Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 24
Phần 24: Động phòng (1)

Sau nụ hôn đầu đời, khuôn mặt cô gái thiện lương càng đỏ như gấc chín, dù nàng đã thuận theo duyên phận lấy người đàn ông này, bao nhiêu năm nay chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng nàng vẫn là nữ tử lần đầu trao thân sao không thẹn thùng cho được.

Khi nàng báo cho gia nhân chuyện mình sắp lấy chồng, bà Tôn đã làm tốt trọng trách dành cả buổi để dạy cho nàng hết tất cả kinh nghiệm để làm một người vợ tốt, từ phục vụ tướng công đến chuyện giường chiếu chăn gối nàng đều học hết.

“Tướng… tướng công, để thiếp giúp chàng cởi áo nhé.” Nàng hơi lắp bắp, mặt xoay qua hướng khác không để hắn thấy mình xấu hổ.

“Được, nương tử ngoan.” Chu Cương Liệt đối với cô vợ trên trời rơi xuống này cưng chiều hết mực, nàng muốn làm gì hắn sẽ không từ chối.

Hai người đứng dậy, hắn dang hai tay ra, Tiểu Thiện hít một hơi lấy tinh thần sau đó từ từ kéo đai lưng sau đó cởi áo bào tân lang của hắn ra gấp cẩn thận treo lên móc áo. Kế tiếp nàng lại cởi đến áo trắng bên trong, khi nàng định tuột cả quần dài của hắn xuống thì Chu Cương Liệt đưa tay ngăn lại.

“Cái này từ từ đừng cởi vội như vậy chứ.”

Nghe hắn nói làm nàng càng lúng túng hơn nhưng vẫn gật đầu, nàng đưa mắt quan sát cơ thể hắn, là một tiểu thư bao nhiêu năm sống trong phủ đệ, nàng chưa từng nhìn thấy nam nhân cởi trần nên rất tò mò.

Ừm, thân người vị phu quân này thật cao lớn rắn chắc, nàng chỉ đứng đến gần chạm cổ hắn. Thấy Chu Cương Liệt vẫn đứng im quan sát mình, Tiểu Thiện rụt cổ lại.

“Ưm, cởi đồ rồi thì màu đi ngủ thôi… đi ngủ thôi.” Nàng toang quay lưng bước đến giường thì bị hắn từ phía sau nắm cổ tay kéo lại khiến nàng mất đà cứ thế sà vào lòng hắn.

“Ôi chao, tướng công làm gì vậy?” Nàng hốt hoảng ngước đầu lên.

“Nàng tính để nguyên đồ tân nương và trang sức đi ngủ hay sao? Đến đây, để phu quân giúp nàng cởi đồ.” Chu Cương Liệt cười hì hì xoa tay.

“Ơ không, để thiếp tự làm được rồi, chàng… chàng đến giường trước đi.” Tiểu Thiện lúng túng đẩy hắn ra.

“Vừa rồi nàng giúp ta cởi đồ rồi, tới phiên ta làm cho nàng có gì đâu phải xấu hổ, đã là phu thê đừng quá xa cách như vậy.” Hắn mặt dày giữ lấy hai vai không cho nàng trốn.

“Nhưng mà… nhưng mà…” Tiểu Thiện càng hoảng hơn, nàng ngó ngang ngó dọc muốn tìm đường thoát nhưng hai tay vị phu quân này giữ chặt không cho nàng cơ hội. Quả nhiên nói thì dễ, vào động phòng rồi mới biết nàng chỉ là nai con ngơ ngác không có tí kinh nghiệm nào.

“Nào, ngoan, không phải đã nói sẽ theo ta cả đời, chuyện gì cũng nghe ta hay sao, tướng công muốn giúp nàng cởi đồ là chuyện rất bình thường mà.” Hắn kề sát miệng vào tai nàng, hơi thở còn phảng phất mùi rượu làm Tiểu Thiện ngây ngất.

Nàng buông bỏ chống trả khẽ gật đầu, Chu Cương Liệt lại hôn lên má nàng một cái sau đó giúp nàng lấy những trang sức bằng ngọc và bạch kim trên tóc xuống.

Suối tóc thơm xõa dài đến tận mông, vừa suôn mượt vừa mang theo mùi hương làm hắn cảm thấy rất dễ chịu.

“Nàng gội đầu bằng gì sao thơm quá, hít hà.” Hắn cầm một lọn tóc của Tiểu Thiện đưa lên mũi ngửi say sưa.

“Chàng kỳ quá, đó là dược liệu do thiếp tự bào chế từ hoa Bạch Mai và cánh sen, rất dễ chịu.” Vẻ mặt nàng hết sức nhu hòa khi thấy hắn khen tóc mình.

Kế tiếp, Chu Cương Liệt từ đằng sau tháo từng nút vải, sau đó kéo xuống đai lưng rồi cởi vạt áo của nàng ra, váy tân nương rất rườm ra nhiều lớp làm hắn phải loay hoay mãi mới cởi ra được.

Bên trong Tiểu Thiện mặc một thân váy lụa trơn, dưới sự dụ dỗ năn nỉ của vị phu quân dê cụ này nàng cũng đành để hắn lột nốt ra.

Bây giờ nàng chỉ còn yếm hồng thêu hoa sen bên trên và quần dài phía dưới, Chu Cương Liệt cũng chưa định cởi sạch, hắn ẵm nàng lên theo tư thế bế công chúa tiến lại phía giường tân hôn.

Cả hai thả người nằm lên giường, mặt đối mặt nhau, Tiểu Thiện hai tay vì tò mò mà sờ mó khắp nơi trên thân hắn, đây là lần đầu nàng chạm vào một nam tử cởi trần.

Nàng cảm nhận từng khối cơ săn chắc, bắp tay cuồn cuộn, ngực rộng vững chãi và cả múi bụng khiến tất cả nữ nhân đều mê mẩn.

Chu Cương Liệt không nhịn nổi nữa, hắn kéo nàng nằm lên người mình, miệng kề tới chiếm lấy hai cánh môi dịu ngọt kia, hôn đến khi nàng ngất ngây.

Hai tay hắn loạn động, hết xoa trên tấm lưng trần lại mò mẫm vòng eo mảnh khảnh sau đó còn bạo gan bóp hai bên mông thịt của nàng.

“Ái da, chàng làm gì vậy?”

“Làm những chuyện vợ chồng sẽ làm khi ở trên giường, để ta dạy cho nàng.” Chu Cương Liệt lanh tay kéo luôn dây áo khiến cái yếm hồng của nàng rơi ra.

Tiểu Thiện tuy xấu hổ nhưng cũng đã được bà Tôn dạy dỗ một khóa chuyện động phòng, trước sau gì cũng sẽ bị lang quân cởi hết đồ, nàng với quyết tâm cao độ ép luôn cặp vú trần căng tròn vào ngực của Chu Cương Liệt.

Hắn đảo chiều để Tiểu Thiện nằm xuống dưới, bản thân thì chống tay ở trên quan sát toà thiên nhiên mà tạo hóa khéo đản sinh.

Làn da trắng mịn không tì vết, hai toà sơn phong đầy đặn cao ngất với đầu ti hồng hào, mùi thơm của da thịt trinh nữ làm thần tiên cũng phải mê đắm.

“Phu quân, chàng kỳ cục quá.” Tiểu Thiện e thẹn định che cặp đào của mình lại nhưng đã bị tên tướng công dâm tặc lẹ tay hơn, hắn chụp lấy cổ tay nàng đẩy lên cao sau đó úp mặt vào giữa hai toà núi đôi mà hít hà.

“Á, đừng, xấu hổ chết, chàng làm gì đó?” Cô nàng bị tập kích bất ngờ liên tục lắc lư thân mình nhưng càng giãy thì cặp vú càng ép vào mặt hắn.

“Tất nhiên là yêu thương nàng rồi, động phòng chính là vậy mà, đừng có nhộn lên nữa, để ta ăn nào.” Hắn thản nhiên nói sau đó đưa lưỡi quét lên núm vú của nàng.

“Hức, nhột.” Nàng đình chỉ phản kháng, đầu ti bị cái lưỡi ướt át của hắn kích thích khiến nó nhanh chóng săn lại cương cứng lên.

Chu Cương Liệt thả tay nàng ra rồi chụp lấy hai cái bánh bao tươi ngon mà xoa nắn, ngón trỏ gãy nhẹ hai núm, miệng thì hết mút bên này lại cắn nhẹ bên kia rồi day day.

“Á… hơ hơ… ưm… chàng làm gì vậy, bà Tôn đâu có nói với thiếp về chuyện này, chỗ đó là để em bé bú, sao chàng lại bú chứ… ôi da… nhột quá đi… ưm…”

Tiểu Thiện miệng thì khẽ rên, tay ôm lấy đầu hắn ấn vào ngực mình xoa làm tóc hắn rối nùi.

“Hừm, bà Tôn làm sao kinh nghiệm nhiều bằng ta được, không phải nàng nói ta là dâm ma đào hoa thành tính sao? Hôm nay ta sẽ để nàng biết tên tà dâm như ta lợi hại ra sao.” Chu Cương Liệt nút lấy một bên vú sữa cười hề hề nói.

“Người ta mới không sợ, chàng dù có là tà dâm nhưng thiện nhãn cho thiếp thấy chàng không hề bị ma tính chi phối.” Nàng đưa đôi mắt trong veo ngó hắn làm dục vọng của hắn đang dâng lên bỗng như bong bóng xì hơi.

Chu Cương Liệt lúc này mới biết sự lợi hại của đôi mắt kia, nếu nàng nhìn vào ai thì mọi dục tính tham lam nhắm vào nàng đều tan biến sạch. Đây cũng là thủ đoạn phòng thân của nàng khi ra ngoài không sợ bị ai xâm hại. Nương tử này của hắn nếu không muốn ai đụng chạm thì dù là hắn bây giờ cũng phải được nàng cho phép.

“Nè nè, ta nói nàng đừng có dùng thiện nhãn trong lúc ta hành sự, nếu không phu quân của nàng cứng không nổi đâu.” Chu Cương Liệt trề môi cười khổ, Tiểu Thiện thấy hắn ăn trái đắng thì cười hi hi sau đó thu lại nhãn quang.

Ngay khi đôi mắt của Tiểu Thiện trở lại bình thường thì máu dê của hắn lại dâng trào, hắn như đói như khát nhào vào tiếp tục ăn hai cái bánh bao thơm lừng kia không biết chán.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230