Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 183
Phần 183: Nghỉ ngơi

Mặt trời đã lên cao, trời cũng sắp trưa rồi, Chu Cương Liệt sau khi rời khỏi đại sảnh thì vươn vai ngáp dài một tiếng đầy mệt mỏi, hắn để lại bãi chiến trường bên trong cho bọn Lâm Vấn Thiên xử lý, bản thân hắn phải quay về với hai cô vợ cưng, để các nàng trống vắng hai ngày trời quả không phải người trượng phu tốt.

Công việc điều giáo đám nữ tử Hà Vân Khánh đưa từ chủ đảo về đã hoàn thành, ngày mai liền có thể khai trương kỹ viện cho các nàng thỏa ước mong làm đĩ rồi. Lữ Huyên cũng đã cho người liên lạc với về Phiêu Miểu Cung gọi vài thủ hạ đắc lực dưới trướng đến hỗ trợ kinh doanh kỹ phường, gì chứ quản lý mảng thanh lâu đĩ điếm không ai qua được tú bà đệ nhất Tây Hải này. Hà Vân Khánh cùng Lâm Vấn Thiên cũng rất vui lòng để nàng ta tham gia, dù gì bây giờ yêu nữ này đã là tình nô của Lâm Phàm sẽ không phản bội hay làm hại họ.

Hắn đi một mạch về tới trước phòng của Liễu Như Yên nhưng cũng không định đi vào mà chỉ mở thấu thị quan sát bên trong, không nhìn thì thôi, nhìn rồi khiến hắn chỉ biết bất lực lắc đầu ngao ngán.

Cô nàng tiên tử kia sau hai ngày trời cùng hơn trăm nam nhân thác loạn trong nhà tù thì cũng chỉ mới trở về sáng nay, dù chuyện dâm dục thật sướng khoái nhưng vẫn khiến nàng mệt mỏi vô cùng, âm hộ cùng đầu ti, hột le đều sưng tấy. Bởi vậy Liễu Như Yên quay về phòng liền nằm ngủ thẳng cẳng, cả thân thể nhầy nhụa không thèm tắm rửa gì, bụng phình to do bị bơm quá nhiều, hai lỗ dưới vẫn đang chảy xuôi thứ hỗn hợp tanh hôi.

“Kỹ nữ này hai ngày nay toàn bộ thời gian đều bơi trong hồ tinh hay sao? Còn không chịu tẩy rửa, hừ, thật phải tránh xa nếu không nương tử ngửi mùi lại có cớ làm nũng ta mất.”

Từ khi có Tiểu Thiện bên cạnh Chu Cương Liệt luôn rất chú trọng mùi trên cơ thể mình, sau khi đi tìm hoa lạ bên ngoài về luôn chủ động tắm rửa tẩy sạch mọi thứ để nàng không giận dỗi.

Hắn tính hỏi chuyện Tư Không Trọng Kiều tới đâu rồi nhưng thấy nàng ta như vậy liền bĩu môi rời đi, phải về xem hai cô vợ mình trước đã.

Chu Cương Liệt vụt một phát không mở cửa đã tiến vào trong phòng, hắn nhìn quanh quất tìm kiếm Tiểu Thiện và Lạc Thủy, gian phòng ngoài không có ai, hắn lại bước tiếp vào trong, ở trên giường rốt cuộc thấy hai bộ ngọc thể trắng tươi đang nằm.

“Chà, hôm nay đổ lười cả đôi rồi sao, thứ con gái ngủ quá giờ trưa thì làm sao mà chồng yêu thương nổi đây hả?” Hắn chống tay tiến tới giở giọng trách yêu đùa cợt đang định ôm chầm lấy cả hai thì chợt khựng người lại, nụ cười trên môi dần tắt.

Toàn bộ giường chăn đệm gối đều ướt sũng, nước còn chảy xuống đọng thành vũng lớn dưới gầm và sàn khiến giày của hắn dẫm trúng liền cũng bị ngấm ướt theo. Trên giường hai cái nữ nhân thân thể co giật quấn lấy nhau, bốn chân chéo lại trong tư thế cắt kéo huyền thoại của bách hợp, âm hộ được kết nối bởi một vật dài ngoằng đang hết tốc lực mà khoan xoáy sâu tận tử cung các nàng.

“A… chủ nhân… phu quân, chàng về rồi… ư ứ… sướng… a… sâu quá…” Lạc Thủy ngước mặt lên nhìn hắn cười mị hoặc.

“Hô… a… ô… Phu… phu quân… rút nó ra giúp thiếp… a… thiếp lại ra rồi… aaaa…” Tiểu Thiện hai mắt ngậm nước, gò má hồng hồng hướng về phía Chu Cương Liệt cầu cứu, thân thể của nàng cũng sắp tới giới hạn rồi.

“Ối chà, trong lúc ta đi vắng các nàng cũng thật tự biết hưởng thụ nhỉ, còn chơi bách hợp vui như vậy nữa, haha, cảnh này rất hiếm thấy đó nha.” Hắn sau vài giây bất ngờ thì lại khoái chí cười lớn ngồi lên giường ngó nghiêng trên dưới.

“Quào, tư thế rất đẹp, nương tử yêu dấu có sướng hay không?”

“Hức… oà… chàng đừng chọc người ta nữa, mau giúp thiếp rút nó ra, dừng cái đồ chơi này lại đi, thiếp sắp bị nó khoan thủng tử cung rồi aaaa…” Tiểu Thiện uất ức oà lên vừa khóc vừa rên.

Chu Cương Liệt hài hước cười nắc nẻ sau đó cũng giúp các nàng tách nhau ra, cái song đầu long cũng được tắt đi vứt một bên.

“Phù, may mà chàng về kịp, nếu không chắc em sẽ mất nước mà chết mất.” Lạc Thủy lồm cồm bò dậy nâng háng lên nhìn, âm hộ vì bị cái cặc to kia khoan xoáy thời gian quá lâu nên tạm thời chưa khép lại được.

“Ta mới đi có hai ngày mà đã nứng đến nỗi tự giúp nhau an ủi lại còn chơi cả dụng cụ hỗ trợ nữa, hai nàng chính là nữ nhân dâm đãng còn tỏ ra hiền lương thục đức đó nha.” Chu Cương Liệt vừa nói lại vừa nắm lấy cái vòng gắn ở đầu xâu chuỗi vẫn còn đút sâu trong lỗ đít cả hai rồi không chút chùn tay rút mạnh nó ra.

“Á… Á… Á…”

“Ối trời ơi, đồ ác nhơn… hu… ưmmm…”

Tiểu Thiện và Lạc Thủy cùng bị công kích bất ngờ không phòng bị đồng thanh hét toáng lên, riêng tiểu nương tử còn nhịn không nổi phun cả nước tiểu.

“Haha, nào đến phu quân thương các nàng nào.” Hắn phất tay sấy khô hết chăn giường gối đệm sau đó nhào lên ôm lấy hai thân thể yêu kiều kia vào lòng mà hôn hít tứ tung.

“Hức, chàng ác lắm, vừa về đã chọc người ta, thốn quá, đít sắp nở hoa rồi… huhu…” Tiểu Thiện được dịp lại vùng vằn mè nheo làm nũng.

“Ôi cho ta xin lỗi, để phu quân hảo hảo thương yêu giúp cúc hoa của nàng giảm đau nhé, cả Lạc Thủy nữa.” Nói rồi hắn liền lật cho cả hai úp sấp lại, hai đùi dạng rộng ra, mông thịt đưa lên cao.

Hai lỗ nhỏ màu hồng sậm với từng nếp gấp nhăn nhúm trông thật khêu gợi, bởi vì vừa bị rút cái xâu chuỗi to tướng ra nên nó vẫn chưa thể khép kín làm một chút mật dịch chảy xuống. Lạc Thủy là người tu hành thân thể vốn không có xú uế, Tiểu Thiện càng là rất kỹ lưỡng chăm sóc bản thân, luôn giữ mình sạch sẽ thơm tho.

Chu Cương Liệt lập tức úp mặt đưa cái lưỡi dài nhám của mình vào trong lỗ đít của từng nàng mà liếm láp, thọc ngoáy, khuấy đảo. Hai cô gái được người đàn ông của mình không ngại ngần chăm sóc hậu môn làm các nàng vừa sướng trên thân xác lại thỏa mãn cả tâm hồn, phút chốc liền tiết thân thêm lần nữa.

“Tận hứng rồi đúng không? Vậy nói ta nghe các nàng nãy giờ là chơi trò gì?” Hắn để hai nàng gối đầu vào hai bên ngực mình rồi tò mò hỏi.

“Hì hì, là do muội ấy sáng nay nhung nhớ cặc của phu quân quá nên tự mình thủ dâm còn kêu rất lớn nữa, em vì muốn giúp an ủi nên mới…” Lạc Thủy cười tươi kể lại tất cả những thứ các nàng làm từ sáng đến giờ.

“Hứ, tất cả là tại tỷ ấy dụ thiếp chơi đồ chơi, còn không biết cách sử dụng làm người ta bị cái cặc giả đó khoan trong lồn suốt mấy canh giờ tê dại hết cả tử cung rồi.” Tiểu Thiện xụ mặt làm bộ dáng tội nghiệp.

“Xí, làm như chỉ có muội chịu khổ vậy, người ta cũng chỉ là bất đắc dĩ thôi mà.” Lạc Thủy thò tay véo núm vú của Tiểu Thiện kéo mạnh.

“Úi da… hức, chàng xem đó, tỷ ấy ỷ có bản lĩnh nên ăn hiếp người ta. Phu quân phải đòi lại công đạo cho thiếp.” Tiểu Thiện không chọn cách đáp trả mà lại giở trò nhõng nhẽo với chồng mình.

“Thôi, ta xin can. Các nàng biết giúp đỡ yêu thương nhau như vậy ta rất vui đó, không phải cả hai đều sướng suýt ngất sao, còn đổ lỗi cho nhau làm gì. Sau này phải biểu diễn thêm trò bách hợp này cho ta xem nhiều hơn đó.” Chu Cương Liệt hôn lấy môi từng người, các nàng cũng vâng dạ ngoan ngoãn nghe theo, vì cả ba đều đã mệt mỏi nên cứ thế cùng đánh một giấc đến tận xế chiều.

Buổi tối sau khi cùng các nàng tắm rửa ăn uống no nê, Chu Cương Liệt liền một mình đi tới phòng của Liễu Như Yên, nàng này sau khi nghỉ ngơi tốt cũng đã chịu tẩy rửa bản thân sạch sẽ.

“Chủ nhân.” Thấy hắn đi vào, nàng đang lúi húi với đống đồ gợi cảm liền vứt hết xuống giường cứ thế trần truồng chạy lại quỳ xuống ôm lấy đùi, mặt cọ vào giữa hai chân mà hít ngửi như con nghiện thấy thuốc.

“Nào, đừng hấp tấp như thế, nói chuyện trước đi.” Chu Cương Liệt cười xoa đầu kéo nàng đứng dậy tiến tới bàn trà. Liễu Như Yên vẫn một mực ngồi vào lòng hắn đẩy đưa cặp dưa hấu mời gọi.

“Chuyện ta giao cho nàng làm thế nào rồi?” Hắn vừa đưa tay giúp nàng gãi nhẹ trên mu lồn vừa hỏi.

“Chủ nhân nên thưởng cho thiếp đi, người ta đã hoàn thành tốt nhiệm vụ rồi, tên Tư Không Trọng Kiều kia bây giờ như điên như dại, ý chí đã sụp đổ hoàn toàn.” Nàng ưỡn ngực đắc ý khoe thành tích hòng muốn hắn tán dương mình.

“Ồ, giỏi như vậy? Hắn dù gì cũng là tiên nhân đạo tâm kiên định, nàng làm cách nào có thể khiến hắn thảm hại chỉ trong hai ngày được?” Hắn cũng khá bất ngờ với thành tích nhanh chóng của nàng.

“Xì, tiên nhân gì chứ, chỉ là một tên ngu độn mù quáng mà thôi, để thiếp kể cho ngài nghe…” Nàng sau đó liền thuật lại mọi sự, từ chuyện cho Tư Không Trọng Kiều hưởng chút ngọt ngào để hắn lụy tình mình hơn, sau đó lại đạp hắn xuống vực sâu khi chứng kiến nàng cùng mấy mươi gã đàn ông ân ái, từng thủ đoạn công kích nhân tâm dần làm tên kia suy sụp cuối cùng là vụn vỡ hoàn toàn đạo tâm.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230