Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 227
Phần 227: Bá đạo hung tàn

Những người thuộc Linh Sư Môn từ trưởng lão đến đệ tử đều rùng mình trước sự lạnh lùng quyết đoán của vị môn chủ này, hắn vì bảo toàn mạng sống cho Tào Tôn Đản mà không tiếc ra tay với những đệ tử nhỏ yếu kia.

Ai xem qua Ngọc Lưu Ảnh cũng thấy rõ ngay từ đầu chính tên nhị thế tổ kia mới là kẻ đã động sát tâm muốn dùng yêu thú huyết tẩy thôn làng, thế mà qua miệng Tào Kỷ lại thành kẻ bị thủ hạ lợi dụng.

Mà cũng phải thôi, họ Tào đã tu hành mấy trăm năm nhưng chỉ có mỗi một đứa con độc nhất này, dù tên này chỉ là cái phế vật bùn nhão không đắp được tường nhưng vẫn là cốt nhục độc đinh, hắn nhất định phải bảo hộ tốt.

“Hahaha, hay thật, diễn tốt lắm, Tào Kỷ ngươi đủ độc ác, đủ tàn nhẫn để làm chủ thế lực đó. Nhưng rất tiếc, ta không hứng thú để xem ngươi giở trò thí tốt giữ xe. Ai có tội trong lòng ta đã tự quyết, không đến lượt các ngươi đùn đẩy trách nhiệm cho nhau.”

Chu Cương Liệt cười lớn ngồi xuống bậc thang của nhà gỗ, lại kéo Khinh Y đang trần truồng ôm vào lòng mình bất chấp ở đây bao nhiêu người đang nhìn, thiếu nữ khuôn mặt đỏ ửng hơi giãy giụa rồi cũng chấp nhận hành vi thân mật này của hắn.

“Tiền bối, những kẻ thủ ác đều đã bị ta tự mình xử lý rồi, ngài còn có gì chưa hài lòng?” Tào Kỷ trầm trọng hỏi.

‘Tất nhiên là chưa hài lòng rồi, ngươi chỉ dùng vài tên lâu la thế mạng liền nghĩ ta dễ dàng bỏ qua? Haha, như vầy đi, loại phế vật chỉ biết dựa dẫm uy phong của cha mình làm xằng làm bậy này có giữ lại tương lai cũng không thể cầm đầu thế lực được, chi bằng chính tay ngươi giết đi, cộng với những tên đồng lõa ở nhiệm vụ đường đã tiếp tay cho hắn bắt nạt Khinh Y của ta nữa.

Chỉ cần ngươi tự tay hạ sát với bọn chúng dứt khoát giống như đã làm với mấy tên đệ tử nhỏ bé kia thì ta sẽ tha cho tất cả những người còn lại, thấy thế nào.’

Lời nói nhẹ nhàng của Chu Cương Liệt lại như sấm sét vang bên tai Tào Kỷ, cả người hắn rung động, vừa cực độ căm hận nhưng lại sợ hãi bất lực, kẻ đối diện kia nhất định không chịu buông tha cho con trai của hắn.

“Tiền bối suy xét, Linh Sư Môn dù sao cũng chỉ là tiểu tông phái, trước đã mất đi một hộ pháp, nếu giờ lại xử lý cả trưởng lão và con trai ta e là sẽ khiến căn cơ thế lực dao động. Mọi chuyện vẫn chưa gây ra hậu quả nghiêm trọng gì, chi bằng mỗi bên nhường một bước, nếu ngài có bất cứ yêu cầu gì khác chỉ cần nằm trong khả năng ta nhất định sẽ đáp ứng không từ nan.”

Tào Kỷ cẩn trọng đối đáp, chỉ giết vài ba cái đệ tử tạp nham thì còn được, kêu ông ta xử lý con trai lẫn trưởng lão nhiệm vụ đường khác nào tự cắt thịt mình.

“Hừ, chỉ bảo ngươi giết bớt vài cái ung nhọt còn không làm được, thật nhàm chán, vậy để ta làm mẫu giúp ngươi nhé, giết người thì phải như thế này này.”

Chu Cương Liệt để Khinh Y ngồi lên đùi mình, hắn đưa mắt nhìn về phía một lão giả lưng còng bộ dáng già nua, người này chính là trưởng lão quản lý tài nguyên cũng như phân bổ nhiệm vụ trong Linh Sư Môn, tu vi hóa Thần sơ kỳ.

“Bùm…” Chỉ một ánh nhìn như vậy, lão già kia chưa kịp nhận ra bất cứ điều gì thì thân xác lẫn linh hồn đã lập tức nổ tung, chỉ còn lại máu thịt trộn lẫn văng khắp nơi. Đám đông lập tức cảm nhận sự rét run hãi hùng đến tận tâm khảm, người kia chưa hề làm ra hành động gì, chỉ một ánh mắt liền khiến một hóa Thần kỳ đương trường chết thảm, đây là tu vi khủng bố đến bậc nào cơ chứ?

“Hà lão! Ngươi… Tiền bối, ngươi cũng không khỏi quá tàn nhẫn bá đạo đi, Linh Sư Môn chúng ta đã thể hiện thành ý muốn sửa chữa lỗi lầm vì sao ngài còn muốn đuổi cùng giết tận? Ngài dù gì cũng là cường giả lại chấp nhặt ra tay với kẻ cảnh giới thấp hơn không sợ người đời sẽ cười chê hay sao?”

Tào Kỷ nội tâm cũng sợ hãi vô cùng nhưng hắn dù gì cũng là chủ thế lực, thời khắc sinh tử này phải tự mình đứng ra gánh vác.

“Hừm, ngươi cho rằng kẻ ở vị thế cao như ta cần phải bao dung, có lòng vị tha với những kẻ thấp hơn mình sao? Không không, càng là thượng vị giả sẽ càng để ý đến mặt mũi, vài con ruồi nhặng không biết điều cứ vo ve bên tai tuy không gây hại nhưng lại rất phiền phức làm ảnh hưởng đến tâm trạng của ta, vậy nên cần phải xử lý sạch sẽ. Các ngươi xem sinh mạng phàm nhân như cỏ rác thì ta cũng tương tự, giết đám tu sĩ cấp thấp các ngươi chả khác gì giết heo chó.”

Cái gì mới gọi là ngông? Đây mới gọi là ngông, thời khắc này những người có mặt đương trường đều đã hiểu gã đàn ông kia bộ dáng bên ngoài tuy phởn đời tùy tiện nhưng hắn chính là ác nhân thứ thiệt, chỉ cần không hợp mắt liền giết không cần lý do.

“Tiền bối, ngươi đừng quá cuồng vọng, đừng quên câu núi này cao sẽ có núi khác cao hơn.” Nói rồi hắn quay sang hướng ba nữ nhân mỹ lệ đang đứng hóng chuyện khẩn thiết cúi đầu.

“Ba vị tiên tử, Linh Sư Môn bao nhiêu năm qua cung phụng cho Huyền Nữ Cung, luôn tận dạ tận trung cống hiến hết mình, hiện tại chúng ta nguy cơ ngập đầu, còn mong các vị tiên tử niệm tình trợ giúp.”

Tào Kỷ đường cùng đành phải mang tầng quan hệ kia ra mượn uy danh của Huyền Nữ Cung để hù dọa, hắn đánh cược người đàn ông kia sẽ kiêng kị mà chấp nhận buông tha, hắn không tin kẻ trước mặt này có thể vượt qua được Địa Tiên tối đỉnh như Tần Mộ Uyển.

Linh Lộc thoáng nhíu mày, kẻ này rõ ràng đang muốn kéo các nàng vào chuyện rắc rối do con trai hắn gây ra, nàng đang do dự, nếu kẻ địch chênh lệch với mình không quá lớn thì bán cho Linh Sư Môn một cái ân tình cũng không sao.

Nhưng người kia không biết tu vi cao bao nhiêu, tính cách lại vô cùng hung lệ, lỡ như bản thân ra mặt vẫn không làm hắn sợ ngược lại khiến Vũ Uyên và Lam Hinh gặp liên lụy thì không tốt. Nhiệm vụ của nàng là đi theo làm bảo tiêu cho hai cái đệ tử chân truyền của cung chủ, những vẫn đề rắc rối khác ít dây vào liền tốt hơn.

“Tào môn chủ, đây là chuyện cá nhân của các người không liên quan gì tới Huyền Nữ Cung, hơn nữa chúng ta cũng chưa thân thiết đến độ để ngươi tùy ý mượn danh nghĩa đi đối đầu với kẻ khác, xin ngươi chú ý lời nói của mình.”

Lời Linh Lộc nói ra khiến Tào Kỷ tâm tình như rơi xuống đáy cốc, xong rồi, cứu cánh cuối cùng cũng đương trường không nhận thân thích, không lẽ hắn thực sự phải hy sinh con trai để cứu lấy mạng cả tông môn sao.

Nhưng vào lúc này Chu Cương Liệt lại nhướng mày hồ hởi đứng dậy đi thật nhanh tới trước mặt của ba nữ, Linh Lộc hốt hoảng tưởng tên này muốn tấn công luôn các nàng nên vội vàng nhảy lên trước rút trường kiếm thủ thế che chắn lấy hai tiểu cung chủ ở sau lưng, vẻ mặt ngưng trọng quát lớn.

“Các hạ, chúng ta thật không muốn nhúng tay vào việc riêng của Linh Sư Môn, mong ngươi suy xét thấu đáo đừng ra tay với người vô tội.”

Chu Cương Liệt chẳng thèm để ý cứ thế dùng hai ngón tay kẹp lấy lưỡi liếm gạt qua một bên, Linh Lộc khoảnh khắc đó đáy mắt hiện ra cực độ bất lực, gã này rõ ràng đẳng cấp cao hơn tu vi Tán Tiên trung kỳ của nàng rất nhiều, nàng khẽ lùi người lại nhưng vô tình bước hụt chân sắp té ngửa. Vũ Uyên và Lam Hinh đứng phía sau cũng không còn bình tĩnh nữa, các nàng nhắm tịt mắt lại vô vọng chờ đợi gã xấu xa kia sẽ làm gì mình.

Nhưng vài giây trôi qua cũng không thấy có gì xảy ra, hai thiếu nữ đồng thời mở đôi mắt xinh đẹp chớp chớp ngơ ngác với cảnh tượng trước mặt, người nam nhân bá đạo trên người chỉ quấn mỗi cái chăn kia đang tựa sát vào người Linh Lộc hộ pháp, một tay hắn ôm eo nàng, tay kia nắm lấy bàn tay với những ngón thon dài tinh tế.

“A… a… Người xấu xa muốn bức hiếp Linh Lộc tỷ tỷ, mau buông ra, chúng ta liều mạng với ngươi.” Lam Hinh hét toáng lên, hai tay vũ động chưởng ấn đánh lên người Chu Cương Liệt nhưng giống như nàng vỗ vào tấm sắt, hoàn toàn không có chút lực sát thương nào còn khiến bản thân bị phản chấn ngã oạch ra đất.

“Tiền… bối, ngươi đừng manh động, có gì từ từ nói, nếu ngươi dám ra tay với chúng ta thì chắc chắn sẽ kéo tới cừu hận, cả Huyền Nữ Cung nhất định cùng nhau truy sát ngươi đến cùng trời cuối đất.” Vũ Uyên điềm tĩnh hơn không manh động như sư muội của mình, nàng dùng lời nói thử thuyết phục gã đàn ông kia buông tha cho Linh Lộc.

Về phần Chu Cương Liệt thì đang dở khóc dở cười, hắn căn bản chỉ đỡ cho vị mỹ nhân mặn mà này không ngã thôi, sao nhìn giống như mình đã trở thành kẻ xấu xa khi nam bá nữ rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230