Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 38
Phần 38: Bữa cơm gia đình

Chu Cương Liệt chơi mỗi nàng bắn vào trong hai phát nữa, riêng Bắc Cung Nhược Giai đến cuối tưởng đâu đã được mẹ chồng và Lãnh Nhược Hy cứu giúp lại bị hắn tập trung ba cặc lại nắc dồn dập một trận.

Mặc cho nàng cầu xin rên xiết như khóc như tố, ba con cặc vẫn không hề nương tay mà dùng toàn bộ sức lực lẫn tốc lực. Khi thì lồn bị hai cặc đâm, lúc thì đít bị hai cặc giã. Đỉnh điểm là ba con cặc bạo lực bành âm đạo nàng ra hết cỡ mà địt.

Bắc Cung Nhược Giai thiếu nữ đáng thương gào thét khản cả giọng rồi trợn trắng mắt ngất xỉu miệng sùi bọt mép, lồn nàng bị nong rộng đến nổi Lâm Vấn Thiên thử đút cả bàn tay mình vào chạm đến cả tử cung vẫn được.

May mắn là thân thể người tu hành dẻo dai cộng thêm đan dược sẽ sớm giúp nàng hồng hào se khít như ban đầu, chứ để cái lồn bị chơi rộng như cái hang này cho Lâm Phàm thấy chắc hắn sẽ hoài nghi nhân sinh mất.

Bắc Cung Nhược Giai cũng vì thế mà ôm lấy mu lồn trừng mắt căm ghét nhìn Chu Cương Liệt mãi, tên này chơi như phá suýt thì biến nàng thành con rồng lộn, bây giờ chỗ đó vừa sưng tấy vừa rát lại vô cùng lỏng lẻo.

“Haha, chơi vui quá ta lỡ cặc, xin lỗi nhé, lần sau ta sẽ chú ý hơn.” Hắn gãi đầu đem mớ đan dược ra xem như đền bù.

Lúc các nàng định mặc vào quần áo thì Chu Cương Liệt chợt nghĩ ra một trò, hắn ngăn các nàng lại. Ba mẹ con tưởng đâu hắn lại muốn địt nữa đều sợ hãi ôm lấy nhau co cụm phòng thủ, tuy các nàng dâm tính đã đạt đầy giá trị nhưng cũng biết đủ nha, nhìn tấm gương của Nhược Giai bị địt tung lồn theo đúng nghĩa đen mà hãi hùng ai dám cho hắn chơi nữa chứ.

“Uầy, không làm tình, nhưng các nàng phải nghe theo pháp lệnh của ta đặt ra, ai mà làm trái đừng trách ta sẽ cho hưởng mùi vị ba cặc dồn một lỗ.” Hắn xoa xoa tay trừng mắt đe dọa.

“Tiền bối muốn các nàng làm gì?” Lâm Vấn Thiên hớn hở đứng một bên xem trò hay.

Chu Cương Liệt không nói nhiều chỉ khẽ búng tay, ngay lập tức trên thân thể của Hà Yên và Lãnh Nhược Hy bỗng chốc xuất hiện những nét chữ và hình vẽ đầy dâm tục y hệt như Nhược Giai.

“A, chủ nhân chơi kỳ quá.” Lãnh Nhược Hy bĩu môi tự quan sát thân thể dâm tiện của mình.

“Xóa không được, y hệt lần trước rồi, ngài định làm gì vậy?” Hà Yên thử chùi đi nhưng không thành, tình cảnh giống lần trước nàng phải mang cơ thể đầy chữ viết cả ngày.

Nhược Giai thì ngược lại, thấy mẹ chồng và tỷ tỷ bây giờ đã y hệt mình thì cười nắc nẻ ra điều khoái trá lắm, cho chừa, ai bảo làm ác với nàng giờ lãnh quả báo đi.

“Ta không xóa thì không ai xóa được đâu, từ đây đến hết ngày mai các nàng phải sinh hoạt bình thường với cơ thể như vậy, còn nữa.”

Hắn phất tay, ba đám mây mù chia ra bao phủ từng người rồi nhập vào cơ thể các nàng.

“Ta đã thi triển ảo thuật che mắt, cấm các nàng mặc bất cứ món quần áo nào dù là đồ lót, ở truồng đến khi nào ta cho phép mới được mặc đồ.” Hắn khoanh tay nhếch môi cười tà.

“Gì cơ? Không được đâu, sao có thể lõa thể như vậy ra đường xấu hổ lắm.” Nhược Giai tất nhiên là người phản đối đầu tiên, nàng không dám ở truồng trước mặt Lâm Phàm ca ca, hơn nữa cả cơ thể còn viết vẽ đầy mấy dâm tự còn đĩ hơn cả đĩ nữa.

Hà Yên và Nhược Hy thì chỉ có thể nhìn nhau cười khổ, các nàng biết vị chủ nhân này đã muốn thì đừng mong cãi lại, hai nàng hôm trước đã cùng nhau cởi truồng hẩy lồn giữa mấy mươi vạn người ở đấu hội tuyên bố mình là lỗ lồn công cộng rồi nên giờ đối với việc khoả thân vẫn là dễ chấp nhận.

“Chà, còn bướng quá nhỉ, nàng có tin là bây giờ ta chơi nàng tiếp một hiệp khiến lỗ đít nàng bấy nhầy như lỗ lồn luôn hay không?” Hắn làm điệu bộ hung ác sấn tới. Nhược Giai hoảng hốt co người lui về phía sau, đôi mắt tràn đầy bất lực.

“Yên tâm, với pháp huyễn thuật của ta, nếu không được ta cho phép thì cả Thập Vương Thành này không ai có thể thấy các nàng lõa thể, tất nhiên có cả Lâm Phàm, họ sẽ vẫn thấy các nàng váy áo đầy đủ.” Hắn buông lời trấn an.

“Nhược Giai à, đừng có chống đối chủ nhân, ngài ấy mà tức giận thì con là người khổ sở đó.” Hà Yên ôm lấy con dâu nhỏ từ phía sau khuyên nhủ.

“Vâng, con biết rồi, con không mặc đồ là được chứ gì.” Nàng xụ mặt gật đầu xem như chấp thuận, tuy điểm dâm dục đã đạt đầy đủ nhưng cô gái này đối với chuyện lần đầu chơi trò khoả thân nơi công cộng còn rụt rè lắm.

“Tốt, giờ ta có việc cần đi, các ngươi ai làm việc nấy, sáng mai gặp trên đại hội.” Chu Cương Liệt phất tay giải trừ ảo cảnh xung quanh tiểu viện, mọi người cùng chào hắn rồi lục tục rời đi.

Nếu nói ai là người vui vẻ nhất lúc này thì chính là Lâm Vấn Thiên, hắn được tiền bối cho phép thấy cảnh tượng thật, trước mặt là nương tử cùng hai đứa con dâu đang hoàn toàn không mảnh vải che thân, trên người còn được vẽ đủ loại câu từ dâm dục mà dù có là kỹ nữ cũng chưa chắc dám mang bộ dáng đó ra ngoài.

Họ rời khỏi tiểu viện của Chu Cương Liệt đến chỗ của Lãnh Nhược Hy để chuẩn bị bữa tối gia đình, Bắc Cung Nhược Giai rất muốn quay về khu của Cổ Đảo trốn trong phòng không ra nhưng nàng bị Hà Yên thuyết phục mang nguyên dáng vẻ dâm dật này đi theo.

Lâm Phàm đang ở trong vườn hướng dẫn cô em gái nhỏ học cách vận chuyển kinh mạch chân khí theo đúng cách Chu Cương Liệt từng dạy hắn, thấy một nhà của mình tới thì hớn hở đứng lên đón.

“A, phụ thân, mẫu thân, hai người đến ăn tối sao?”

“Ừm, lâu lâu cũng phải làm một bữa tiệc riêng cho gia đình của chúng ta chớ, phải không?” Lâm Vấn Thiên giữ bộ dáng của một người phụ thân mẫu mực vuốt râu nhìn ba nữ tử trần truồng kia.

“Ừm, hôm này mẹ và hai đứa con dâu sẽ tự vào bếp nấu ăn, ba cha con muốn ăn món gì?” Hà Yên cười tươi hiền hòa.

“Mẫu thân nấu gì cũng ngon, con muốn ăn thịt gà.” Lâm Gia Tuệ nhanh nhảu giơ tay sau đó ôm chầm lấy mẹ mình, may là huyễn thuật của Chu Cương Liệt có thể ngụy tạo cả cảm giác sờ vào nếu không cô nàng này sẽ cảm nhận rõ mẫu thân của mình đang không mặc gì mất.

“Công công và Lâm Phàm ca ca cứ ngồi chơi, để con và Lãnh tỷ tỷ giúp bà bà là được rồi.” Nhược Giai lấy lại bộ dáng thanh đạm hiền dịu nói, trong tâm nàng đang xấu hổ muốn chết, lõa lồ khoe hết da thịt nhạy cảm trước mặt người yêu thế này quả thật là khó nhưng nàng cũng không dám lấy tay che chỗ kín sợ Lâm Phàm sinh nghi, thôi thì tin tưởng vị chủ nhân ác ôn kia, huynh ấy sẽ không nhìn thấy mình.

“Muội… muội vừa gọi phụ thân mẫu thân là gì?” Lâm Phàm há hốc mồm ngơ ngác.

“Là công công với bà bà chứ còn gì nữa, hai người họ đã cho phép chúng ta gọi thân mật vậy rồi đúng không muội muội.” Lãnh Nhược Hy từ phía sau ôm eo của Nhược Giai cười tươi tắn.

“Ưm ưm, đúng đó, sao hả, huynh không cho chúng ta gọi cha mẹ chồng như vậy sao?” Nhược Giai gật đầu lia lịa trừng mắt nhìn Lâm Phàm.

“Ôi chào, ta mừng là đằng khác, haha.” Thiếu niên đúng thật là rất hưng phấn, hai nàng tình lữ đã thân mật gọi phụ mẫu hắn là công công và bà bà rồi, các nàng dường như cũng không tị nạnh hiềm khích nhau nữa, còn thân thiết nói cười ôm nhau, quả nhiên là ngày vui nha.

Bữa cơm tối nhanh chóng được ba nữ nhân chuẩn bị tươm tất với đủ loại món ngon mỹ vị làm Lâm Gia Tuệ háo ăn chảy cả nước dãi.

Trong lúc các nàng nấu cơm tên cha chồng Lâm Vấn Thiên không đáng làm người kia còn kiếm cớ mò xuống xin các nàng cả một hủ nước đái để dành uống dần, hắn còn mặt dày há miệng liếm lồn từng người với lý do giúp làm sạch.

Lãnh Nhược Hy còn ác hơn, nàng móc số dâm dịch còn trong lồn và đít của ba mẹ con ra sau đó đem trộn vào thức ăn nấu lên, Nhược Giai bĩu môi tính can ngăn nhưng Hà Yên nói không vấn đề gì nên nàng cũng cho qua.

Bàn ăn thịnh soạn được bày biện, cả nhà hai nam bốn nữ vui vẻ vừa dùng bữa vừa trò chuyện thân mật mười phần, Lâm Phàm tâm trạng vô cùng phấn khởi, hắn mơ ước về mái ấm gia đình và những bữa cơm ấm áp như này rất lâu rồi.

“Chà, mấy món này thật ngon, hương vị rất độc đáo, quả nhiên mẫu thân và hai nàng tài nghệ nấu nướng là số một.” Hắn vừa khen ngợi vừa gắp lấy đồ ăn bỏ vào miệng.

Cảnh tượng gia đình hạnh phúc bên bàn ăn này sẽ thật ý nghĩa và tròn vẹn nếu như ba nữ nhân trong đó không trần truồng lõa lồ và đồ ăn không phải nấu bằng hỗn hợp dâm dịch móc ra từ lồn các nàng.

Lâm Vấn Thiên là kẻ duy nhất quan sát được hoàn cảnh thực sự và hắn thấy đây mới là tràng cảnh mình muốn, chà, còn có con gái nhỏ vẫn chưa được khai phá, lần sau tìm cách mang luôn Gia Tuệ cho tiền bối dạy dỗ vậy.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230