Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 152
Phần 152: Áp đặt quy tắc

Bên kia, Cửu Diệu Phượng Thạch đã hấp thụ xong tinh huyết Phượng Tổ đang lập loè ánh sáng.

“Ngươi mau tiến vào trong, tiếp theo phải xem tạo hóa của ngươi có thể phản tổ vượt qua bản thân năm xưa bao nhiêu a.”

“Chu Cương Liệt, bổn chim rất biết ơn ngươi, lần này thành trứng không biết năm tháng nào mới có thể nở ra, ta hứa một khi ta trở lại thời đại hoàng kim của mình sẽ không bao giờ quên ơn tái tạo hôm nay. Cho ta gửi lời hỏi thăm tên đệ tử không nên thân kia.”

Nói rồi linh hồn Chân Hoàng bay đến sau đó nhập vào Cửu Diệu Phượng Thạch, viên đá chín màu kia nhanh chóng tách ra rồi ghép lại thành một cái trứng hoàn chỉnh.

Chu Cương Liệt lại lấy ra Phượng Hoàng Sào, đây là vật có hình dáng như cái tổ chim được dệt nên từ rất nhiều hoa cỏ và lông chim sặc sỡ, hắn nâng cái trứng đủ màu đang lập loè ánh sáng kia đặt vào đó.

“Xong xuôi, toàn bộ công đoạn cần thiết đã hoàn thành, phải mất bao lâu thì con chim này mới nở được vậy Yêu Dục?” Hắn phủi phủi tay ngắm thành quả của mình hài lòng.

“Trứng của Thánh Thú hồng hoang ít nhất phải từ mấy mươi đến cả trăm năm mới có thể hoàn thành việc đúc kết cơ thể hoàn chỉnh, ký chủ không cần phải gấp gáp.” Tiểu tinh linh giải đáp.

“Hà hà, tốn bao nhiêu công sức cũng đã giúp ngươi toại nguyện rồi, bây giờ đến lúc ta lấy lợi tức.” Hắn xoa xoa bàn tay cười gian trá, Chân Hoàng đâu hay biết lúc nhập vào trong trứng bắt đầu quá trình phục sinh cũng chính là thời khắc nó tự dâng hiến bản thân làm sủng vật cho tên xấu xa mà nó vừa hết lòng tin tưởng này.

“Yêu Dục ngươi có chắc là khi nở ra nó sẽ là giống mái chứ? Nếu là một con Phượng Hoàng đực thì chán chết a.” Chu Cương Liệt cẩn trọng hỏi.

“Ký chủ yên tâm, đã gọi là Chân Hoàng thì chính là con mái trăm phần trăm, thời điểm này là lúc nó đang hình thành thân thể, ngài phải chớp lấy thời cơ thay đổi nhận thức, vậy thì tương lai ký chủ sẽ sở hữu một đầu thánh thú vừa có thể làm sủng vật, thú cưỡi, nếu hóa thành nhân dạng còn tuyệt diệu hơn rất nhiều tiên nữ thần nữ đó nha.”

“Tốt, haha, hơi tổn hao tiên lực nhưng rất đáng giá.”

Nói rồi Chu Cương Liệt lấy ra một con dao tự cắt lấy tay mình, máu chảy ra được hắn dùng chân khí giữ lại bay lềnh bềnh giữa không trung, khi thấy đã đủ hắn mới ngừng lại, vết thương cũng nhanh chóng khép kín.

Sau đó hắn lại một lần nữa dùng toàn bộ chân khí thôi động Sắc Dục bổn nguyên hướng về những giọt máu của mình mà lẩm bẩm chú ngữ.

“Dùng tiên huyết của ta đặt ra quy tắc, sinh linh đang thai nghén cùng ta đạt đến sự trung thành và tín nhiệm tuyệt đối, cùng ta làm việc, vì ta mà chiến đấu.”

Tia quy tắc vô hình vô ảnh dung nhập vào đám máu của hắn một cách thầm lặng, sau đó Chu Cương Liệt đem tiên huyết đã có quy tắc này nhỏ xuống quả trứng Chân Hoàng kia, chúng nhanh chóng thẩm thấu vào bên trong, lớp vỏ chín màu như hơi sáng lên thêm một chút rồi trở về như cũ.

“Vậy là đã xong, bây giờ ký chủ chỉ cần chờ nó nở ra, Chân Hoàng kia sẽ bị quy tắc cải tạo lại tư tưởng, nó sẽ xem ngài là chủ nhân duy nhất tuyệt đối trung thành nghe theo tất cả chỉ lệnh.” Yêu Dục cũng hưng phấn vỗ tay mừng cho vị chủ nhân này.

“Chà, thật ngóng chờ ngày ngươi nở ra a, không biết sẽ là bộ dáng như thế nào đây.” Chu Cương Liệt vuốt râu nhìn quả trứng sau đó thu cả Phượng Hoàng Sào vào trong túi không gian để nó lên phía trên cành cây Dương căn.

“Nếu ký chủ muốn khi Chân Hoàng nở ra sẽ đạt điểm dâm dục tuyệt đối thì ngài chỉ cần thường xuyên tưới tinh trùng lên quả trứng kia cho nó hấp thụ, bảo đảm sẽ đản sinh một tôn thánh thú dâm dật sẵn sàng vì ngài mà dâng hiến nha.” Yêu Dục còn gian xảo xúi giục thêm.

“Ồ, còn có chuyện này? Tốt a.” Chu Cương Liệt tất nhiên cũng rất vui lòng khi sở hữu một sủng vật vừa có thể chiến đấu lại còn biết vểnh mông cho hắn chơi.

Hắn lê tấm thân mệt mỏi quay về phòng mình, để giúp Chân Hoàng phục sinh cộng với đặt ra quy tắc hắn đã phải dốc cạn hết cả hai cái đan điền, bây giờ tiên lực cạn kiệt cần bổ sung a. Mà còn gì thơm hơn chuyện vừa song tu vừa hồi phục.

Trời lúc này cũng đã tối, Tiểu Thiện và Lạc Thủy vẫn đang ôm lấy nhau say giấc nồng, nhìn hai bộ ngọc thể lồ lộ cùng biểu cảm an tường của các nàng khiến nội tâm Chu Cương Liệt xao động.

Chỉ vì bản thân sốc nổi mà hắn suýt mất đi các nàng, đây có lẽ là bài học nhớ đời nhất đối với hắn, không thể nào lơ là kiêu ngạo, từ lúc đến thế giới này hắn lấy đôi mắt tiên nhân quan sát phàm trần nên nội tâm sinh ra một cỗ ngạo khí của kẻ mạnh mà quên mất rằng bên trên hắn còn rất nhiều người có thể diệt sát hắn như giết con kiến nhỏ.

Hắn muốn làm giới chủ, muốn tận hưởng ái ân sung sướng, muốn cả thế gian này trở thành thiên đường dâm dục vậy thì trước tiên cần phải có thực lực, lần suýt thất bại này xem như đã cảnh tỉnh hắn.

“Đã để các nàng chịu khổ rồi.” Chu Cương Liệt nằm xuống ôm lấy cả hai nữ nhân vào lòng, dụi đầu hít lấy mùi thơm đặc trưng của từng người.

“Ưm… phu quân?” Tiểu Thiện bị động dụi dụi mắt ngơ ngác.

“Chủ nhân, ngài muốn sao…” Lạc Thủy cũng đã tỉnh ngủ mỉm cười nháy mắt với hắn.

“Haha, ta muốn hết.” Chu Cương Liệt cười lớn sau đó lật hai nàng nằm ngửa ra, thân thể cao lớn của hắn lập tức đè lên, tay thoăn thoắt lột bỏ những miếng vải cuối cùng trên thân thể các nàng.

“Í da… Phu quân, người ta đang ngủ mà… ối á… dâm tặc… bớ người ta hiếp dâm… ơ… hơ… nữa đi… hiếp nữa đi… a… sướng…”

Tiểu Thiện đầu tiên còn làm bộ õng ẹo sợ hãi la lên nhưng rồi thì tiếng kêu cứu chuyển dần thành âm thanh rên rỉ, tiểu nương tử cả người mềm nhũn như muốn tan thành nước liên tục lắc lư theo nhịp dập.

Bên dưới âm hộ nàng lầy lội vô cùng, hậu môn cũng được giãn rộng đang tiếp nhận hai cái dương căn trên dưới luân phiên quất cắm, con cặc còn lại thì đang vươn dài qua bên lồn của Lạc Thủy cắm ngập tận tử cung khiến nàng quằn quại trợn ngược mắt vì sướng.

“Ứ… ôi đã quá… chủ nhân, ngài khuấy nát tử cung em mất… a… nha… sướng… nữa đi, mạnh lên nữa, giã tung lồn em… bạo địt chết em đi… nội huyệt đang bị lấp đầy… ha… hô… muốn bắn… em sắp ra… cặc to đang làm em ra… aaa…”

“Úi… tỷ tỷ bậy bạ tục tĩu quá chừng… ưm… ân… phu quân, tỷ ấy hư quá… chàng hãy trừng phạt nàng đi… cả thiếp nữa… dùng hai con cặc của chàng giã banh cái tiện huyệt của thiếp đi… ô ô ô… cặc… cặc… cặc to địt thiếp sắp tè ra rồi… thiếp tiểu đây… xin lỗi phu quân vì thiếp đã nứng lồn a… trừng phạt thiếp… thô bạo dập vào lồn và cúc hoa của thiếp đi… á…”

Các nàng tay nắm tay thi nhau ngửa cổ mà rên xiết, hai cặp vú sữa đàn hồi lắc lư trông thật vui mắt, Lạc Thủy đúng như cái tên của nàng, nước từ âm đạo như vỡ đê mà cuồng phún theo nhịp dập của hắn.

“Nói ta nghe các nàng là gì?” Chu Cương Liệt vừa ra sức cày cấy vừa cười sảng khoái, hông hắn nhấp nhô, tay hắn nhào nặn lấy bốn quả đào tiên mềm mại, thi thoảng còn đét vào mông thịt làm các nàng la lên oai oái.

“Bọn thiếp là con đĩ riêng của chàng.” Hai nàng như hiểu ý nhau đồng thanh hô lớn khiến Chu Cương Liệt hứng lên càng ra sức mà bạo địt rồi xả hết toàn bộ tinh khí vào trong âm hộ và hậu môn của từng người.

Ba người đồng thời lên đỉnh xong lại cùng nhau đổ người nằm xuống giường thở dốc, Chu Cương Liệt đôi tay vẫn chưa hết thèm thuồng mơn trớn lên những chỗ nhạy cảm của các nàng.

“Hihi, nhột, hức, tỷ tỷ làm ướt nhẹp hết giường gối rồi.” Tiểu Thiện cười khúc khích quay sang vỗ bép vào vú của Lạc Thủy.

“Hừm, muội bộ ít lắm hả? Còn đái cả ra giường.” Nàng kia cũng không vừa, cả hai khua tay loạn xạ đùa giỡn tập kích chỗ nhạy cảm của nhau. Tiểu Thiện véo núm vú của Lạc Thủy kéo ra thì Lạc Thủy lại búng vào hột le của Tiểu Thiện làm nàng kia thốn đến đái xè xè thêm lần nữa.

Chu Cương Liệt vung tay gom lấy hỗn hợp dâm dịch của hắn và hai nàng rồi tưới lên quả trứng Chân Hoàng trong túi không gian sau đó lại lần nữa kéo các nàng dậy.

“Haha, xem hai nàng còn sung sức quá nhỉ, thế thì làm thêm vài hiệp nữa nhé.”

“Hứ, chơi thì chơi, thiếp không ngán, người ta muốn ở trên.” Tiểu Thiện hung hăng chồm lên đè hắn xuống, hôm nay tiểu nương tử muốn làm nữ kị sĩ.

Lạc Thủy cũng nhanh chóng ngồi luôn lên mặt hắn dán cái lồn ướt nhẹp vào miệng ép hắn bú. Chu Cương Liệt chỉ còn biết ưm ưm trong bất lực, hai cô gái vốn thánh khiết ngoan ngoãn dịu dàng của hắn lại thành hai nữ nhân dâm đãng táo bạo như vậy a.

“Nằm ở dưới thì hẩy cặc mạnh lên, ai sợ thì đi về, hây hây…” Tiểu Thiện ra sức nhún mông cho hai con cặc của hắn vào sâu trong lỗ thịt cả trên lẫn dưới còn cả gan buông lời thách thức.

“Được lắm, dám coi thường ta, hôm nay sẽ cho đít và lồn các nàng nở hoa… ọc… ưm ưm…” Chu Cương Liệt chưa kịp gáy hết câu đã bị Lạc Thủy dùng lồn chặn họng còn phun ra cả một đống dâm thủy làm hắn nghẹn ngào không thôi…

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230