hình lại gợi cảm đến vậy, thân là con rể đây đối với người còn mê mẩn tâm hồn nữa là. Người mà chịu buông thả một chút… ừm, vả lại… tấm thân ngọc ngà của nhạc mẫu xưa nay cũng chưa có nam nhân nào hưởng thụ, chi bằng kết một mối duyên với ngài ấy, tiền bối nhất định sẽ hài lòng gấp bội.”

Hà Vân Khánh nghe đứa con rể tốt tính kia cả gan buông lời suồng sã với mình nhưng cũng không có gì tức giận, những lời hắn nói cũng khá hợp lý.

“Nhưng, tiền bối đã từng thấy bộ dáng già nua trước kia của ta rồi, dù bây giờ có đẹp cách mấy nếu ta chủ động mời gọi liệu có làm ngài ấy phản cảm hay không?” Nàng đảo mắt nhìn qua Chu Cương Liệt sau đó truyền âm hỏi Lâm Vấn Thiên.

“Ôi chào, nhạc mẫu thật khéo lo, từ hồi sáng lúc người xuất hiện con đã thấy tiền bối nhìn đến mê mẩn rồi, ngài ấy không phải còn khen người là nữ nhân tuyệt sắc hàng đầu hay sao?”

“Vậy… vậy ta phải làm sao? Ta dù gì cũng là đảo chủ, không thể cứ thế nhào vào lòng tiền bối đẩy đưa như hậu bối bọn họ được, ngài ấy sẽ đánh giá ta không nên nết mất.” Hà Vân Khánh chính là rất muốn nhưng ngại mặt mũi.

“Ây dà, nhạc mẫu nhìn xem, bây giờ mà còn chú ý thể diện hay sao?” Lâm Vấn Thiên đưa ánh mắt chỉ về hướng bên dưới bàn của Chu Cương Liệt.

Hà Vân Khánh sau khi cẩn thận quan sát thì hít nhẹ một hơi, trời ơi, Hà Yên con gái ruột vốn tính hiền ngoan thục đức của mình đang cúi người, đầu nhấp nhô lên xuống giữa hai chân vị Chu tiên nhân kia.

Sống mấy trăm năm dù không có nam nhân nhưng nàng làm sao không biết tư thế kia là gì, thậm chí khi Hà Yên ngước lên nàng còn thấp thoáng nhìn thấy cái dương cụ bự chà bá của tiên nhân nữa.

Mà con cặc của Chu Cương Liệt luôn là thứ gì đó hấp dẫn nữ nhân, đã nhìn rồi thì không thể nào nhịn được tiếp tục nhìn lâu hơn.

Từ độ dài, kích thước tới màu sắc, từng đường gân xanh đỏ, quy đầu bóng loáng, độ cong tuyệt hảo, Hà Vân Khánh khẽ nuốt một ngụm nước bọt.

“Bà ngoại, mau lên đi thôi, cha con cháu ủng hộ người, chỉ cần tất cả nữ nhân cùng nhau phục vụ cho tiền bối thì ngài ấy nhất định sẽ xem chúng ta như người một nhà.” Lâm Phàm thấy biểu cảm của nàng biết thời cơ đã chín mùi cũng mạnh mẽ xúc tiến.

“Ôi chà, miệng của phu nhân thật là mềm mại ướt át khiến ta thoải mái quá, Lâm Vấn Thiên ngươi có một nương tử tốt nha.” Chu Cương Liệt đưa tay xoa nhẹ đầu của Hà Yên gật gù khen ngợi.

“Được tiền bối khen chính là vinh hạnh của nương tử ta, ngài cứ thoải mái tận tình mà hưởng thụ đi ạ.” Tên phu quân không đáng làm người này hết sức nịnh bợ đáp lời.

“Ừm, Chu tiền bối, nô gia cũng phải tự mình cảm tạ ơn đức của ngài, nhờ tiên đan ngài ban ta mới có được nhan sắc thanh xuân như vầy, nếu ngài không chê, nô gia nguyện mặt dày cùng con gái hầu hạ giường chiếu.” Hà Vân Khánh xem như bỏ cả tự trọng tiến tới gần ngọt ngào nói.

Nhìn điểm dâm dục trên đầu Hà Vân Khánh đang tăng phi mã lên hơn tám mươi, Chu Cương Liệt nội tâm cực kỳ sung sướng, cả cha con Lâm gia, Hà Yên, Lãnh Nhược Hy, Bắc Cung Nhược Giai và Lâm Gia Tuệ cũng thế, kế hoạch xem như hoàn hảo kết thúc.

Sau khi đã được khai mở tính dục và thay đổi suy nghĩ thì mọi chuyện tiếp theo cực kỳ đơn giản, quy tắc mà hắn đặt ra cho nàng là đam mê tình dục, vứt bỏ luân lý và đặc biệt nhất là tính cách mẫu cẩu.

Tính dục của Hà Vân Khánh trong vô thức đã được đẩy lên cao mà nàng không hề hay biết, chỉ khi nhìn thấy con cặc của Chu Cương Liệt thì nàng giống như được giải khai phong ấn.

Nhìn biểu cảm lúc này của nàng mà xem, nữ cường nhân một trong Thập Vương Tây Hải tung hoành mấy trăm năm, thường ngày uy nghiêm điềm đạm, khi cần thiết thì lãnh khốc vô tình tất cả đã không còn nữa. Chỉ còn một Hà Vân Khánh trẻ đẹp tuyệt luân nhưng vẻ mặt lại dại ra tràn ngập thèm khát nhìn vào cặc nam tử.

Thân thể nàng khẽ run, bên trong âm hộ không nhịn được nước nôi róc rách chảy. Nàng bây giờ không còn quan tâm tới cái gì mặt mũi thể diện hay những ánh mắt của người thân đang săm soi. Sự chú ý của nàng chỉ chăm chăm vào con cặc đang được con gái mình liếm láp kia.

“Ồ, thế thì thiệt thòi cho Hà đảo chủ quá, cơ mà nếu từ chối thì không phải phép, vậy nàng uống với ta một ly thì thế nào?” Chu Cương Liệt cười nhẹ đưa ly rượu lên nhưng Hà Vân Khánh như đói như khát không chờ được nữa, nàng xáp tới đẩy cả con gái của mình ra, hơi thở gấp gáp lưỡi khẽ đưa về phía trước.

“Kìa, Hà đảo chủ, nàng đây là muốn…” hắn chưa kịp nói hết câu thì mỹ nhân kiều diễm này đã chụp lấy thân cặc mà chà xát lên mặt mình, nàng ra sức mà hít ngửi mùi vị cương dương như con nghiện lên cơn thèm thuốc, sau đó bất chấp bao nhiêu hậu bối đang nhìn mà há miệng thật to ngậm lấy dương vật.

Mùi vị của con cặc tiên nhân như một luồng điện xộc lên đại não, đây đúng là thứ mà nàng thèm khát.

“Ôi trời, Hà đảo chủ sao lại bạo đến vậy, haha, nàng đúng thật là dâm nữ hiếm gặp đó nha.” Chu Cương Liệt cười vang tận hưởng miệng lưỡi giai nhân chăm sóc cặc mình.

Lúc nghe Lâm Phàm với sở thích loạn luân muốn ăn cả bà ngoại mình thì hắn cũng không để ý cho lắm, cơ bản chỉ muốn giúp cả nhà hắn hạnh phúc viên mãn nên mới cho thêm đan dược chứa quy tắc.

Không ngờ được Hà Vân Khánh này sau khi ăn dương căn đan phản lão hoàn đồng lại là một trang tuyệt sắc mỹ nữ như vậy khiến Chu Cương Liệt động tâm, đã mất công dùng quy tắc vậy thì mượn lồn nàng địt vài lần cũng là hợp lý.

Và lần chế định quy tắc này hắn đã chơi khá lớn khi đặt cho nàng ta trở thành nữ nhân thèm khát tình dục thậm chí còn mang thiên hướng mẫu cẩu. Hắn không ngờ được uy lực của năm viên đan dược đã biến Hà Vân Khánh thành một đầu chó mẹ nghiện cặc đến điên như vậy.

Tính cách này bộc phát ngay khi nàng nhìn thấy con cặc đầy sức hút của hắn, nó giống như ngòi nổ kích hoạt luôn toàn bộ tính dục của Hà Vân Khánh, nàng hiện tại trong đầu chỉ biết đến cặc và cặc, nếu không làm nàng thỏa mãn đừng mong nàng bình tĩnh lại.

“Tiền bối quả thật là kỳ nhân, đây có còn là bà ngoại ta nữa sao?” Lâm Phàm hưng phấn muốn điên rồi, vậy là từ nay tại Mặc Ngọc Đảo không ai có thể ngăn cản hắn thoải mái loạn dâm nữa.

“Chà, dùng thuốc hơi quá liều rồi, haha, nhưng không sao, nữ cường nhân dâm đĩ như thế này mới thật hấp dẫn chứ. Để ta hàng phục nàng ta trước, các ngươi cứ thoải mái tận hưởng bữa tiệc đi.”

Chu Cương Liệt luồn một tay vào xoa bóp bầu vú của Hà Vân Khánh thích thú nói, cha con Lâm gia nghe vậy như được đại xá vội bỏ hết quần áo nhào về phía bốn nữ tử còn lại. Tiệc gia đình bây giờ mới chính thức bắt đầu.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230