Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 102
Phần 102: Thể chất tăng phúc

“Chà, đã lên ý tưởng để xử lý ta rồi, đúng là mấy lão già sống lâu năm rất nhạy bén nha, haha, nếu các ngươi đã tốn công bố trí bẫy rập mà ta không trúng bẫy thì cũng thật có lỗi quá, được, để ta chơi với các ngươi vậy.”

Chu Cương Liệt thu hồi thần thức về cười nham hiểm, rõ ràng những gì bọn người Nam Cung Vẫn vừa bàn bạc đều không thể qua khỏi cảm ứng Chân Tiên của hắn.

Kỳ thực mọi thứ đang thuận theo sắp xếp của hắn, lúc sáng khi cứu Lâm Phàm khỏi đòn chí mạng của Nam Cung Hải hắn đã cố ý thả khối lập phương lôi điện có khí tức đồng nguyên với ngọc giản khi trước Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê từng dùng để đánh Nam Cung Vẫn xém chết.

Mục đích chính là để lão ta nhận ra và chuyển mục tiêu nghi ngờ lên đầu hắn. Tiếp theo Nam Cung Vẫn chắc chắn sẽ cùng Vô Lượng Tam Kiệt kia bày kế tập kích hắn, Chu Cương Liệt chỉ cần hốt trọn ổ sau đó tra ra tên sư phụ đứng sau màn.

Tạm gác hết những suy tính qua một bên, hắn dồn sự chú ý xuống hạ thân, nơi đó tiểu nương tử lương thiện thánh khiết đang vừa rên rỉ lại điên cuồng nhấp nhổm tập cưỡi ngựa.

“Hi… á… ưm… thiếp… mỏi người quá… ư… ân… chàng… ối… đâm sâu như vậy, chết người ta mất rồi… á… phu quân… thiếp sắp… raaaaa…”

Tiểu Thiện vẻ mặt mơ màng tràn ngập xuân tình, tuy miệng thì than khóc ỉ ôi nhưng hạ thể vẫn cứ động liên tục.

“Để phu quân giúp nàng nhé haha.” Chu Cương Liệt cười khoái trá bắt lấy eo thon rồi thuận đà hẩy ngược lên, tốc độ dập như máy khâu.

“Á á á… thiếp ra nữa rồi nè… á… chàng đừng động… để thiếp tự giác cũng được… ô ô… chết… phải chết… đội tử cung thiếp lên rồi… ứm… á… chàng giết thiếp rồi… a… haaaa…”

Tiểu Thiện hét toáng lên, âm hộ gặp trùng kích dữ dội khiến nàng suýt thì ngất lịm, âm tinh vẩy ra liên tục, thậm chí niệu đạo cũng mất kiểm soát mà nở rộng chảy nước tiểu.

Bên cạnh hai người đang ân ái hòa hợp là Lạc Thủy, bộ dáng nàng ta hết sức thê thảm nằm banh háng ra, vẻ mặt sung sướng đến tận cùng, mắt trợn ngược, lưỡi đưa ra, toàn thân khắp nơi đều là dâm dịch trắng đục, từ âm hộ và hậu môn vẫn không ngừng chảy ra tinh trùng. Hông thi thoảng lại giật giật vì dư âm sung sướng.

Lạc Thủy tất nhiên vừa trải qua một phen phiên vân vũ khúc, nàng bị chủ nhân dồn cả ba con cặc địt cho tung cả lồn đít lên, nhưng thế thì có sao, nhìn biểu cảm mỉm cười đầy đĩ thõa lúc này thì biết.

Trên người nàng lập loè quang mang màu xanh, một lớp thủy thuộc tính ngưng tụ bao bọc như cái kén, khí cơ đang được kéo căng hết mức sau đó như phá vỡ tầng giấy mỏng. Lạc Thủy đã chính thức đột phá đến Tán Tiên, cùng lúc đó thể chất lô đỉnh cũng được thăng cấp.

Chu Cương Liệt bế lấy Tiểu Thiện đứng dậy vừa nắc dồn dập vừa quan sát, không hiểu sao lúc này hắn nhìn thấy Lạc Thủy càng mê người hơn, dương vật trong âm đạo tiểu nương tử to thêm một vòng làm nàng la oai oái vì thốn.

“Quả nhiên là thể chất song tu tuyệt đỉnh, càng phát triển càng khiến người ta nhịn không được.” Chu Cương Liệt cảm thán, rất háo hức muốn biết Lạc Thủy chi thể đã tiến hóa đến mức độ gì.

Tiếng Tiểu Thiện rên rỉ vẫn tiếp tục kéo dài rất lâu sau đó, bởi vì ban ngày phu quân đã cứu rất nhiều người nên nàng hôm nay đặc biệt chiều chuộng hắn, dù có bị chơi mệt lã vẫn chấp nhận.

Tờ mờ sáng hôm sau, Chu Cương Liệt bị đánh thức bởi tiếng rào rào của cơn mưa sớm mai. Bên cạnh hắn là Tiểu Thiện đang rúc người co lại vì hơi lạnh, hắn cẩn thận đắp thêm chăn lên cơ thể nàng.

Bên kia, Lạc Thủy đang lõa thể ngồi xếp bằng lơ lửng cách mặt đất tầm hai thước, mắt nàng khẽ nhắm, hơi thở như lan, nhìn vào tuyệt đỉnh vưu vật này khiến hắn chỉ muốn xách thương lên trận ngay nhưng vẫn kìm nén lại đi vòng quanh quan sát.

Trên mi tâm của nàng xuất hiện thêm một ấn ký hình giọt nước càng tô điểm thêm cho nhan sắc vừa xinh đẹp ngây thơ nay lại mang thêm nét quý phái diễm lệ.

Mùi hương của Lạc Thủy chi thể tỏa ra khiến một tiên nhân như hắn hít nhẹ cũng phải si mê đứ đừ, thế này càng về sau nàng sẽ càng khiến đám nam nhân ngoài kia thu hút không lối thoát.

Lạc Thủy lúc này thu lại khí cơ từ từ hạ xuống, Chu Cương Liệt đã chờ sẵn bên dưới lập tức bế lấy hôn lên môi một ngụm. Nàng khẽ mở mắt sau đó sung sướng đáp lại, hai người môi lưỡi triền miên đắm đuối suốt cả khắc đồng hồ.

“Chà, đã là Tán Tiên hậu kỳ rồi, sao lại thăng cấp kinh khủng như vậy được?” Chu Cương Liệt cảm nhận tu vi của nàng mà ngơ ngác thắc mắc.

“Em cũng không biết, sau khi xé vỡ bình chướng đột phá Tán Tiên thì em ở trong một trạng thái rất kỳ diệu như hòa tan vào nước vậy, rồi cứ thế đan điền thức hải tiếp tục mở rộng không có dấu hiệu ngừng lại cho đến khi đạt được Tán Tiên hậu kỳ.” Lạc Thủy cũng vừa ngạc nhiên vừa vui mừng bá lấy cổ hắn.

“Là thể chất chúc phúc, người sở hữu những loại thể chất đặc thù một khi đạt được ngưỡng tu vi nào đó thì sẽ tự thuế biến ra những thứ bất ngờ không lường trước được, Lạc Thủy chi thể này chắc chắn đã được cường hóa rồi.” Yêu Dục bay tới bay lui vui mừng giải thích.

“Ồ, chuyện tốt nha, nàng cảm nhận thử bản thân có gì thay đổi hay không?” Chu Cương Liệt cũng hào hứng hỏi, cô tiểu thiếp này càng mạnh mẽ thì song tu với nàng hắn cũng sẽ được hưởng ké rất nhiều.

“Ưm, như vầy có được tính là thay đổi không?” Lạc Thủy nói rồi khẽ mỉm cười, trong ánh mắt ngạc nhiên của Chu Cương Liệt, cơ thể nàng dần dần mềm hơn sau đó hoàn toàn chuyển hóa thành nước. Khối nước này vẫn tụ lại thành hình người nằm trong vòng tay hắn, nhưng bản chất đã hoàn toàn khác, vừa trong veo mát lạnh lại tỏa ra hương thơm như nước hoa ngào ngạt.

Kế tiếp nàng khẽ động chân khí, khối nước bắt đầu lơ lửng rồi thay đổi thành đủ loại hình thù quấn quanh người hắn, nàng lướt đến đâu lại khiến Chu Cương Liệt thoải mái đến đó. Cuối cùng nàng quay lại trên tay hắn rồi hiển hóa trở lại nhân dạng.

“Ôi chà, là pháp thuật Thủy Biến, nàng giỏi thật đó.” Hắn hôn lên trán nàng một cái khen ngợi.

“Chưa hết đâu, chàng… hì hì, chàng mở cửa sổ hứng lấy nước mưa đi.” Lạc Thủy cười đầy ý nhị khiến hắn hơi tò mò nhưng vẫn làm theo.

“Ưm, chủ nhân uống vào thử xem.” Nàng vẻ mặt hồng hồng bẽn lẽn yêu cầu, Chu Cương Liệt tất nhiên chiều ý nàng húp vội ngụm nước mưa vừa hứng.

“Chẹp… ừm… hử, sao nước này có vị quen vậy kìa.” Hắn liếm liếm môi sau đó lại hứng thêm ngụm nữa.

“Chủ nhân, thực ra cơn mưa này là do em tạo ra đó… nó… nó hoàn toàn là dâm thủy của người ta, chàng uống hoài sao mà không quen cho được.” Lạc Thủy rúc vào lòng hắn xấu hổ nói.

“Gì cơ? Cả cơn mưa lớn này là do dâm thủy của nàng tạo ra, ôi trời lợi hại thế sao?” Chu Cương Liệt ngạc nhiên pha lẫn hưng phấn.

“Ưm, lúc nãy khi thể chất biến hóa đột nhiên rất nhiều pháp thuật thú vị như in sâu vào đầu em. Cảm ứng với thủy thuộc tính trong không khí cũng tăng mạnh, em… em lấy một ít dâm thủy vận chân khí ném lên trời vậy mà lại tạo cơn mưa lớn như vậy.” Lạc Thủy ngượng ngùng kể lại.

“Ồ, chỉ mới đạt tới Tán Tiên hậu kỳ mà đã xuất hiện cảm ứng tương liên với thiên địa thuộc tính đến nỗi thực chất được cả dị tượng thời tiết rồi, quả nhiên thể chất lô đỉnh của cô nàng này càng về sau càng cực kỳ bá đạo nha.” Yêu Dục cũng tràn đầy bất ngờ. Chu Cương Liệt âm thầm tỏa thần thức, cơn mưa này bao phủ khoảng phạm vi hai dặm xung quanh Bạch Phủ, những đám mây đen trên trời hoàn toàn mang theo mùi vị dâm thủy của nàng.

“Haha, Lạc Thủy của ta nước nôi có thể tạo ra cả trận mưa rào, nàng chính là phúc tinh của bách tính thiên hạ nha, từ nay nơi nào nàng tới sẽ không lo hạn hán nữa, chỉ mới mấy giọt dâm thủy đã tạo mưa hai dặm, vậy nếu ta khiến nàng lên đỉnh không phải có thể gây bão táp ngập lụt cả Thập Vương Thành hay sao.” Hắn bế lấy nàng xoay mấy vòng vì hưng phấn.

“Hức, vậy khác gì bao nhiêu người ngoài kia uống nước lồn của người ta, chủ nhân thật xấu xa.” Lạc Thủy vốn tính hiền lành có chút nhút nhát nghe hắn nói mà đỏ bừng cả mặt, bên dưới âm hộ lại vì hứng lên mà róc rách nước nhờn.

“Có làm sao đâu, nước nàng tạo ra vừa thơm vừa ngọt, có thể uống cũng có thể dùng để pha trà, làm nước tắm thậm chí tưới cây gieo trồng, nàng sau này nhất định sẽ là một vị Thủy Thần dùng nước lồn của mình ban phước cho chúng sinh, thật là công đức vô lượng nha.”

“Chủ nhân làm em xấu hổ chết mất.” Chủ ý quỷ quái của Chu Cương Liệt đúng là nhiều vô kể, Lạc Thủy da mặt mỏng bị trêu ghẹo chỉ biết cúi gằm mặt dúi vào ngực hắn.

“Hơ… gì vậy? Phu quân, cái gì công đức vô lượng? Chàng lại vừa tạo được phúc đức gì sao?”

Âm thanh ngái ngủ của Tiểu Thiện làm hai người đang ôm nhau hơi giật mình quay lại, tiểu nương tử đang lồm cồm ngồi dậy dụi mắt thấy phu quân mới sáng sớm đã cùng tỷ tỷ trần truồng đứng giữa phòng thì ngơ ngác ngó nghiêng.

“Ơ, ngoài kia mưa rồi sao, thảo nào lại lạnh như vậy, phu quân, chàng và Lạc Thủy tỷ mau lên giường nằm chút nữa đi, sao lại ân ái nhau ngay giữa phòng như vậy?”

Chu Cương Liệt và Lạc Thủy nhìn nhau mỉm cười, hắn bế nàng quay lại giường cùng nhau đắp chăn lên, trời vẫn chưa sáng hẳn, có thể làm thêm vài hiệp nữa.

Âm thanh xác thịt trong phòng hòa lẫn tiếng mưa rơi lộp độp ngoài kia một lần nữa tạo thành bản giao hưởng đầy dâm mỹ hạnh phúc…

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230