Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 105
Phần 105: Cơn mưa đại cát

“Mau vận chuyển công pháp thể chất, cho ta thấy nàng nhiều nước thế nào đi.” Chu Cương Liệt ra lệnh, tay vẫn thỏa sức mà vọc lồn.

Theo tiếng thét của Lạc Thủy, âm hộ của nàng điên cuồng tiết ra dâm dịch. Số nước trên đang dần lớn hơn, giống như người ta đang xả máy bơm công nghiệp vậy. Hắn một tay vẫn duy trì móc lồn tay kia vận chuyển chân khí gom số nước kia thành một đám mây với kích thước ngày càng phình to.

Nếu là lúc làm tình bình thường thì nàng sao có thể ra một lúc bao nhiêu nước thế này được, nhưng Lạc Thủy vốn là cô gái ngoan ngoãn dễ bảo, dù rất xấu hổ nhưng không bao giờ từ chối những trò chơi dâm dục của chủ nhân.

Chu Cương Liệt bảo nàng vận dụng hết năng lực của thể chất và chân khí Tán Tiên hậu kỳ để tạo ra dâm thủy, thế là nàng dù sướng đến trợn ngược cả mắt vẫn cố gắng hẩy lồn lên mà phun.

Đến khi dâm thủy của nàng đã hình thành đám mây nước rộng khoảng một dặm thì Chu Cương Liệt mới hài lòng vỗ mông cho phép nàng ngưng ra.

Nhìn khối nước khổng lồ lơ lửng trước mặt, hắn âm thầm cảm thán đúng là thể chất của Thủy Thần, nhiêu đây nước lồn đủ để lấp đầy một cái hồ rồi, cả mùi lẫn vị đều không chê vào đâu được.

“Haha, nhân ngày lễ hội hôm nay, tiểu thiếp của ta sẽ tặng Thập Vương Thành một cơn mưa dâm thủy, xem như ban phước cho tất cả mọi người ở đây.”

Chu Cương Liệt cười vang tuyên bố khiến Lạc Thủy ngồi kế liếc xéo hắn, nghĩ đến chuyện tất cả dân chúng và tu sĩ đều dính phải nước phun ra từ lồn nàng, không phải một hai giọt biến thành mưa như lúc sáng mà là nguyên chất trăm phần trăm, nàng vừa ngượng lại vô cùng kích thích.

Chân khí trên tay Chu Cương Liệt lưu chuyển, dù thể tích nước này có lớn thật nhưng Thập Vương Thành cũng rộng vô cùng nên nếu trải đều e là không được bao nhiêu giọt, thế thì chỉ tập trung vào những nơi dân chúng tụ tập đông đúc nhất và phủ thành chủ.

Thế là khi Lãnh Trường Phong bên dưới vừa nâng Ấn thành chủ và bảo kiếm lên, mọi người đều đồng loạt đứng dậy vỗ vay chúc mừng thì trên bầu trời bỗng kéo đến từng đám mây che khuất đi thái dương.

Tiếp theo khi mọi người vẫn chưa kịp phản ứng thì từng hạt mưa tí tách đã rơi xuống, tuy không lớn nhưng đủ để khiến ai nấy đều ướt đẫm.

“Trời vừa rồi còn đang đẹp sao lại mưa nhanh như vậy, ây da.”

“Mau ngăn lại nước mưa kẻo thức ăn ướt hết.”

Trong sân đám hạ nhân nháo nhào nhau che đậy các bàn tiệc, khi các vị Thập Vương định dùng chân khí che chắn nước mưa thì Lâm Vấn Thiên vội đứng lên.

“Khoan đã, cơn mưa này là điềm tốt, đừng nên ngăn cản.”

“Hửm, vừa xong điển lễ thì mưa tầm tã tốt chỗ nào chứ?” Kim Mao Sư Vương vuốt cái bờm lông vàng đã ướt nhẹp của mình bực bội nói.

“Các vị mau nhìn trên trời, nơi đó ngũ sắc tường vân bay lượn, lại thêm cơn mưa bất chợt, đây là trời giáng điềm lành, chứng minh lần thay đổi minh chủ này sẽ khiến Tây Hải ta gặp nhiều may mắn thuận lợi.” Lâm Vấn Thiên thể hiện sự uyên bác của mình thao thao bất tuyệt, thật ra hắn là nói theo dặn dò của Chu Cương Liệt từ trước.

“Ừm, nè, vị nước mưa này thật kỳ lạ, vừa thanh mát lại ngọt ngào còn mang chút mùi thơm không rõ, uống còn rất ngon nha.” Tên béo Trương Bàn vốn tính ham ăn đang há miệng hứng nước khen ngợi.

Nghe tên Địa Tiên này nói, mọi người ai cũng tò mò nếm thử, đúng là mùi vị rất lạ, thơm ngọt không giống nước mưa bình thường.

“Ừm, đúng là ngũ sắc tường vân bay lượn minh chứng cho điềm lành, tại hạ vừa bói một quẻ đại cát, Liên minh Tây Hải chúng ta sắp tới sẽ có được cơ duyên lớn, toàn bộ xui rủi xấu xa sẽ có quý nhân xua đi giúp.” Trịnh Thời Thiên cầm cái mai rùa lắc lư, tay lẩm bẩm tính toán.

Mọi người ai nấy đều ngạc nhiên, có được cơ duyên, còn xuất hiện quý nhân giúp xua tan xấu xa xui rủi? Các cường giả đều bán tín bán nghi với quẻ bói của tên này, nhưng trong bọn họ nói về thôi toán đoán vận thì Trịnh Thời Thiên là kẻ am hiểu nhất, cũng không ít lần đoán đúng. Mọi người chuyển sang tò mò không biết điềm đại cát này là thế nào nhưng Thái Nhất môn chủ chỉ lắc đầu nói thiên cơ bất khả lộ.

Chỉ có đám người Lãnh Trường Phong, Bắc Cung Thượng và gia đình Lâm Vấn Thiên là lờ mờ đoán được quẻ bói nói về ai, quý nhân giúp diệt đi mối họa Tây Hải chẳng phải chính là Chu tiên nhân đây sắp xử lý Nam Cung Vẫn và bè lũ sau lưng lão ta sao?

Cơn mưa cũng không lớn lắm, thế là các vị đại lão đều đồng ý để mặc cho “lộc trời” rơi xuống, hạ nhân biết chuyện nhanh chóng truyền ra bên ngoài thành. Dân chúng nghe được cơn mưa bất chợt này là điềm lành thiên giáng thì đều mừng rỡ nhảy múa còn thi nhau há miệng hứng lấy.

Lạc Thủy nhìn thấy bên dưới reo hò càng xấu hổ hơn, vậy là bao nhiêu vạn dân chúng tu sĩ đều đã được nếm mùi vị nước lồn nguyên chất của nàng rồi.

Với tu vi Tán Tiên hiện tại nàng cũng chỉ có thể làm được như thế, muốn tạo mưa lớn hơn phạm vi rộng hơn thì phải tiếp tục đột phá lên cao.

Chu Cương Liệt hài lòng đưa nàng về lại bàn tiệc, Tiểu Thiện nãy giờ vẫn bị ảo cảnh che giấu không biết tướng công cùng tỷ tỷ mới ra ngoài làm bậy.

“Phu quân, thiếp thấy mùi nước mưa này hơi quen mà chưa nhớ ra ngửi được ở đâu.” Mũi của tiểu nương tử này rất thính, nàng đã nhiều lần cùng Lạc Thủy ân ái tay ba với Chu Cương Liệt nên tất nhiên đã ngửi qua dâm thủy của nàng ta. Hai người âm thầm nhìn nhau cười khổ, nếu để nàng ta biết cơn mưa này là nước lồn của tỷ tỷ nhất định sẽ mắng cho một trận.

Chốc lát sau tường vân dần tán đi, mưa cũng đã tạnh, Lãnh Trường Phong tiếp tục vai trò tân minh chủ cho phép tiệc rượu bắt đầu. Mọi người khắp nơi chúc tụng hắn, cạn chén nâng ly không ngớt.

Đám kỹ nữ Phiêu Miểu cung không bao giờ bỏ lỡ thời cơ, lấy Từ Linh Linh dẫn đầu, từng cô nàng duyên dáng với váy áo hở hang lộ da thịt như mời gọi nam tử khiến không ít kẻ định lực kém cỏi hứng chịu không nổi.

Chu Cương Liệt nheo mắt về phía gia đình Lâm Vấn Thiên sau đó búng nhẹ tay. Thế là lấy Bắc Cung Nhược Giai dẫn đầu đứng dậy, sau đó lần lượt là Hà Yên, Lãnh Nhược Hy, Lâm Gia Tuệ các nàng đều đồng loạt lột đi tất cả vải vóc váy áo trên người. Bốn cơ thể nóng bỏng đẫy đà với từng cặp vú bờ mông và mu lồn bại lộ.

Sau đó các nàng lại cùng nhau thể hiện vũ khúc, so với tiết mục múa khoả thân với những tư thế gợi tình đĩ thỏa kia thì đám kỹ nữ Phiêu Miểu cung chỉ là trò con nít.

Tiếc là đương trường chỉ có cha con Lâm Vấn Thiên, Lâm Phàm cùng Chu Cương Liệt và Lạc Thủy xem được cảnh thật.

Bên góc còn lại, Nam Cung Vẫn điềm nhiên uống rượu cũng không nói câu nào, ba huynh đệ Vô Lượng Tam Kiệt kia thì thi nhau so tửu lượng, ăn uống hết sức nhiệt tình, thi thoảng còn ngó qua mấy mỹ nữ tại đây rồi âm thầm truyền âm bàn luận đủ lời lẽ đê tiện.

Tất nhiên chúng cũng nhiều lần nghía tới Lạc Thủy và Tiểu Thiện bằng ánh mắt bất nhã nhưng cũng không dám nhìn lâu sợ Chu Cương Liệt phát giác.

“Tiền bối, chiều tối nay nô gia sẽ tổ chức tiệc riêng gia đình tại phủ, ta rất mong ngài cũng có mặt.” Hà Vân Khánh chất giọng dịu ngọt thanh thúy quay sang Chu Cương Liệt.

“Được, ta nhất định sẽ tới, không phụ thịnh tình của Hà đảo chủ đâu.” Hắn cũng gật đầu đồng ý, đôi mắt không chút nể nang lướt trên đùi ngọc trắng phau lồ lộ kia.

Tiệc điển lễ diễn ra tới tận đầu giờ chiều mới kết thúc, mọi người chào lẫn nhau rồi mạnh ai nấy tản ra về, xem như kỳ đại hội này chính thức kết thúc, phủ thành chủ từ này thuộc về Ngũ Hành Đảo.

Nam Cung Vẫn và đám Vô Lượng Tam Kiệt cùng nhau bước ra khỏi đại môn, lão ta đứng lại nhìn lên bảng hiệu khẽ lầm bầm.

“Một ngày nào đó lão phu sẽ không cần phải tổ chức Thập Vương hội cóc khô gì nữa, ta sẽ vĩnh viễn là minh chủ Tây Hải, các ngươi sẽ phải tuân thủ theo mọi mệnh lệnh của ta. Lúc đó cũng là ngày lão phu dẫn các ngươi về trung thổ đòi lại món nợ đã mất năm xưa.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230