Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 121
Phần 121: Lộc trời

Chu Cương Liệt dành hết cả ngày hôm đó đưa Tiểu Thiện cùng Lạc Thủy đi dạo chơi thăm thú khắp nơi trong thành, ánh mắt trong veo thuần khiết của nàng ánh lên niềm vui.

Nàng quan sát hết mọi thứ như để ghi nhớ kỹ nơi mình sinh ra và lớn lên. Khi ba người đi tới phiên chợ, Tiểu Thiện nhìn vị trí mình thường ngồi bán cá rồi khẽ mỉm cười hạnh phúc.

Hắn tiếp tục đưa nàng đi tới hồ gần đó, nơi đây là chỗ hắn mấy lần thả đôi cá chép kia, và ngạc nhiên hơn là lúc này chúng đang ngoi lên mặt nước bơi lượn tung tăng ra vẻ mừng vui khi thấy chủ.

“Hừm, hai con cá này không biết bơi đường nào từ hồ nhà mình ra tận đây, cẩn thận có kẻ thèm ăn vớt lên làm thịt thì toi công sức mở ra linh trí đấy.” Chu Cương Liệt chống nạnh nói đùa, nhưng hai con cá giống như hiểu lời hắn lập tức lặn xuống mất tăm nhắm chừng sợ bị bắt thật nên bơi về lại Bạch Phủ rồi.

“Hì hì, phu quân thật là, đến cá nhỏ cũng bị chàng dọa chạy.” Tiểu Thiện đánh yêu vào bắp tay hắn.

“Ừm, lúc rời đi nàng có muốn mang chúng theo không? Dù sao cũng là vật nuôi có linh tính, về sau nếu chúng tu ra thành tựu thì nàng có khi sẽ có một cặp vệ sĩ cá chép bầu bạn.” Hắn vuốt nhẹ hàm râu nói.

“Không cần đâu, trong tâm thiếp cảm nhận được sau này sẽ còn gặp chúng, chàng cứ để chúng tự do mà tu hành.” Tiểu Thiện lắc đầu dịu dàng.

Chu Cương Liệt tiếp tục cùng các nàng đi khắp nơi, ăn hết những món ngon, thăm thú những cảnh đẹp, hắn còn đưa các nàng cưỡi mây dạo vòng quanh thành, để rồi Tiểu Thiện ậm ừ bị hắn lột sạch giữa lộ thiên.

Lúc đầu nàng hết sức xấu hổ nhưng dưới miệng lưỡi dỗ ngọt của phu quân, điểm dâm dục cũng đủ để chấp nhận những trò kỳ cục của hắn. Với lại tâm lý tính dục nàng đã dần bị hắn kích phát ra, Tiểu Thiện đối với chuyện ân ái giao hòa không còn bảo thủ như xưa nữa.

“Á… ôi… phu quân… nhanh đi… lỡ có ai đi qua nhìn thấy thì sao… ưm… ân… mạnh nữa… chàng dâm tặc… sao có thể… ưm… chơi ở chỗ này… á… hư… ư… lồn… lồn thiếp không giữ nổi nữa… sướng… sướng chết mất thôi… Aaa… sâu quá rồi… chàng nghiền nát tử cung thiếp rồi… thiếp raaa…”

Chu Cương Liệt bế lấy Tiểu Thiện trong tư thế dạng rộng háng trên mây chìa âm hộ về phía trước, bản thân ở dưới với hai con cặc thúc mạnh từng cú vào lồn và lỗ hậu của nàng, bởi vì đứng sát rìa ngũ sắc tường vân nên bao nhiêu dâm thủy phún xuất đều rơi lả tả xuống dưới thành không biết ai đủ phúc đức hứng được.

“Nương tử ta giữa thiên không như tiên giáng trần ban mưa cho hạ giới, quả là công đức khó ai sánh bằng haha.” Hắn cười sảng khoái tiếp tục ra sức dập ngược hông lên.

“Đừng… ôi… công đức cái đầu chàng đó… nước… nước trong lồn chảy xuống dưới rồi kìa… Á… nếu rơi trúng đầu ai đó… thì không phải xấu hổ chết sao… ưm… chàng đồ biến thái này… sao có thể… ô ô ô…”

Mặc cho nàng lắc đầu nguầy nguậy uốn éo muốn giãy thoát thì Chu Cương Liệt vẫn dồn sức mà dập, Lạc Thủy bên cạnh sớm đã cởi đồ nằm lim dim mắt, con cặc thứ ba của hắn đang vươn dài thọc vào âm đạo của nàng.

Đến khi Tiểu Thiện đã ra đến lần thứ ba thì hắn mới chịu buông lỏng để xuất tinh hết vào trong, nàng thở hổn hển cảm nhận dư vị nóng ấm đầy ứ trong tử cung và trực tràng của mình sau đó thẹn quá hóa giận đưa tay đấm thùm thụp vào người hắn.

“Phu quân đáng nghét, đồ không có tình người, đồ dâm tặc độc ác, sao lại để người ta phun nước xuống dưới như vậy, không biết có bao nhiêu người hứng được rồi, chàng muốn thiếp xấu hổ chết có phải hay không?” Mặt nàng đỏ như gấc chín ra sức trút giận, lần đầu tiên bạch nhật tuyên dâm như thế này lại còn để nước lồn rơi trên đầu dân chúng bên dưới, đây là chuyện mà một cô gái ngoan hiền thánh khiết làm ra hay sao?

Cho dù hiện tại nàng đối với chuyện ân ái đã cởi mở hơn rất nhiều nhưng đó chỉ là ở nơi phòng the kín đáo cùng với lang quân và Lạc Thủy, nàng có thể rên rỉ những câu từ dâm tục gợi dục nhưng chỉ muốn mỗi mình hắn nghe thôi. Đằng này đã đem nhau ra ở trên không trung dưới mấy mươi vạn con người làm chuyện đồi trụy lại còn vẩy nước dâm xuống dưới, có cô gái thục đức lễ giáo nào lại làm vậy hay không?

“Rồi, rồi, chỉ là vài giọt thánh thủy thôi mà, nếu ai may mắn hứng được thì xem như phúc tổ ba đời của họ. Nương tử nàng cứ xem như chút kỷ niệm lưu lại tại Thập Vương Thành này, đừng làm nhộn lên. Để phu quân cho nàng thấy thế nào mới gọi là tạo phúc cho bách tính nhé.” Chu Cương Liệt hôn lên môi dỗ cho nàng bình tĩnh lại, Tiểu Thiện nghe xong cũng tò mò ngồi yên quan sát.

Hắn chuyển qua dồn lực mà quất cắm Lạc Thủy, hai người trình diễn lại màn tạo mưa kinh điển hôm trước, sau khi bị ba cái dương vật mạnh mẽ dập cho tê tái, âm hộ nàng bị kéo căng hết mức, chân khí và thể chất bộc phát.

“Á… chủ nhân… á trời ơi… ngài xé lồn em ra mất… ưm… ưm… muốn ra… em muốn ra rồi… aaaa…”

Trong ánh mắt tròn xoe ngỡ ngàng của Tiểu Thiện, từ bên trong tử cung Lạc Thủy như một cái vòi xả công suất lớn liên tục phun nước ra. Mùi dâm thủy đặc trưng thơm ngát, Chu Cương Liệt đặt một tay lên bụng dưới của nàng, tay kia vẫy nhẹ gom hết nước lại.

Số lượng nước đang lơ lửng trên không đã đạt cả nghìn khối rồi. Tiểu Thiện há hốc cả mồm chứng kiến chuyện thần kỳ, có ai ngờ được chỉ với cái lỗ thịt đang nở rộng tầm bàn tay kia lại có thể trong nửa giờ xả ra từng ấy nước. Người tu hành ai cũng kinh khủng vậy sao?

Quả nhiên phu quân không gạt nàng, nhiêu đây dâm thủy đủ để làm đầy cả một cái hồ lớn, có thể cứu hàng vạn bách tính thoát khỏi đói khát hạn hán. Nhưng mà lấy nước lồn để giải khát, trồng trọt, tưới cây, sinh hoạt nghe kiểu gì cũng thấy kỳ cục. Tiểu Thiện âm thầm tưởng tượng nếu bản thân cũng có năng lực như vậy thì có dám xả nước ra cứu giúp người dân không? Ôi càng nghĩ càng xấu hổ.

“Được rồi, nàng phun nữa có khi gây ngập lụt mất.” Hắn gật gù vỗ cái bốp vào mu lồn làm Lạc Thủy giật nảy lên. Hai mép môi vì banh ra hết cỡ đã sưng húp còn bị chủ nhân chơi đòn ác như vậy làm nàng vừa thốn vừa phê đến trợn mắt.

Nhờ Chu Cương Liệt truyền chân khí bổ sung, Lạc Thủy tạo ra nước còn nhiều hơn lần trước mấy phần, hắn lầm bầm chú ngữ sau đó tung hơn nghìn khối nước lên, chúng vẩy ra như vòi sen sau đó từng đám mây lành được hình thành che phủ thiên không Thập Vương Thành.

Dân chúng tu sĩ bên dưới ngước nhìn lên xôn xao bàn tán, có người còn vui vẻ nhảy múa.

“Coi kìa, trời sắp mưa rồi, lại là ngũ sắc tường vân đó.”

“Điềm báo vận khí đại cát liên tục xuất hiện chứng tỏ Tây Hải ta sắp đón nhận niềm vui lớn a.”

“Mau mau lấy đồ hứng, lần trước ta uống thử nước mưa này vô cùng ngon ngọt a, nghe nói có kẻ bị bệnh sau khi uống còn thuyên giảm bớt nữa.”

Để cơn mưa thêm phần chân thật, Chu Cương Liệt còn làm thêm tí sấm sét rền vang, sau đó là từng giọt nước lồn tinh túy rơi rào rào xuống, cơn mưa lần này dường như bao phủ cả toà thành, dân chúng đổ xô ra nhảy múa hát ca mừng rỡ, còn thi nhau há miệng uống lấy uống để.

Tiểu Thiện ngồi trên cao nhìn xuống vừa thẹn lại vừa cảm thấy vui vẻ trong lòng. Nàng xấu hổ tất nhiên là vì biết thứ đang đổ xuống hoàn toàn là dâm thủy nguyên chất vừa tuông ra từ lồn vị tỷ tỷ Lạc Thủy kia. Nhưng thâm tâm nàng lại vô cùng vui vẻ, có thể tạo phước cho bách tính, khiến họ vui vẻ như vầy thì có lẽ nước lồn cũng không xấu xa gì lắm.

Cơn mưa kéo dài nửa giờ như mang lại bầu không khí tươi mới cho Thập Vương Thành, khắp nơi trong không khí đượm mùi thơm nhàn nhạt làm ai ngửi được cũng âm thầm thấy xuân tâm nhộn nhịp.

Có nhiều người còn khoe mấy lu nước mưa mình hứng được để dành uống dần. Các tu sĩ cũng thu thập lấy thứ nước trời ban này dùng để luyện đan chế thuốc rất hữu dụng.

“Nàng thấy sao hả? Có còn chê ta tà dâm nữa không, ầy, phu quân nàng lòng luôn rộng lượng muốn cứu giúp chúng sinh mang phước cho bách tính, ta một đời liêm khiết thanh cao thế mà nương tử nỡ lòng nào nghĩ xấu cho ta là tà dâm biến thái, ôi thật đau lòng quá.” Nói rồi hắn làm bộ mặt đầy bi thương bất nhẫn khiến Lạc Thủy biết là hắn đang diễn vẫn phải cảm động ôm chặt hắn vào lòng an ủi.

“Ôi, thiếp hiểu chàng rồi, phu quân thiếp dù có làm chuyện đồi bại cỡ nào cũng trở thành cơ duyên phước lành đối với thiên hạ thương sinh hết, sau này thiếp nhất định sẽ ủng hộ chàng không dè bỉu hay phê phán nữa đâu.” Tiểu Thiện cũng nhào đến ép cặp ngực trần của mình lên mặt lang quân tràn đầy yêu thương.

“Có nương tử và thiếp thân hiểu chuyện như vầy đời này ta còn mong gì hơn nữa.” Chu Cương Liệt hài lòng ôm lấy thân thể giai nhân, ba người ở trên mây lại đại chiến ba trăm hiệp tới tận tối muộn, lần này Tiểu Thiện không xấu hổ khóc nháo lên nữa, tận tình hưởng thụ mưa móc.

Đám mây mang ba người cứ vậy trôi nổi bay khắp nơi trên bầu trời Thập Vương Thành, thi thoảng lại có vài tia nước rơi xuống dưới trúng phải người nào đó nhưng họ cũng chỉ nghĩ là lộc trời mà uống sạch.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230