Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 201
Phần 201: Nhiệm vụ hoàn thành

Bồ Đề tổ sư sau đó cho lớp học nghỉ sớm, Chu Cương Liệt cùng hai nàng nương tử chắp tay chào một lượt các sư huynh đồng môn rồi theo tiểu đồng tới nơi ở của mình.

“A, không biết nên gọi tiểu đạo sĩ ngươi là gì đây?” Hắn hòa ái tiến tới bắt chuyện với đứa nhỏ.

“Ta gọi Thanh Tùng, ở trong môn mọi người đều gọi Tiểu Tùng, ta không phải đệ tử mà là hầu đồng của sư tổ.” Tiểu đồng mặt non choẹt cố làm ra dáng trưởng thành đối đáp.

“Ồ, Tiểu Tùng, vậy ta vừa bái sư thì tiếp theo cần làm gì còn cần ngươi chỉ giáo thêm cho a.” Chu Cương Liệt đối với đứa nhỏ này vẫn thể hiện đầy đủ tôn trọng.

“Ừm, theo như các đệ tử trước thì lúc nhập môn cần phải trải qua rèn luyện tâm tính cùng thể chất mấy năm, khi tổ sư cảm thấy tốt mới bắt đầy truyền dạy đạo thuật. Nhưng đó là mấy cái từ phàm giai bắt đầu tu hành, còn ngươi đã là Tinh chủ thì không biết có khác biệt gì không, ngày mai ngươi gặp tổ sư hỏi liền minh bạch.” Tiểu Tùng rất thích làm ra dáng trưởng thành chắp tay sau lưng rảo bước nghênh ngang như ông cụ non.

“Các ngươi thích ở loại hoàn cảnh nào? Ở đây có nhiều đảo trời, mỗi đệ tử đều tự do lựa chọn nơi tu luyện thích hợp. Lầu các, động phủ hay gia viên bình thường tùy ý.” Tiểu Tùng quay lại nheo mắt hỏi.

“Cho các nàng chọn đó, ta sao cũng được, miễn là hai nàng thích.” Chu Cương Liệt nắm tay nhị nữ tình tứ ngọt ngào thể hiện tình yêu làm thằng nhóc đứng ăn cơm chó xụ mặt không vui.

“Thiếp thích đơn giản, chỉ cần một căn nhà nhỏ là đủ, à, còn có hồ nước, đình nghỉ mát, thêm chút vật nuôi và cây trồng để làm những khi rảnh rỗi.” Tiểu Thiện một hơi nói hết yêu cầu của mình, Lạc Thủy kế bên cũng tán đồng.

“Tiểu Tùng, chỗ này có nơi nào như các nàng nói hay không?” Chu Cương Liệt cười hề hề gãi đầu nhìn thằng nhóc.

“Hừm, đúng là nữ nhân rắc rối, mau đi theo ta.” Tiểu Tùng phẩy tay áo dẫn đường, bốn người bước lên mỏm đá, theo sự điều khiển nó từ từ bay về phía một đảo trời cách chính điện đạo quan khá xa.

Vừa đặt chân đến nơi thì hai nàng nương tử đã oà lên xuýt xoa vui thích với hoàn cảnh chỗ này.

“Nơi đây là vườn trồng tiên dược của tổ sư, nếu các ngươi chọn ở chỗ này thì phải thường xuyên chắm sóc dược điền.” Tiểu Tùng chỉ về phía mảnh đất với đủ loại cây lạ quý hiếm tỏa ra tiên vụ nhàn nhạt.

Hòn đảo trời này cảnh sắc khá bình dị nhưng lại làm người ta dễ chịu. Ở giữa có một căn nhà gỗ tuy không lộng lẫy tinh xảo nhưng rất chắc chắn và ấm cúng, kế bên là hồ nước trong vắt trồng đủ loại hoa sen, thi thoảng còn có cá nhảy lên khỏi mặt nước đớp mồi. Trước sân nhà trồng hai cây đào cổ thụ, phía sau khá rộng rãi. Đúng thật là hoàn cảnh đầy mơ ước của những cặp đôi muốn sống một cuộc đời an nhàn hạnh phúc.

“Nếu các ngươi muốn trồng thêm hoa cỏ hay nuôi động vật thì cứ đến các đảo xung quanh bắt về, chỉ cần quản đừng để chúng ăn mất tiên dược bằng không tổ sư trách tội thì ráng mà chịu, ta đi trước đây, ngày mai nhớ đúng giờ tới vấn an tổ sư.” Tên nhóc khệnh khạng bước đi sau khi đã dặn dò xong.

Chu Cương Liệt hai tay ôm eo Tiểu Thiện và Lạc Thủy cùng quan sát nơi ở của mình, vẻ mặt ai cũng tràn ngập hạnh phúc.

“Nè, sắp tới ta sẽ tu hành tại đây có thể mất mấy chục thậm chí hơn trăm năm không thể ra ngoài, nàng liệu có chấp nhận cuộc sống buồn tẻ này với ta chứ?” Hắn nhìn qua tiểu nương tử đằm thắm của mình hỏi.

“Ân, chàng đi đâu thiếp sẽ theo đó, chỉ cần có phu quân và Lạc Thủy tỷ thì thiếp không cảm thấy buồn chán đâu, chúng ta thời gian qua đã làm rất nhiều điều tốt rồi, hiện tại liền nghỉ ngơi an hưởng cuộc sống bình dị thiếp thích lắm.” Tiểu Thiện gật đầu mỉm cười.

“Có được nàng làm nương tử thật là trời cao hậu đãi cho ta.” Hắn không ngần ngại tại chỗ hôn lên môi nàng thật sâu, Lạc Thủy cũng rối rít chu môi tranh phần.

Ba người sau đó đi một vòng quanh đảo trời quan sát địa thế thảo luận với nhau xem nên cải biến nơi này ra sao.

“Ừm, dược viên này toàn là tiên phẩm vốn chỉ cần hấp thụ tiên khí thiên địa liền sống không cần chăm bón nhiều, mỗi ngày tưới một lượt là được. Ngày mai ta sẽ đem thật nhiều hoa cỏ cây cối chúng ta trồng thêm, lại nuôi vài con thú nhỏ bầu bạn liền tốt.”

Hắn sau đó cùng các nàng vào trong nhà gỗ, nơi này đầy đủ tiện nghi bàn ghế giường đệm đều không thiếu, còn có phòng dùng để tu hành đọc sách, phòng bếp, bồn tắm.

“Ài, thật thoải mái.” Chu Cương Liệt nằm lên giường duỗi người thở dài một hơi, sau bao nhiêu bôn ba mệt mỏi cuối cùng cũng đã bái được Bồ Đề tổ sư làm thầy, tiếp theo cần phải cố gắng tu hành thật tốt, chỉ có tăng lên thực lực hắn mới có vốn liếng lên Thiên Đình sơ múi các vị tiên nữ thần nữ kia, gánh nặng đường dài a.

“Tíng tong, nhiệm vụ chính tuyến Bái sư đã hoàn tất, ký chủ nhận được một lần vòng quay nhân phẩm, hai lần triệu hoán ngẫu nhiên bất kỳ cùng một triệu điểm sắc dục.” Màn hình hệ thống đột nhiên xuất hiện thông báo liên tiếp làm hắn hơi giật mình sau đó liền hào hứng cười toe miệng.

“Ối chà, cái nhiệm vụ này cuối cùng cũng hoàn thành rồi, nhưng ta tốn bao nhiêu công sức mới tìm ra Bồ Đề tổ sư, hệ thống ngươi cũng thật keo kiệt cho đồ ít như vậy.”

“Ký chủ đừng có được voi đòi tiên, trước giờ ngài ăn bao nhiêu đồ tốt rồi còn bày đặt chê bai nữa sao? Nếu muốn càng nhiều ích lợi hơn thì chờ ngài tu hành xong lên Thiên Đình nhậm chức đi đã.” Yêu Dục khinh bỉ gõ đầu hắn mấy phát.

“Sẵn đây thông báo cho ký chủ luôn, chức năng nhận thêm lượt sáu tháng một lần của vòng quay nhân phẩm đã đóng lại kể từ thời điểm ngài bái sư hoàn tất rồi. Đợi khi nào ký chủ học nghệ xong xuôi rời khỏi tịnh thổ sẽ được mở ra, trong khoảng thời gian đó hệ thống cũng sẽ tiến hành nâng cấp toàn diện, có quà đền bù rõ ràng không để ngài chịu thiệt đâu.” Tiểu tinh linh ngúng nguẩy mông đít bay tới bay lui nói.

“Ầy, đành chịu chứ biết sao được, thôi thì mớ quà nhiệm vụ kia sử dụng hết một lượt đi, để xem trước khi nâng cấp ta còn có thể mở ra thứ gì giá trị không.” Hắn tựa đầu lên đùi Lạc Thủy quay người hít hà hương thơm vùng tam giác như để lấy thêm vận may, Tiểu Thiện biết phu quân cả ngày mệt mỏi nên rất yêu chiều đấm bóp cho hắn.

Đầu tiên là một lượt vòng quay nhân phẩm, cây kim xoay đều mấy vòng rồi dừng lại ở ô màu hồng.

“Tíng tong!!! Chúc mừng ký chủ nhận được Mị Lực Đan.”

“Hừm, lại loại thuốc quỷ quái gì đây?” Hắn từ không gian hệ thống lấy ra một viên thuốc nửa cam nửa hồng tỏa ra mùi thơm lừng làm hai cô vợ nhìn chăm chú nuốt nhẹ ngụm nước bọt.

“Mị Lực Đan này công dụng khá giống với Đào Hoa Đan lúc trước ký chủ từng phục dụng, nó có thể tăng vĩnh viễn thuộc tính mị lực nếu ngài uống vào, hình tượng của ký chủ trong mắt người khác giới dễ lấy được hảo cảm hơn, trong vô thức họ sẽ tin tưởng, thân cận với ngài. Ví dụ như một cô gái lần đầu gặp ký chủ thường thì điểm dâm dục chỉ là con số không, nhưng nếu ngài đã dùng Mị Lực Đan thì ấn tượng của ngài trong mắt họ lập tức trở nên tốt đẹp, điểm dâm dục tự phát lên vài giá trị.”

“Ồ, thứ này rất hợp ý ta a, sau này lên Thiên Đình dễ đạt hảo cảm của mấy cô nàng băng tuyết vô cảm.” Nói rồi hắn há miệng liền nuốt xuống viên đan dược.

Tiểu Thiện cùng Lạc Thủy chợt nhìn chắm chằm Chu Cương Liệt, không hiểu vì sao thường ngày các nàng đã rất yêu thương hắn, hôm nay càng là thấy phu quân hấp dẫn lạ thường, cứ như là cơ thể toát ra cái gì đó làm các nàng đặc biệt muốn thân cận.

Lạc Thủy một bộ dáng mê trai thèm thuồng cúi xuống không để hắn phản ứng đã khóa lấy môi, lưỡi hai người đưa ra quấn quýt nhau một trận, Tiểu Thiện bên dưới càng là trực tiếp vùi đầu vào giữa háng của lang quân hít hà mùi vị cương dương, nàng thèm thuồng nắm đai lưng hắn kéo ra, con cặc thô dài lập tức bật lên hùng dũng chĩa thẳng vỗ vào má của nàng.

Tiểu nương tử đôi mắt si mê, miệng chảy cả dãi vội vã ra sức hôn hít liếm láp như người nghiện thấy thuốc. Chu Cương Liệt âm thầm cảm thán đan dược mạnh dữ, khiến mị lực của hắn toát ra làm hai cô vợ chết mê chết mệt. Ừm, sư phụ đã chấp nhận cho phu thê ở lại thì chuyện sinh hoạt vợ chồng chắc cũng không vấn đề gì nhỉ.

Thế là hắn được nước lấn tới mang hai bộ ngọc thể trần trụi đẩy lên giường, ba người mừng tân gia bằng một trận nhất long song phượng chiến hoành tráng kéo dài mấy canh giờ.

Phải đến khi Tiểu Thiện và Lạc Thủy tận hứng nằm thở hổn hển cầu xin thì Chu Cương Liệt mới thương tình tha cho. Hắn lấy bồn múc nước từ dưới hồ lên, bế lấy từng người bỏ vào giúp các nàng tắm rửa kỳ cọ sạch sẽ, đâu đó xong xuôi liền để các nàng nằm nghỉ ngơi còn mình bước ra khỏi nhà gỗ chắp tay một vòng quan sát hoàn cảnh xung quanh.

Nơi này dù là vùng tiểu thế giới do đại năng khai mở nhưng vẫn có đủ quy luật ngày đêm, mặt trời đã sớm khuất dưới ngọn núi xa xa, mặt trăng treo cao, bầu trời lấp lánh biển sao sáng ngời.

Hắn ngồi dưới gốc đào tự nghiền ngẫm lại toàn bộ hành trình và những việc mình làm từ khi đến giới này, trong gần ba năm thôi mà đã phát sinh quá nhiều chuyện, gặp gỡ quan hệ với không biết bao nhiêu nữ tử, từng khuôn mặt của các nàng in sâu trong tâm trí hắn, dù chỉ là tình nô nhưng hắn chưa từng quên bất cứ ai. Không biết Thôn Hoang Lĩnh, Tuyết Liên Cung, Tần Quốc, Mặc Ngọc Đảo bây giờ ra sao rồi, hắn ở đây tu đạo cả trăm năm khi quay về chắc mọi thứ đã đổi khác. Ừm, phải nhanh chóng đột phá Đại La Kim Tiên, mở được tịnh thổ riêng khi đó tùy thời liền có thể mang theo các tình nô bên người, muốn chơi lúc nào thì chơi…

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230