Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 158
Phần 158: Nhập mộng

Tối hôm đó, Tiểu Thiện và Lạc Thủy quần thảo nhau cả buổi chiều với Chu Cương Liệt xong thì chịu hết nổi lăn lốc ra ôm lấy nhau ngủ. Hắn ngồi bên giường thương yêu vuốt ve dùng tiên lực giúp các nàng xua tan mệt mỏi, đâu đó ổn thỏa mới đứng dậy đi ra ngoài.

Hắn tới tiểu viện của Lâm Phàm muốn xem thử cha con nhà này làm ăn ra sao rồi, đã thu phục xong tú bà kia chưa. Vì sợ Lâm Phàm tu vi còn thấp không thể nô hóa được Lữ Huyên nên lúc vẽ ấn ký hắn đã trợ giúp kiềm chế lấy nàng, việc còn lại chỉ là nội bắn đến khi cái dâm ấn kia ăn đủ tinh là xong, nếu hai cha con họ Lâm không làm được thì xem như kém.

Vừa bước vào sảnh phòng, một mùi đặc trưng dâm uế đã tràn vào mũi hắn, xung quanh khung cảnh khiến bất cứ người bình thường nào cũng phải giật thót. Khắp nơi dâm dịch vươn vãi, từ sàn nhà, trên ghế, bàn, tường đều dính ướt chất dịch nhầy, giữa phòng là một đám thân thể trần truồng có nam có nữ nằm xen lẫn nhau, có người đã ngủ say cũng có người chỉ là thở hồng hộc tay chân bủn rủn không cử động nổi.

Cũng phải thôi, gia đình loạn luân này đã chơi với nhau suốt từ đêm qua đến sáng nay Lữ Huyên tham gia lại tiếp tục thác loạn tới tận bây giờ, dù cho có công pháp Cửu Đầu Trùng thì phụ tử Lâm gia cũng chỉ là phàm giai tinh lực có hạn làm sao có thể ngự nữ vô địch mãi được.

Chu Cương Liệt bước tới một cỗ thân thể mạn điệu đang nằm sấp, nàng này không ai khác là Lữ Huyên, hiện trạng vô cùng thê thảm như vừa được vớt từ thùng đựng tinh trùng ra vậy, cả cơ thể nàng bầy nhầy ướt đẫm tinh trùng, tóc cũng dính bết lại. Nàng nằm đó đã sớm bất tỉnh, mục nhãn lật ngược trắng dã, lưỡi cũng thè ra, miệng mũi chảy xuôi tinh dịch trắng đặc, bên dưới hai lỗ thịt vẫn chưa khép lại nổi, lồn đít rộng toang hoác đủ để thọc cả bàn tay vào mà không gặp cản trở.

Chu Cương Liệt dùng chân đẩy một cái cho nàng ta nằm ngửa ra, trên người đầy những vết bầm, dấu răng, bụng nàng phình to như bầu sắp sinh chứng tỏ bên trong đã bị rót nhiều như thế nào. Bên trên phần mu lồn đã được cạo nhẵn mịn là cái dâm ấn có hình giống như tử cung vốn mang màu mực đen bây giờ đã chuyển hoàn toàn sang đỏ hồng.

“Tốt, các ngươi không làm ta thất vọng a, từ nay cứ chuyên tâm mà làm thân phận tình nô đi, đó là hậu quả nàng phải nhận lãnh khi nối giáo cho giặc.” Nói rồi hắn đưa chân đạp ấn mạnh lên bụng tròn của Lữ Huyên một phát.

“Haa… ọc… ọc… ục…”

Tức thì sau đó từ cả miệng mũi lẫn lồn và đít trên dưới của Lữ Huyên tuông trào ra cơ man là tinh đặc, nàng chới với hai tay quờ quạng bắt lấy không khí, lỗ đái mất tự chủ mà chảy xè xè. Số dâm dịch phun ra cũng phải vài lít, quả nhiên là cái bồn chứa tinh tốt a.

Hắn khẽ phất tay truyền một ít tiên khí vào cơ thể từng người ở đây, còn hào phóng ném cho họ mỗi người một viên đan dược hồi phục. Đại gia đình Lâm Phàm lấy lại chút sức lực lồm cồm bò dậy.

“Đa tạ tiền bối trợ giúp, kỹ nữ đó thực quá lợi hại a, cha con ta phải song thương cùng vây đánh mới khiến cô ta chịu khuất phục.” Lâm Vấn Thiên cười nịnh gãi đầu.

“Hóa Thần muốn nô dịch Địa Tiên tối đỉnh không phải là chuyện dễ ăn, các ngươi làm thế đã là tốt rồi.” Chu Cương Liệt phẩy tay gom hết dâm dịch trong phòng sau đó đem tưới lên dương căn thụ và cả trứng Chân Hoàng, đây là đồ tốt không bỏ phí được.

“Nào, tiện nô, cho tiền bối thấy thành quả huấn luyện của chúng ta đi.” Lâm Phàm tiến tới đá nhẹ vào mông đít Lữ Huyên vẫn đang nằm thở hổn hển, nàng mím môi ra vẻ khuất nhục rồi khổ sở bò dậy, trần truồng quỳ rạp xuống sát đất vểnh phao câu lên.

“Tiện nô Lữ Huyên xin ra mắt chủ nhân.”

“Nói xem ngươi là gì?” Lâm Phàm tiếp tục hỏi, mấy ngón chân hắn tì dọc mép thịt của nàng sau đó kẹp lấy hột le đang sưng tấy mà kéo mạnh.

“Á… em là con đĩ cái, em là tình nô của Lâm Phàm chủ nhân, cũng là cái lỗ xả tinh công cộng của toàn bộ nam nhân trên thế gian… ô ô ô…” Nàng vừa thốn đau lại vừa sướng đến tê dại, dâm dịch vẫn theo bên trong rỉ rả chảy dọc hai bên bẹn đùi.

Lữ Huyên lúc này tâm trí đã hoàn toàn quy phục rồi, thuần nô bí điển là công pháp tiên giai, dùng để đối phó với Địa Tiên như nàng thực quá dễ dàng, bây giờ mọi mệnh lệnh sai khiến từ người vẽ ấn ký là Lâm Phàm nàng đều răm rắp làm theo không thể chối từ.

“Hảo, các ngươi hiện nghỉ ngơi cho tốt, đợi Hà Vân Khánh tới thì chúng ta cũng nên mở kỹ viện rồi.” Chu Cương Liệt nhìn cả đám người đã mệt mỏi rã rời sau một ngày đêm hoan lạc thì cũng không hứng thú tham gia nữa, hắn tới chỉ để xác định xem tú bà kia đã thành tình nô hay chưa mà thôi.

Đêm khuya, hắn nằm thoải mái đưa cánh tay ra để Tiểu Thiện và Lạc Thủy gối đầu an tường mà chìm vào giấc mộng đẹp, bản thân Chu Cương Liệt thì còn một chuyện cần phải làm.

Hắn thả hồn lực bay vào phòng của Liễu Như Yên, nàng nằm trên giường, đôi mắt đẹp khép chặt, tiếng nhịp thở đều đều chứng tỏ đã ngủ say rồi.

“Haha, Liễu tiên tử quả thực làm tù nhân nhưng lại ăn ngon ngủ tốt a, để ta cho nàng thêm một giấc mơ đẹp nữa nhé.” Hồn lực của hắn nhoẻn miệng cười sau đó chính là Mộng Giác Tiên Tung Đại Pháp được thi triển.

Liễu Như Yên cảm giác bản thân khi thì đang trôi nổi bồng bềnh vô định giữa khoảng không gian bao la, lúc lại như nằm trên con sóng biển lắc lư mặc cho nó cuốn mình đi tới nơi nào không rõ, rồi bỗng nhiên nàng hốt hoảng đưa tay lên như tìm lấy điểm bám víu, nàng cảm thấy mình đang rơi xuống vực sâu vô tận, trán nàng ướt đẫm, miệng cố sức hét lên, cũng thử điều động chân khí để bay lên nhưng nàng phát hiện bản thân như một cái phàm nhân yếu ớt vô lực.

“Đây là mơ sao? Chắc chắn là mơ rồi… á…” trạng thái của nàng nửa tỉnh nửa mê, tuy nhận biết đây là giấc mơ nhưng nỗi sợ hãi vẫn ám ảnh lấy tâm thức. Cảm giác chơi vơi giữa khoảng không và cái chết sẽ ập đến bất cứ lúc nào luôn làm người ta khó mà bình tĩnh nổi.

Cơ thể nàng cứ như vậy rơi mãi rơi mãi không thấy điểm dừng, rồi bỗng nhiên một đôi tay chắc khỏe đưa ra đỡ lấy nàng ôm trọn vào lòng, Liễu Như Yên dần dần lấy lại tỉnh táo, hàng mi hé mở. Ngay trước mặt nàng là một người tuy xa lạ nhưng lại rất quen thuộc, hắn khuôn trang nghiêm nghị, lông mày dày xếch lên, râu quai nón được chải vuốt kỹ càng, vẻ mặt hàm hậu đi kèm nụ cười ấm áp không chút dữ tợn.

Người đàn ông này không ai khác chính là Chu đại tiên mà nàng vừa quen biết gần đây, hắn vẫn ôm chặt lấy nàng kề miệng sát vào tai thì thầm, mùi cương dương của nam tử làm Liễu Như Yên hơi run lên, hơi thở gấp gáp hẳn.

“Dù nàng có lạc mất phương hướng, rơi xuống vực sâu vạn trượng thì vẫn có ta ở đây để đỡ được nàng.”

“Thịch…” xuân tâm nữ tử khẽ lay động, hai má nàng hồng hồng e thẹn. Phải, ngài ấy đã kéo nàng ra khỏi cảm giác ngột ngạt ám ảnh đó, Chu đại tiên là cứu tinh của cuộc đời nàng.

Giữa lúc Liễu Như Yên định lên tiếng tạ ơn thì bỗng cảm thấy cơ thể một lần nữa lơ lửng, hình ảnh Chu Cương Liệt như tan biến vào hư vô, nàng lại tiếp tục rơi xuống.

“Á… Chu đại tiên… cứuuuu…” lần này nàng hoảng sợ thật sự, không còn giữ nổi tâm cảnh bình lặng nữa cố hết sức gào lên. Nhưng xung quanh đáp lại nàng chỉ có bốn bề hư không vang vọng, đôi mi nàng ướt đẫm lệ, cơ thể run rẩy cố với tay tìm điểm tựa.

Và rồi một lần nữa có đôi tay vững vàng đỡ lấy nàng vào lòng. Liễu Như Yên thở hắt ra vội vã mở mắt.

“Chu đại tiên, ngài lại cứu thiếp sao? Ngài… Sao lại là ngươi?” Nàng bở lỡ câu định nói hốt hoảng nhìn quanh quất, kẻ vừa đỡ lấy nàng không phải Chu Cương Liệt nàng đang mong ngóng mà là một kẻ nàng đã quen mặt hơn hai trăm năm qua, Tư Không Trọng Kiều.

‘Tại sao không thể là ta? Liễu tiên tử, ta yêu nàng tha thiết, trao hết mọi thứ tốt đẹp nhất cho nàng, cả nàng và Tiên Hà Tông kia có thể đứng vững ở đỉnh cao Nam Hải mấy trăm năm qua không phải cũng nhờ tài nguyên của ta, nhờ ta diệt đi những kẻ ngán chân. Thứ duy nhất bổn tôn cần chính là trái tim của nàng, ta mong đợi một ngày nàng đáp lại tình cảm chân thành của ta.

Nhưng hiện tại thì sao? Thứ ta nhận lãnh chỉ có phản bội, lừa gạt, khinh bỉ, nàng cơ bản chỉ xem bổn tôn như cái mỏ vàng, một thằng ngu lụy tình mà thôi. Ta cứ như một con chó liếm bò dưới chân, lâu lâu được nàng thương hại mà vuốt ve vài cái thế là lại mừng rỡ tận tụy ra sức vì nàng. Để bây giờ nàng chỉ nhớ tới tên Chu Cương Liệt kia, phụ rẫy mọi cố gắng của ta. Liễu Như Yên, nàng độc lắm.’

Tư Không Trọng Kiều một hơi gằn giọng nói ra hết mọi uất ức, chỉ trích cô gái mình yêu một cách thậm tệ, Liễu Như Yên không ngờ có một ngày nàng lại bị kẻ này mắng, hơn hai trăm năm qua hắn có khi nào dám nặng lời với nàng như thế.

“Ngươi… là do tự ngươi đa tình thôi, ta vốn ngay từ đầu đã từ chối không thích ngươi rồi, mau buông bàn tay của ngươi khỏi người ta.” Nàng vùng vẫy giãy giụa hòng thoát ly vòng tay của tên đáng khinh này.

“Nàng không thích ta?? Hừ hừ, nếu không thích tại sao lại nhận hết những thứ ta tặng? Nếu không thích cớ sao cứ gieo thêm cho ta hy vọng? Nàng ác lắm, nàng là một con đàn bà tâm cơ, tham lam, thủ đoạn, giả tạo.” Tư Không Trọng Kiều mặt đỏ bừng, mọi uất hận đều như hồng hà vỡ đê tuông trào ra.

“Ngươi lại dám mắng ta? Mau bỏ ta xuống, Chu đại tiên ngài ở đâu? Mau cứu thiếp, Chu đại tiên…” Liễu Như Yên càng ghê tởm kẻ bên cạnh mình hơn, đôi mắt nàng ngấn lệ liên tục nhìn xung quanh tìm kiếm hình bóng cao lớn vững chãi kia, chỉ có ngài ấy mới xứng để nàng trao trọn trái tim này.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230