Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 16
Phần 16: Niềm vui của nón nô

Hà Yên thấy con gái cưng được chủ nhân chiều chuộng cũng vui trong lòng, tên phụ thân ở bên kia suốt ngày chỉ lo chính sự với tu hành ít khi nào quan tâm đến con bé khiến nó bị tủi thân.

Hứ, làm chồng thì phế vật dâng vợ mình cho người ta chơi, làm cha cũng không nên thân. Tâm lý hay so sánh của nữ nhân lại nổi lên trong đầu mỹ phụ nhân. Nàng tự nhiên cảm thấy bản thân mình ngoại tình lại quá đúng.

“E hèm, đang nghĩ gì đó?” Tiếng Chu Cương Liệt vang lên ngay sau lưng làm Hà Yên giật mình.

“Chu… tiền bối có gì dạy bảo.” Nàng đưa quả mặt thiện lành bình thường cười nhẹ hỏi.

“Tiền bối… ồ… vậy tiểu bối mau đứng dậy lột hết quần áo ra đi nào, ta đang rảnh, muốn địt vào lồn tiểu bối ngươi cả buổi trưa nay.” Chu Cương Liệt cười hề hề xoa xoa tay tiến tới.

Hà Yên hoảng hốt nhìn chung quanh xem có ai nghe thấy không, may mắn hình như vị chủ nhân này lại thi triển ảo thuật che mắt mọi người rồi.

“Chủ… chủ nhân, ở đây đông người không tiện đâu, người khác thấy thì thiếp không sống nổi.” Nàng hơi run khi tay hắn chạm vào vai.

“Hừ, có tin ta đem nàng xuống dưới giữa sân lột sạch ra rồi phơi lồn đến chiều hay không? Dám cãi lời ta hả?” Hắn làm bộ dạng hung hăng tức giận nắm lấy tay nàng kéo mỹ phụ nhân ôm vào lòng.

“Ưm, nhưng…” Hà Yên vẫn ngượng ngùng, mặt đẹp đỏ ửng nhìn dáo dác thấp thỏm.

“Yên tâm, những kẻ không nên thấy sẽ không thể thấy, dù nàng có biểu diễn múa khoả thân trước mặt họ cũng không có phúc nhìn đâu.” Chu Cương Liệt nói rồi kề miệng đến hôn lên cặp môi dày mọng nước của nàng, lưỡi luồn vào quấn quýt lấy lưỡi thơm.

“Ưm… chụt…” Hà Yên vì nụ hôn này mà buông lỏng cơ thể, đôi mắt tràn ngập nhu tình mê ly chủ động bá lấy cổ hắn dâng lên nụ hôn nồng cháy.

Hai người cứ vậy nút lưỡi nhau mấy phút, khi hai môi tách ra còn để lại một tia nước bọt kết nối với nhau. Chu Cương Liệt cười hài lòng ngồi vào ghế tựa, để Hà Yên ngồi lên đùi mình.

“Nàng nhìn bên kia xem.” Hắn đưa tay chỉ về phía toà lầu của Mặc Ngọc Đảo, Hà Yên theo tay hắn ngó qua sau đó hơi giật mình.

Phía bên kia, Lâm Vấn Thiên đang ngồi trên ghế, tay hắn run run nhìn trân trối cảnh tượng trước mặt, tầm nhìn của Địa Tiên hậu kỳ đương nhiên có thể quan sát rõ ràng khoảng cách rất xa.

Nương tử của hắn, người vợ đảm đang thục phụ nổi danh đức hạnh ngời ngời đang chả thèm kiêng nể chốn đông người ngồi trên đùi một gã đàn ông khác, hai người cháo lưỡi nhau say đắm.

Hắn đảo mắt nhìn quanh, tất cả mọi người đều không có phản ứng gì, hoàn toàn bình thường, rõ ràng tên tiên nhân kia có pháp thuật gì đó đã che giấu đi cảnh thật chỉ cho mỗi mình hắn thấy.

Hà Yên thấy phu quân đang lom lom nhìn mình thì hiểu ra, vị chủ nhân này đang cố ý biểu diễn cho hắn xem, nàng tuy có hơi ngượng nhưng cũng rất phấn khích, cho người đàn ông lạ chơi mình giữa mấy mươi vạn người xem mà chồng không dám nói gì, chà, cũng không tệ nha.

Nghĩ đến đây, nàng bạo dạn hơn, đẩy Chu Cương Liệt ngồi xuống ghế, sau đó từ từ bước đến bên lan can. Trong ánh nhìn ngẩn ngơ của Lâm Vấn Thiên, mỹ phụ nhân uốn éo cơ thể, đưa đôi mắt cười dâm liếc xéo hắn, lưỡi liếm liếm môi.

Sau đó nàng vừa lắc lư cơ thể vừa kéo đai lưng, từ từ cởi từng mảnh vải trên cơ thể ra, cả áo yếm lẫn quần lót chữ đinh cũng không để lại.

Lâm Vấn Thiên nuốt ngụm nước bọt khô khốc, mắt hắn mở to không chớp, hơi thở nặng nề hơn vài phần, niềm kích thích tột độ của một tên nón nô là gì? Chính là nhìn nương tử của mình ở giữa bao nhiêu cặp mắt phô bày cái bộ dạng dâm đĩ nhất, và vợ của hắn đang làm đúng theo những gì hắn thèm khát trong tâm.

Lầu các bên kia là của Ngũ Hành Đảo, Lãnh Trường Phong và đám trưởng lão già nua đang ngồi tán chuyện uống trà, con trai Lâm Phàm đang vui vẻ nói cười với hai cô tình nhân, con gái Lâm Gia Tuệ thì chăm chú ăn kem.

Thế mà nương tử của hắn, đệ nhất phu nhân của Mặc Ngọc Đảo lại đang ở trên địa bàn của người ta, trước mặt bao nhiêu người uốn éo như con đĩ thoát y ra, nàng ta còn dâm loàn hơn cả bọn kỹ nữ lâu năm Phiêu Miểu cung kia nữa.

Hà Yên lúc này cơ thể đã lõa lồ hoàn toàn, nàng quay qua nhìn Chu Cương Liệt hỏi.

“Chủ nhân, thiếp la lớn tiếng liệu có bị nghe thấy không?”

“Yên tâm, dù nàng có nằm ngửa dưới đài mà gào rú cũng không ai nghe đâu, huyễn cảnh của ta đã che đậy hết rồi.” Hắn nâng ly trà uống cạn trả lời.

Mỹ phụ nhân gật đầu yên tâm, nàng trèo lên lan can, dùng chân khí để bản thân giữ thăng bằng, sau đó dưới ánh nhìn phấn khích của Lâm Vấn Thiên ở bên kia, nàng ngồi dạng háng rộng qua hai bên, thân thể phụ nhân phong tình nóng bỏng phơi hết ra.

“Mọi người mau nhìn đi, thiếp là Hà Yên, con gái của đảo chủ Mặc Ngọc Đảo, cũng là nương tử của Lâm Vấn Thiên đỉnh đỉnh đại danh ở Tây Hải. Phu quân của thiếp là một tên nón nô có sở thích hiến dâng vợ mình cho những người đàn ông khác cưỡng dâm, thiếp thân đã bị người ta bạo địt không biết bao nhiêu lần, hiện tại đã được huấn luyện trở thành tình nô, chó mẹ phục vụ nam nhân rồi. Mọi người hãy nhìn đi, thân thể dâm tiện lẳng lơ này của thiếp, thiếp muốn cặc, thiếp thèm cặc, cơ thể này vĩnh viễn dùng để phục vụ tất cả các con cặc trong thiên hạ…”

Hà Yên hai tay vạch mép lồn lộ cả hột le lẫn lỗ âm đạo ra, miệng thì tuông ra một tràng những câu dâm tục nhất có thể.

Lâm Vấn Thiên phía bên kia khó có thể tin vào những gì mình nghe thấy, vợ hắn banh lồn giữa mấy mươi vạn người tuyên bố mình là đĩ điếm lẳng lơ chuyên phục vụ tất cả nam nhân. Hắn run run đưa mắt nhìn quanh, không ai phản ứng, chứng minh không ai nghe và thấy hình ảnh nương tử của hắn.

Hắn âm thầm thở phào, tuy là nón nô nhưng mặt mũi vẫn phải giữ, nàng có thể để người ta chơi nhưng phải bí mật, nếu rêu rao như vậy chắc hắn phải trốn khỏi Tây Hải này mất.

“Phu quân, chàng có đồng ý cho thiếp làm đĩ hay không? Thân thể này không phải của riêng chàng nữa, thiếp muốn dùng nó để cho hàng ngàn hàng vạn nam nhân chơi, chàng không khó chịu chứ?” Hà Yên cất giọng sang sảng hỏi vọng qua.

“Nương tử, ta… ta thích lắm, ta muốn… muốn nhìn thấy nàng trở thành nữ nhân dâm đãng nhất thế gian, ta muốn thấy hàng ngàn hàng vạn con cặc khác nhau gian dâm nàng.” Hắn cũng không ngần ngại nữa, sống đúng với bản tâm của mình, mầm mống nón nô đã hoàn toàn kiểm soát suy nghĩ của hắn.

“Haha, Lâm Vấn Thiên, tốt lắm, thức thời lắm, yên tâm, về sau muốn gặp lại Quách Tương Như cứ đến Tuyết Liên Cung báo tên của ta là được, nàng ta chắc chắn cũng mong ngóng ngươi lắm đó.”

Chu Cương Liệt tiến tới ôm chầm Hà Yên từ phía sau, tay bóp vú, tay xoa lồn cười lớn nói vọng qua bên kia.

“Đa tạ tiền bối thành toàn, nương tử nhà ta mặc ngài hưởng thụ.” Lâm Vấn Thiên chắp tay cúi đầu.

“Nè, ta không những muốn địt vợ ngươi, sau này ta còn muốn chơi cả con gái và hai cô con dâu kia của ngươi chắc không vấn đề gì đâu nhỉ?” Hắn thọc ba ngón tay vào sâu trong lồn Hà Yên vừa vọc cho nàng tung tóe nước vừa hỏi.

Lâm Vấn Thiên đứng hình, hắn đưa mắt nhìn về cô con gái nhỏ đang thảnh thơi ăn kem cùng hai nàng dâu ngoan đang tâm tình với con trai Lâm Phàm của hắn.

“Ực… nếu mấy đứa nó nguyện ý thì vãn bối không có ý kiến, cả con gái và con dâu đều tùy ý ngài chơi sao cũng được.” Hắn thở hắt ra, trong lòng thầm xin lỗi con trai mình, nhưng nghĩ đến cảnh một nhà toàn bộ nữ nhân đều trở thành nô lệ dưới háng người ta càng làm máu nón nô của hắn thêm bạo hơn.

“Há há, tốt, tốt, ngươi quả nhiên đủ phóng khoáng.” Chu Cương Liệt khoái chí cười to, tay hắn nhằm vào điểm G của Hà Yên mà xách ngược lên móc tới tấp làm nàng trợn ngược cả mắt, nước lồn vẩy xuống dưới lầu như mưa, trùng hợp làm sao tên đệ tử Ngũ Hành Đảo lúc trước hai lần bị Lãnh Nhược Hy đái lên đầu lại đang đứng canh gác, thế là lần này hắn lại may mắn hứng trọn cơn mưa nước lồn của phu nhân Mặc Ngọc Đảo.

Lãnh Nhược Hy mím môi ngồi bên cạnh Lâm Phàm khẽ run, nãy giờ nàng đã chứng kiến toàn bộ, nàng cũng là một người mà Chu Cương Liệt cho phép nhìn thấy cảnh thực, không ngờ nhạc nương của mình đã bị chủ nhân huấn luyện thành người đàn bà dâm tiện như vậy, giữa thanh thiên bạch nhật đứng trước hàng vạn người cởi đồ khoe hàng tuyên bố mình là đĩ công cộng.

Nàng cũng là tình nô của chủ nhân nhưng chưa dám làm như vậy nha, ngượng chết. Còn có bí mật động trời hơn, phụ thân của Lâm Phàm, cha chồng tương lai, một trong các kiêu hùng hàng đầu Tây Hải lại là kẻ có sở thích biến thái đội nón xanh.

Ông ta chấp nhận chuyện vợ mình làm đĩ, ông ta vui khi thấy người đàn bà của mình dâm đãng, thậm chí còn chấp nhận để con gái và hai đứa con dâu trong đó có nàng cho người ta địt.

Nàng lọt vào cái gia đình bất thường gì thế này, bản thân bị lừa thành tình nô đã khổ, giờ phải chấp nhận cuộc sống sau này loạn dâm với cả mẹ và em chồng.

Lãnh Nhược Hy âm thầm mặc niệm cuộc sống của mình, nàng yêu Lâm Phàm, muốn cùng hắn hưởng hạnh phúc, nhưng cuộc đời quá nhiều ngã rẽ, đành phải xin lỗi người yêu, trái tim này cho chàng nhưng thân xác này thuộc về người ta vậy.

Bên kia, Chu Cương Liệt với ba cái dương vật kích thước khủng bố địt cho Hà Yên lên chín tầng mây xanh, Lâm Vấn Thiên thì ngồi hào hứng xem tay vươn vào quần móc cặc ra tuốt.

“Á trời ơi… phu quân, chàng nhìn rõ không hả… thiếp… nương tử của chàng bị người ta lấy ba con cặc giã tét lồn đến nơi rồi nè… hức… á… ui da… sướng… thiếp sướng lồn quá… như vầy mới là địt nhau chứ… lồn thiếp… nghiện con cặc của chủ nhân mất rồi… á… ưm… ưm…”

Mỹ phụ nhân thân thể mạn điệu lắc lư theo từng nhịp nắc, hai vú chảy sữa tưng tưng đàn hồi, miệng nàng há rộng chảy cả dãi ra, hai chân co quắp.

Dưới hai lỗ thịt từng dòng dâm thủy bị cặc hắn kéo ra, niệu đạo bị chèn ép đến nỗi đái xè xè mất tự chủ, chốc lát sau, Chu Cương Liệt hừ một tiếng sau đó trút hết tinh hoa vào trong tử cung và hậu môn của nàng, bên kia Lâm Vấn Thiên cũng tự thẩm đến xuất tinh.

Chưa hết, hắn từ lỗ lồn lỗ đít Hà Yên móc ra hỗn hợp dâm dịch sau đó dùng pháp thuật cộng với hàn băng làm nó thành món kem thần thánh.

Hắn còn chú ý bỏ thêm chút phụ gia khiến kem ngọt hơn tránh mùi tinh trùng bị phát hiện, mặc quần áo cho Hà Yên đâu đó xong xuôi hắn giải trừ ảo cảnh rồi đem mấy chén kem lạnh làm từ hỗn hợp dâm dịch kia phát cho chúng nữ ở đây.

Lãnh Nhược Hy biết kem làm từ gì nhưng vẫn vui vẻ nhận lấy múc ăn ngon lành, Bắc Cung Nhược Giai cũng không từ chối ý tốt của tiền bối, ừm, vị kem khá lạ, vừa ngọt vừa béo béo lại còn hơi đặc và nhớp, nói chung ăn ngon. Lâm Phàm không ăn nhưng nhìn hai cô người yêu tâm trạng tốt lên hắn cũng vui lây, âm thầm cảm tạ Chu Cương Liệt.

Lâm Gia Tuệ thì khỏi nói, nàng và mẫu thân mỗi người một chén lớn ăn ngon lành, Lâm Vấn Thiên bên kia nhìn từng người phụ nữ trong gia đình mình ăn tinh của người ta, đôi mắt hắn ngập tràn vui sướng phấn khích. Cuộc sống nón nô chỉ cần như vậy là mãn nguyện rồi.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230