Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 223
Phần 223: Nhắm vào Khinh Y

Theo hướng chỉ dẫn của Tào Tôn Đản, đám người đã đáp xuống phía bên ngoài thôn Tĩnh Khê một dặm cẩn thận quan sát tình huống. Quả đúng như lời tên béo kia kể, khu rừng có dấu vết của đàn yêu thú cày xới rõ rệt kéo dài sâu vào bên trong, dưới gốc tùng là thi thể không nguyên vẹn của Bành hộ pháp đầu lìa khỏi cổ.

Vũ Uyên cùng Lam Hinh hứng thú tới lui quan sát, các nàng đang trong quá trình lịch luyện bản thân, những chuyện thú vị như vầy đương nhiên không thể bỏ qua, Linh Lộc chỉ đi theo phía sau chú trọng bảo vệ an toàn cho hai tiểu cung chủ tương lai.

“Thật kỳ lạ, đám yêu thú có đạo hạnh chỉ sống tập trung ở trong các dãy sơn mạch cách biệt với nhân loại, khi đã hình thành linh tính chúng sẽ không dại gì lại kéo đàn xông ra đến tận đây chuốc thù hằn với tu sĩ nhân tộc chúng ta, vậy thì tại sao lần này chúng lại hành động quy mô lớn đến như vậy?” Đại trưởng lão Linh Sư Môn là một lão ẩu bề ngoài già nua nhướng mày khó hiểu.

“Nhìn giống như là Bành hộ pháp đã cố gắng cản trở yêu thú tràn xuống thôn làng nhưng cũng vì thế mà mất mạng.” Một chấp sự cúi người xem xét thi thể.

“Có điểm không đúng, nếu hắn chết cho bị hung thú giết hại vậy tại sao xác vẫn còn? Thông thường yêu loại tàn nhẫn khi xử lý xong con mồi chắc chắn sẽ cắn nuốt máu thịt của đối phương mới đúng.” Vũ Uyên trổ tài thám tử đi tới đi lui phân tích tình huống.

“Ân, với lại nếu yêu thú đã xử lý được người này tại sao lại không tấn công tiếp xuống thôn làng dưới kia mà chọn rút lui về núi rừng?” Lam Hinh tiếp lời sư tỷ của mình.

“Hai vị tiên tử thật đúng là thông minh tinh tường, có các vị ở đây trợ giúp ta tin sẽ nhanh chóng điều tra ra chân tướng sự việc.” Tào Kỷ không bỏ lỡ thời cơ dùng lời có cánh xu nịnh, Vũ Uyên và Lam Hinh cũng mỉm cười rất tận hưởng cảm giác vạn chúng chú mục.

“Ai là người phát hiện sự việc? Mau ra đây.” Tào Kỷ hắng giọng hỏi lớn.

“A, bẩm môn chủ, là bọn đệ tử.” Từ trong đám đông, Liễu Mi cùng hai tên lâu la khác bộ dáng hơi khép nép đi ra cẩn thận hành lễ.

“Nói cho ta biết tất cả những gì các ngươi nhìn thấy.” Môn chủ Linh Sư Môn cả người tỏa ra khí tràng áp bức nghiêm mặt chờ câu trả lời.

“Bẩm môn chủ, đệ tử Liễu Mi cùng các sư đệ hôm nay nhận lệnh của thiếu chủ tới thôn Tĩnh Khê hỗ trợ công việc cho Khinh Y sư tỷ, nhưng khi đến nơi này đã phát hiện Bành hộ pháp chết thê thảm đương trường mới vội vã hồi báo lại tông môn.” Dù rất sợ hãi nhưng cô ta vẫn cố trấn định nói theo kế hoạch đã vạch trước.

“Hửm? Tôn Đản! Nói, vì sao lại tự ý điều động đệ tử đi ra ngoài? Ta nhớ phân bổ danh ngạch các nơi là do nhiệm vụ đường thực hiện, ngươi là thiếu chủ cũng không có quyền hạn này.” Tào Kỷ đối với con trai vẫn nghiêm khắc tra hỏi.

“A, là… là tại nhi tử thấy Khinh Y sư muội một mình nhận lãnh trách nhiệm vừa chăm sóc dược điền vừa bảo vệ thôn dân thực quá vất vả, cũng vì vậy mà nàng ấy nhiều lần không hoàn thành tốt nhiệm vụ. Phụ thân cũng biết tình cảm con dành cho sư muội mà, bởi vậy mới tự ý sắp xếp vài người thân cận đến đây phụ giúp, mong cha xá tội.” Tào Tôn Đản một bộ ăn năn khó nói cúi mặt trả lời.

“Gì cơ? Sao lại một mình? Ta đã lệnh thôn làng đều phải có từng nhóm đệ tử hơn mười người thay nhau làm việc cơ mà? Với lại Bành hộ pháp tại sao xuất hiện ở phụ cận thôn Tĩnh Khê, ngươi mau nói rõ.” Tào Kỷ sắc mặt càng âm trầm hơn.

“Là… là chủ ý của Khinh Y sư muội, từ sau khi nhị trưởng lão quy tiên, nàng ấy dần trở nên khó gần xa lánh hết các đệ tử nên đã chủ động một mình trấn thủ nơi đây. Con đã nhiều lần muốn cắt cử thêm người tới nhưng muội ấy thái độ rất gay gắt chối từ. Bởi vậy con mới nhờ Bành hộ pháp thi thoảng tới đây quan sát tình huống để kịp thời hỗ trợ, không ngờ lại xảy đến cớ sự này.” Tên béo một bộ dáng vô tội nước mắt nước mũi tèm lem giải thích.

Tào Kỷ cẩn thận quan sát toàn bộ biểu hiện của con trai để xem hỗn trướng này có dám bịa đặt nói dối mình không, Liễu Mi cùng mấy tên đệ tử kia lập tức nhảy vào phụ họa khẳng định những gì Tào Tôn Đản trình bày là không sai.

“Môn chủ, ta vừa đi hỏi thăm vài người trong thôn, đúng là đêm qua họ có nghe thấy hàng loạt âm thanh phát ra từ phía này, còn có tiếng giống như sói tru nữa, nhưng hoàn toàn không có chuyện gì xảy ra cả.” Tam trưởng lão dáng người cao gầy già nua đáp xuống đất nói.

“Vậy thì khả năng cao là Bành hộ pháp trong quá trình ở phụ cận đã nhìn thấy yêu thú phát điên muốn tấn công thôn làng nên tự mình ra tay chống lại và ngăn cản thành công, nhưng sau đó lại gặp phải kẻ địch khác âm thầm làm ra ám toán chết ngay tại chỗ, mọi người nhìn xem, trên thi thể ngoại trừ vết cắt chí mạng sắt lẹm ở cổ thì không hề có thêm thương tổn nào nữa.” Tào Kỷ vuốt ria mép đưa ra nhận định.

“Nhưng hung thủ có thể là ai chứ? Phải có hận ý sâu đậm thế nào với Bành hộ pháp mới ra tay một cách dứt khoát như vậy?” Đại trưởng lão cau mày trầm tư.

“Một kích giết lấy Nguyên Anh hậu kỳ thì nhất định kẻ này tu vi sẽ không thua kém với người đã chết.”

“Ân, để có thể đến gần ra tay ám sát mà không khiến nạn nhân cảnh giác thì nhất định hung thủ phải là người quen biết.” Lam Hinh cùng Vũ Uyên trước sau nêu ý kiến của mình.

“Ừm, khoan đã nãy giờ ta quên hỏi, Giang Khinh Y đâu? Không phải con bé đó phụ trách nơi này hay sao? Gọi nó đến hỏi thử xem.” Tào Kỷ nhìn quanh quất tìm lấy bóng dáng thiếu nữ xinh đẹp nhưng không hề thấy đâu.

“Môn chủ, ngài nhìn xem đây là vật gì?” Lúc này, một chấp sự từ phía sau gốc tùng cúi xuống nhặt lên một miếng ngọc bội hình trăng khuyết.

“Cái này… dường như ta đã thấy ở đâu rồi.” Đại trưởng lão già nua trầm mặc suy nghĩ.

“Phía dưới có khắc một chữ Giang? Không lẽ?” Tào Kỷ nhận lấy ngọc bội quan sát tỉ mỉ rồi như nghĩ tới điều gì, mặt ông ta khẽ nhăn lại.

“Ta nhớ ra rồi, Nhị trưởng lão khi còn tại thế từng tặng cho con bé Khinh Y mảnh ngọc y hệt thế này, lúc đó nó còn hớn hở đem khoe với ta nữa.” Đại trưởng lão khẽ vỗ tay nhớ ra.

“Tại sao ngọc bội tùy thân của Giang Khinh Y lại rơi gần chỗ xác của Bành hộ pháp? Không lẽ…” một vị chấp sự gãi đầu không dám nói hết câu.

Mọi người đều nhìn nhau trầm mặc, bầu không khí nặng nề bao trùm, điều tra một hồi lại phát giác ra là nội bộ lục đục giết hại lẫn nhau, ba cô nàng Huyền Nữ Cung thì đứng bên cạnh háo hức xem kịch hay.

“Không cần suy đoán nữa, đi vào làng tìm Giang Khinh Y hỏi cho rõ sự tình liền biết, nếu quả thực là con bé làm ra tội ác thì ta nhất quyết sẽ xử lý nghiêm khắc.” Tào Kỷ lên tiếng xoay người bay đi, Tào Tôn Đản cùng đám người Liễu Mi nhìn qua nhau khẽ cười gian, kế hoạch xem ra không có sơ hở.

Người dân Tĩnh Khê thôn nhìn thấy rất nhiều tu sĩ bay đến làng mình thì vội kéo nhau ra xem, xì xầm chỉ trỏ không hiểu nguyên do. Tào Kỷ cũng không quan tâm đến họ trực tiếp hướng lên ngọn đồi có căn nhà gỗ lẻ loi, hắn quan sát sơ bộ dược điền, tâm tình cũng hơi dịu lại, Giang Khinh Y chỉ có một mình nhưng chăm sóc linh dược khá tốt, vậy mà có kẻ dám báo cáo là cô nàng lười biếng không hoàn thành nhiệm vụ, chuyện đó hắn sẽ xử lý sau.

Nhìn trước ngó sau lại không thấy bóng dáng thiếu nữ hoạt bát kia đâu, một chấp sự đại diện cất giọng lớn gọi.

“Giang Khinh Y ở đâu, còn không mau tới trình diện môn chủ!!!”

Trong nhà gỗ, thiếu nữ vừa nuốt xuống ngụm tinh đặc ngon lành bị giật mình suýt thì ho sặc sụa.

“Khụ, Tào môn chủ sao lại đến đây? Hức, người ta chỉ mới lười có một ngày đã dẫn cả môn chủ tới rồi, đáng ghét, a váy của em đâu, áo yếm nữa…”

Nhìn bộ dáng hớt hải như ăn vụng bị bắt gặp của cô nàng, Chu Cương Liệt nằm trên giường cũng phải phì cười với tay vỗ vào mông thịt một cái bép, sau đó hắn giúp nàng biến ra váy áo sạch sẽ tươm tất như cũ.

“Bình tĩnh, cứ đi ra ngoài xem chúng định làm gì, đừng sợ, có ta ở đây bảo đảm nàng sẽ không sao.”

Khinh Y cười tươi hôn lên má hắn một cái rồi vội vàng mở cửa, nhìn theo bóng lưng của nàng, Chu Cương Liệt khẽ nhếch môi tà dâm. Trình độ sử dụng pháp thuật che mắt của hắn sau khi học ba mươi sáu phép Thiên Cang càng trở nên bá đạo hơn, váy áo vừa biến ra tất nhiên chỉ là huyễn thuật ảo ảnh.

Hắn có thể dùng pháp thuật làm giả từ hình dáng, xúc cảm, khí tức và cả mùi vị khiến ảo giống như thật. Khinh Y lúc này thực tế đang trần truồng lõa lồ đi ra ngoài mà chính bản thân nàng cũng không hề hay biết.

Chấp sự kia như hết kiên nhẫn chuẩn bị xông vào trong nhà gỗ thì cánh cửa chợt mở, thiếu nữ trong bộ đồng phục tông môn gọn gàng tươi trẻ, vẻ mặt hơi có một chút hàm xuân khó thấy xuất hiện. Nàng hơi ngơ ngác nhìn quang cảnh đông người tụ tập trước sân âm thầm nhíu mày khó hiểu, không lẽ xảy ra đại sự gì rồi?

Tuy trong lòng đã sinh ra bất mãn với Linh Sư Môn nhưng Khinh Y vẫn giữ một bộ dáng như thường ngày bước ra lễ phép cúi chào một lượt.

“Đệ tử Giang Khinh Y bái kiến môn chủ, các trưởng lão, chư vị đồng môn, mọi người khỏe a? Mọi người hôm nay là có việc gì sao lại kéo tới đây đông như vậy?”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230