Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 20
Phần 20: Cha chồng và nàng dâu

Bắc Cung Nhược Giai nhìn bóng lưng nam tử hiên ngang uy vũ dưới đài, tim nàng đập loạn, đây là nam nhân của nàng, tư chất hơn người, khí thế cũng phải hơn người. Nàng cười tươi vỗ tay.

Lãnh Nhược Hy cùng Hà Yên đứng kế bên dù đang bị nắc dồn dập cũng ráng thít chặt lồn đít đưa tay ra vỗ theo Bắc Cung Nhược Giai.

“Bạch… bạch… bạch… bép… chát… bép…” Chu Cương Liệt hài lòng vì màn ra sân của Lâm Phàm, hắn dập từng cú lút cán vào động thịt của mẫu thân và người yêu của thiếu niên, tay vỗ lên mông hai nàng chan chát đến ửng đỏ in hằn mấy dấu xem như cỗ vũ tinh thần kẻ đang đứng dưới sân kia.

Khi Lâm Phàm trở lại trên lầu các thì Chu Cương Liệt cũng chạy nước rút tăng tốc độ nắc sau đó xả tinh thẳng vào trong hai nàng, Hà Yên cùng Lãnh Nhược Hy cùng lúc lên đỉnh, âm tinh tuông ra xối xả, may mà Chu Cương Liệt tiện tay gom hết lại để tưới Dương căn thụ nếu không khi giải trừ ảo cảnh người của Ngũ Hành Đảo sẽ thấy cả mộng mảng hỗn độn chảy đầy sàn mất.

Bên phía Mặc Ngọc Đảo, Hà Vân Khánh gật đầu an ủi Hà Tập, ánh mắt thì tự hào nhìn cháu trai Lâm Phàm của mình. Lâm Vấn Thiên thì chỉ lom lom ngó nương tử cùng con dâu vừa bị bắn ngập lồn.

Chu Cương Liệt thấy tên nón nô kia hình như chưa thỏa mãn, hắn cười gian bắt mẹ chồng nàng dâu quỳ xuống, hai nàng đang định mặc vào quần áo phải ngưng lại nghe theo.

Hai nàng tuân lệnh chủ nhân quỳ sát cạnh nhau há miệng chờ đợi, Chu Cương Liệt nhìn về phía Lâm Vấn Thiên giơ tay vẫy vẫy ý bảo hắn mau qua đây.

Tên này thấy các trận ngày hôm nay đã đánh xong, bên dưới đài lão già tổng quản đang đọc danh sách tám thiên kiêu bước vào vòng trong sau đó tuyên bố kết thúc ngày thi đấu. Hắn lấy cớ qua chúc mừng con trai sau đó bay về phía lầu các của Ngũ Hành Đảo.

Khi Lâm Vấn Thiên đã tiến đến đứng gần nương tử của mình, Chu Cương Liệt mới cầm lấy cái dương vật thô dài của mình vỗ lên má của hai nàng đang quỳ, sau đó bàng quang mở rộng, từ lỗ tiểu một dòng nước ấm vàng chảy ra rót hết vào miệng từng nàng.

Chu Cương Liệt ngay trước mặt Lâm Vấn Thiên và Lâm Phàm đái cho Hà Yên cùng Lãnh Nhược Hy uống, đôi mẹ chồng nàng dâu này tuy xấu hổ muốn chết nhưng vẫn phải làm trọn vai trò bô tiểu của mình, các nàng nuốt xuống từng ngụm nước tiểu tuy nhiên do hắn xả quá nhiều thành ra hai nàng gần như được tắm luôn trong cái vòi nước của hắn.

Lâm Vấn Thiên quan sát cận cảnh vợ mình cả thân người toàn mùi tinh và nước đái mà sướng rơn, vị tiên nhân này quả thực rất biết chơi, những trò biến nữ nhân thành thứ ti tiện như vậy đối với nón nô đem lại kích thích cực mạnh.

Tất nhiên Chu Cương Liệt là người tu hành cấp cao thì cơ thể làm gì có những thứ xú uế như nước đái, tất cả đều là thủy thuộc tính do hắn kích phát từ bàng quang xả ra, mùi khai cũng từ đó tạo thành, đã đái thì tất nhiên phải làm cho chân thật nhất, cả màu sắc mùi vị đều giống hệt nước đái, chứ nếu chỉ đơn giản tưới cho các nàng bằng nước do mình tạo ra không mùi không vị thì sao mà vui được.

“Bá phụ, có muốn đái vào miệng con dâu tương lai của ngài hay không?” Lãnh Nhược Hy cả người ướt sũng nước tiểu vẫn há miệng nhìn về phía Lâm Vấn Thiên.

“Ta… ta có thể sao?” Tên này nghe nàng nói mà dương vật khẽ giật giật.

“Tất nhiên là được, ta đã nói sẽ làm bồn chứa tinh, bô tiểu cho tất cả nam nhân mà, ngài tương lai là cha chồng của ta, uống chút nước tiểu thì có sao, nếu ngài muốn ta còn có thể để ngài địt ta nữa nha.” Nàng rất thản nhiên vô tư nói.

Lâm Vấn Thiên nhìn Chu Cương Liệt và Hà Yên vợ mình, thấy hai người vẫn bình thường thì hắn mới từ từ kéo thắt lưng xuống lấy cái dương vật ra kề sát đến gần miệng Lãnh Nhược Hy.

Hắn cũng làm giống Chu Cương Liệt, tự tạo nước đái từ bàng quang sau đó rót hết vào miệng tiện của cô con dâu này, Lãnh Nhược Hy tất nhiên chính là muốn lấy lòng cả cha mẹ Lâm Phàm nên mới chịu chủ động uống nước tiểu của hắn, nàng nuốt xuống từng ngụm ừng ực.

Lâm Vấn Thiên tiểu ít hơn Chu Cương Liệt nên nàng có thể uống sạch, khi hắn ngưng tiểu nàng còn dùng lưỡi cuốn lấy đầu khấc của ông cha chồng này mút mấy cái giúp hắn làm sạch.

Lâm Phàm đáng thương đâu hề hay biết người yêu của mình vừa uống nước tiểu của phụ thân mình, còn giúp hắn liếm cặc nữa.

Lâm Vấn Thiên vui vẻ vô cùng, hai nàng đứng dậy mặc quần áo tươm tất trở lại, xú uế trên người đã được Chu Cương Liệt tẩy sạch. Lãnh Nhược Hy vui cười như không có chuyện gì bá lấy một bên tay của Lâm Phàm, kề cái miệng vừa uống nước đái lên hôn vào môi hắn một ngụm.

Ngày thi đấu thứ hai đã khép lại, tám thí sinh tranh tài tứ kết đã được chọn ra.

Nam Cung Hải của Tiềm Long Các…

Thiết Hổ của Yêu Đạo Môn…

Thiên Phần của La Sát Môn…

Bắc Cung Nhược Giai của Cổ Đảo…

Từ Linh Linh của Phiêu Miểu Cung…

Hoắc Thiên Cơ của Thái Nhất Môn…

Dương Đình Chân của Thanh Vân Cung…

Lâm Phàm của Ngũ Hành Đảo.

Vòng tứ kết sẽ diễn ra sau hai ngày nữa, Mặc Ngọc Đảo và Kim Cương Đảo tất cả thiên kiêu đã bị loại, chấp nhận rời khỏi trận tranh đoạt lần này, cả A Du Đà và Hà Vân Khánh đều không đặt nặng chuyện làm minh chủ nên cũng không có ý kiến gì.

Khán giả trong sân lần lượt đứng dậy đi về, ai cũng háo hức ngóng chờ các trận đấu vòng sau, càng vào trong thì tranh đoạt sẽ càng ác liệt nha.

Tối đó, Cổ Đảo, Mặc Ngọc Đảo và Ngũ Hành Đảo tập trung lại một chỗ cùng tổ chức tiệc rượu chúc mừng cho Lâm Phàm và Bắc Cung Nhược Giai thuận lợi vào vòng trong.

Mấy lão già cao tầng của Cổ Đảo đã không còn mặt nặng mày nhẹ chê bai Lâm Phàm nữa mà còn thay nhau chúc tụng mời rượu thiếu niên, hắn giờ là thiếu chủ của Mặc Ngọc Đảo một trong Thập Vương, rất môn đăng hộ đối với tiểu thư nhà Bắc Cung.

Tên Nam Cung Hải kia dù cũng khá tốt nhưng Tiềm Long Các đang trên bờ vực bị sụp đổ, làm sao sánh được với Lâm Phàm.

Hiếm khi Chu Cương Liệt chịu ngồi tử tế ăn uống nói cười vui vẻ với Lãnh Trường Phong, Bắc Cung Thượng và Lâm Vấn Thiên. Dạo gần đây chơi gái hơi nhiều nên tiệc rượu hôm nay hắn không giở trò, để chúng nữ thoải mái vui vẻ.

Đêm đã về khuya, tiệc tối đã tàn, người của Cổ Đảo và Mặc Ngọc Đảo đều đã về hết, Chu Cương Liệt được Lạc Thủy dìu đi về tiểu viện, nàng rất ngoan ngoãn làm đúng vai trò hầu hạ hắn tắm rửa.

“Ừm, dạo này ta nhiều thứ để làm quá không dành thời gian cho nàng, tối nay không đi chơi nữa, phải hảo hảo yêu thương lô đỉnh của ta mới được.” Hắn lật người để Lạc Thủy nằm bên dưới.

“So với các tình nô khác thì em may mắn hơn rất nhiều, được theo bên cạnh ngài là Lạc Thủy đã mãn nguyện lắm rồi.” Nàng cười hiền lành bá cổ hắn xuống hôn một ngụm.

“Ừm, đợi chuyện ở đây kết thúc ta sẽ chú tâm giúp nàng thăng tiến tu vi, cũng sắp đột phá Tán Tiên rồi nhỉ, còn bây giờ, đêm nay ta phải chơi nàng đến sáng.” Chu Cương Liệt nhanh tay lột sạch đồ nàng ra.

“Ưm, chủ nhân mau yêu em đi, em hạnh phúc lắm.”

Hai người quấn lấy nhau một chỗ, âm thanh rên rỉ cùng tiếng da thịt va chạm bành bạch phát ra liên miên đến tận gần sáng.

Bên kia, Lâm Vấn Thiên nằm trên giường thoải mái được Hà Yên cưỡi trên người mà nhún như cưỡi ngựa, mấy ngày qua nhận kích thích khi thấy nàng làm tình với người khác đã khiến bản tính nam nhân của hắn trỗi dậy.

Tuy cặc phu quân nhỏ hơn chủ nhân rất nhiều nhưng âm hộ của Hà Yên rất chặt khít nên vẫn sướng rơn.

“Phu nhân, nàng bóp chặt quá, ta ra đây.”

“Thiếp cũng tới rồi, mau, chúng ta ra cùng nhau.”

Hai vợ chồng đồng thời rên lên một tiếng, Lâm Vấn Thiên bắn hết tinh khí vào âm hộ của Hà Yên, nàng cũng trào âm tinh ra xong nằm luôn trên ngực chồng mà thở dốc.

Tuy Chu Cương Liệt dâm tặc nhưng hắn cũng đã làm được điều tốt, khiến ham muốn tình dục của đôi vợ chồng đã ở với nhau mấy trăm năm này trỗi dậy. Trước kia hai người tuy là vợ chồng nhưng bận chuyện chính vụ và tu luyện có khi cả tháng mới ngủ cùng nhau một lần, bởi vậy rất muộn mới có hai đứa con.

“Phu nhân, ta định sau khi mọi chuyện ở đại hội kết thúc sẽ tự vào trung thổ một chuyến, ta muốn đi xem Tương Như.” Hắn xoa tóc nương tử thành thật nói.

“Hì, thiếp sẽ đi với chàng, thiếp muốn tận mắt xem mối tình đầu của chàng như thế nào, với lại… nghe nói Tuyết Liên Cung là địa bàn của chủ nhân dùng để nuôi tình nô, thiếp muốn giao lưu với những cô gái đó, với lại… cho đàn ông ở đó gian dâm cơ thể này, để chàng xem cho đã đời.” Hà Yên rất tự nhiên đáp lại.

“Dâm nữ này, mấy trăm năm qua nếu biết nàng là đồ lẳng lơ như vậy ta đã sớm mang nàng vứt cho đám đàn ông chơi tung lồn lên.” Lâm Vấn Thiên cười nhẹ vỗ lên mông vợ một cái.

“Thì giờ chàng muốn thì cứ làm đi, người ta còn thích là đằng khác, chàng dám để thiếp cho đám nam nhân chơi thì thiếp dám hưởng thụ.”

Hai vợ chồng tìm được niềm vui từ cuộc sống tình dục mới, nói chuyện với nhau không cần phải thủ lễ vớ vẩn như ngày xưa, tình cảm cũng tăng tiến lên, tất cả là nhờ vị tiên nhân họ Chu kia.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230