Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 59
Phần 59: Đền bù thể xác

Chu Cương Liệt ẩn thân ngồi một bên quan sát toàn bộ khẽ gật đầu tán thưởng cách nói chuyện dẫn dụ lòng người của Nhược Giai, nàng này là một cô gái tâm cơ thông minh lại lắm mưu nhiều trò.

Chỉ cần để nàng dùng miệng lưỡi khéo léo trong khi hắn ở sau sử dụng sắc dục bổn nguyên dẫn dắt cảm xúc thì đến một tên cục súc tràn đầy sát ý như Thiên Phần cũng sẽ bị xoa dịu.

“Huynh xem đây là cái gì?” Bắc Cung Nhược Giai lấy từ trong người ra một cái lọ sứ nhỏ, nàng mở nút lọ ra, một mùi thơm dịu tỏa ra, Thiên Phần chỉ ngửi nhẹ một hơi cũng cảm thấy tâm thần thư thái.

“Hì hì, cái này gọi là Liệu Thương Hoàn, là đan dược chữa trị đỉnh cấp do một vị luyện đan sư đại tài bào chế ra, mỗi ngày dùng một viên bảo đảm trong một tháng thương thế của huynh sẽ lành hẳn. Còn đây là Dương Căn Đan, có khả năng hồi phục thân thể, tẩy kinh phạt tủy, bài trừ tạp chất, còn có thể tăng cường sinh khí thọ mệnh.”

Thiên Phần vốn tính cách rất đạm mạc lạnh lùng, ít khi giao tiếp với ai cũng lười biểu hiện cảm xúc nhưng khi nghe mỹ nhân ngồi cạnh mình kể vanh vách về công dụng của đan dược thì hắn càng nghe càng há hốc mồm.

Lúc này thực sự hắn chỉ muốn bật người dậy, không phải để chạy trốn Nhược Giai mà là để tận mắt tận tay cầm lấy quan sát đan dược mà nàng ta vừa kể.

“Cô… cô không đùa ta chứ? Trên đời lại có loại đan công dụng kinh khủng như thế?” Hắn nuốt nước bọt mắt không rời lọ sứ trên tay Nhược Giai.

“Đây, uống thử một viên Liệu Thương Hoàn đi, thuốc này đẳng cấp Địa Tiên bị thương cũng có tác dụng cực lớn nói gì đến một hóa Thần trung kỳ như huynh.” Nàng lấy ra một viên đưa đến trước miệng Thiên Phần, mùi hương xộc vào mũi khiến tinh thần hắn sảng khoái hẳn, vết thương cũng dường như bớt vài phần đau đớn.

Hắn hơi do dự một chút sau đó cũng đánh liều há miệng, Nhược Giai nhét thuốc cho hắn nuốt xuống, Liệu Thương Hoàn vừa vào miệng liền tan, dược dịch chảy thấm vào cổ họng. Thiên Phần nhắm mắt cảm nhận cơn thư sướng đang lan truyền khắp toàn thân, từ da thịt gân mạch cốt tủy đều như được suối mát tẩy rửa.

Vết chém trước ngực rất nhanh đã khô, đang từ từ kết vảy khép lại. Thiên Phần vui mừng không thôi.

“Quả là đan dược tốt, cứ như vậy nếu uống liên tiếp chẳng phải ta sẽ nhanh chóng lành lại hay sao?”

“Hừ, đan này dược lực rất kinh khủng, do thể phách của huynh cứng rắn mới có thể tiêu hóa hết nhưng tối đa mỗi ngày chỉ dùng được một viên, đừng có tham lam. Tiếp theo uống Dương căn đan này đi.” Bắc Cung Nhược Giai cười nhạt vẻ mặt hết sức trìu mến đưa viên thuốc thứ hai ra.

“Đan dược gì nghe tên không đứng đắn như vậy chứ.” Thiên Phần làu bàu nhưng vẫn há miệng ra để nàng bỏ thuốc vào.

Khỏi phải nói cảm giác của hắn vào lúc này, viên Liệu Thương Hoàn lúc nãy giúp xoa dịu vết thương cho hắn thì Dương căn đan này như khiến hắn được lột xác tân sinh.

Thiên Phần cảm nhận rõ từ xương cốt đến kinh mạch ra tới da thịt được thanh tẩy hoàn toàn, đan điền có dấu hiệu rục rịch phát triển, vẻ ngoài của hắn cũng giống như trẻ lại vài tuổi.

“A… Thật quá diệu kỳ.” Thiên Phần không nhịn được mà rên một tiếng, không ngờ sau khi đón nhận thất bại cay đắng thì hắn lại được cơ duyên lớn đến từng này.

“Giờ thì huynh tin ta rồi chứ? Ta thật đến đây để thăm bệnh đưa thuốc mà.” Bắc Cung Nhược Giai cười tươi nhìn hắn.

“Đa tạ Bắc Cung tiểu thư đã có lòng, Thiên Phần ta sẽ không bao giờ quên ơn này.” Hắn thay đổi hoàn toàn thái độ với cô gái trẻ trước mặt.

“Chưa cần cảm ơn vội đâu, bao nhiêu đó trong mắt muội vẫn là chưa đủ đối với những gì Lâm Phàm ca ca đã làm với huynh.” Nhược Giai bộ dáng cúi đầu áy náy.

“Không có gì đâu, trên lôi đài thắng bại là chuyện thường tình, dù hôm nay tiểu thư không đưa đến đan dược thì ta cũng không hề oán giận gì Lâm Phàm cả. Ta còn xem hắn là mục tiêu để ta phấn đấu, một ngày nào đó ta phải vượt qua hắn, khiêu chiến hắn trả lại thất bại hôm nay.”

Nhìn vẻ mặt cương quyết bốc lên chiến ý hừng hực của Thiên Phần làm khiến Nhược Giai ngẩn người, trong lòng thầm làm ra quyết định.

“Huynh thật là rộng lượng, tuy là như thế nhưng bản thân muội là người đa cảm, vẫn cảm thấy rất xót xa cho Thiên Phần huynh. Muội muốn bù đắp thêm một thứ nữa cho huynh.”

“Bù… bù đắp gì?” Thiên Phần hơi dè chừng liếc qua.

“Thiên Phần huynh đã có đạo lữ chưa?” Nàng hỏi lại.

“Hừ, nữ nhi tình trường chỉ ảnh hưởng đến tốc độ rút đao của ta, ta được La Sát Môn chủ nhận làm đệ tử huấn luyện từ nhỏ, cả ngày chỉ làm bạn với đao kiếm và xác chết, làm gì có thời gian để quan tâm đến vấn đề bạn lữ, tiểu thư chớ có chê cười ta, mà cô hỏi điều này làm gì?” Hắn lắc đầu.

“Cái gì mà nữ nhi ảnh hưởng đến tốc độ rút đao chứ, đồ cổ hủ, huynh thấy Lâm Phàm ca ca của ta có hai cô người yêu nhưng huynh ấy vẫn mạnh mẽ tuyệt luân hay không.” Bắc Cung Nhược Giai liếc xéo bĩu môi tỏ vẻ khinh bỉ triết lý của tên thất phu này.

“Ừm, huynh thấy sao về ta?” Nàng hơi ngập ngừng hỏi.

“Tư chất trác tuyệt đương thời, chiến lực cũng rất mạnh mẽ, nếu ta gặp phải cô ở vòng đấu trước thì cũng chưa biết ai thắng ai, lòng dạ lại rất rộng lượng bỏ ra đan dược quý như vậy cho ta, Bắc Cung tiểu thư là nữ trung hào kiệt đáng để ta kính nể.”

“Hứ, ta hỏi huynh thấy nhan sắc và ngoại hình của ta như thế nào, huynh đánh giá chiến lực của ta làm gì? Lại còn nữ trung hào kiệt, thật là đầu đất.” Nhược Giai dở khóc dở cười với tên tóc đỏ này, hắn là tu hành đến độ không nhìn được nữ sắc rồi sao?

“Ừm, thì cũng đẹp, so với mấy ả đệ tử trong môn của ta hình như tư sắc cũng cao hơn.” Thiên Phần vừa suy nghĩ vừa nói.

“Chỉ vậy thôi sao? Hừ, huynh thật không hiểu phong tình gì cả. Nè, nếu như ta nói, ta muốn dùng chính mình để đền bù cho huynh thì huynh thấy sao?” Nhược Giai chồm người lên đối diện mặt với hắn.

“Là… là sao, ta chưa hiểu?” Thiên Phần ngơ ngác nghệch mặt ra.

“Có nghĩa là, muội đây có thể làm tình lữ của huynh, giúp huynh hiểu hơn cái gì là nữ nhi tình trường đó.” Nàng kề sát môi vào tai hắn thì thầm. Âm thanh nàng lọt vào não hải làm Thiên Phần khẽ run lên.

“Cô… cô nói gì vậy? Đừng đùa như thế, cô không phải người yêu của Lâm Phàm sao?” Hắn lắp bắp muốn chồm người dậy nhưng dù đã phục dụng đan dược nhưng vết thương vẫn khá nặng, cơ bản chưa thể vận động được.

“Muội không đùa đâu, đúng là ta cùng Lâm Phàm là người tình thậm chí là phu thê sắp cưới, nhưng thế thì sao chứ? Ta không ngại huynh ngại cái gì?” Nhược Giai ngồi thẳng lên, nàng quyết định ngửa bài luôn, nói chuyện với tên này tốn nước bọt quá, đúng là đồ đầu gỗ, nữ nhân dâng lên tận giường rồi mà vẫn ngơ ngơ ra.

Chu Cương Liệt ngồi xem mà cười nắc nẻ, nàng trông chờ gì ở một tên cả ngày chỉ biết tu hành, chiến đấu và giết chóc.

“Thiên Phần huynh nghe đây, muội xem trọng huynh, cả thiên tư và tính cách đều rất vừa lòng, muội chính là thích kiểu đàn ông như vậy nên mới đến giúp huynh chữa trị, và trên hết, muội muốn dùng tấm thân này an ủi cho huynh.” Nàng trực tiếp đi vào vấn đề.

“Cô… cô làm vậy không thấy có lỗi với Lâm Phàm sao? Sao lại có kiểu nữ nhân bạo dạn đến vậy chứ? Ta và hắn tuy là đối thủ, ta bại trong tay hắn nhưng ta không muốn vì vậy mà lén lút cướp nữ nhân sau lưng hắn đâu, cô nương giữ tự trọng đi.”

Bị Thiên Phần tên đầu đất này giáo huấn một tràng, Bắc Cung Nhược Giai mặt ngượng chín, nàng đảo mắt sau đó khẽ cười.

“Cái đó huynh không phải lo, chính Lâm Phàm cũng cảm thấy có lỗi khi ra tay quá nặng với huynh, muội chỉ là giúp hắn đền bù thôi. Lâm Phàm đâu có biết, mà dù có biết thì sao đâu chứ, chúng ta là người tu hành đã thoát khỏi thế tục, những cái luân thường đạo lý phàm nhân không ảnh hưởng đâu. Lâm Phàm ca ca có thể cưới nhiều cô vợ thì sao muội không thể có nhiều nam nhân cơ chứ?” Nàng bắt chước văn vở của Chu Cương Liệt.

“Đền bù? Ta được đan dược phục hồi kia đã thấy đủ rồi, cái khác xin đừng nói tới.” Thiên Phần thẳng thừng từ chối.

Chu Cương Liệt thấy đầu Bắc Cung Nhược Giai sắp bốc khói tới nơi cũng âm thầm cảm thán.

“Tên sát thần đi ra từ núi thây biển máu này đối với nữ nhân lại quá ngu ngốc rồi, nào có ai dọn mâm sẵn cho ăn lại từ chối như vậy. Thôi được, để ta giúp ngươi quán thâu tư tưởng, Nhược Giai, mau tiếp tục trổ tài miệng lưỡi đi, ta sẽ âm thầm thao túng cảm xúc suy nghĩ của hắn.”

Nàng nghe chủ nhân nói cũng khẽ gật đầu, phen này phải đóng vai nữ nhân mặt dày đi quyến rũ đàn ông rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230