Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 60
Phần 60: Vợ của cả thiên hạ

Bắc Cung Nhược Giai hít một hơi âm thầm xin lỗi Lâm Phàm ca ca sau đó bày ra bộ dáng quyến rũ, đôi mắt chớp nhẹ đầy mời gọi, nàng tiến đến áp sát thân thể mình vào một bên cánh tay của Thiên Phần, cặp bánh bao đàn hồi ép lấy hắn.

“Coi huynh kìa, người ta là nữ nhi đã chủ động tới mức này rồi sao huynh chưa động tâm chứ? Đừng nói huynh bái Ninh Hồng Chí làm thầy rồi tính cách cũng giống ông ta, ái nam ái nữ trông tởm chết đi được.”

“Đừng nói xấu sư phụ, ta mới không giống ông ấy, ta là nam nhân thẳng.” Thiên Phần cảm nhận cánh tay được đôi vú thịt kia chạm vào, trong lòng có cái gì đó khẽ động.

“Vậy thì chắc huynh là trai tân chưa từng biết mùi nữ tử nên mới nhát gan như vậy rồi. Mấy hôm trước muội thấy huynh sau khi lỡ tay đốt cháy áo của Tạ Hiền Như kia còn ấp úng bối rối một phen, thì ra là chưa bao giờ thân cận với nữ lưu.” Nàng vừa nói vừa đưa bàn tay với những ngón thon thả lướt nhẹ trên ngực bụng của hắn.

“Cô mau dừng lại, ta sẽ vì đan dược kia xem như không có chuyện gì cũng không nói với ai, nếu để người khác tới đây thấy tiểu thư Bắc Cung gia tự tiện lẻn vào lại câu dẫn ta thì danh dự mặt mũi của hai ta sẽ mất hết đó.” Hắn vẫn cố từ chối.

“Muội đã chuẩn bị kỹ rồi, không ai vào đây đâu. Nói đi, huynh có muốn ta không? Cho huynh biết, thân thể này đến Lâm Phàm cũng chưa được lên giường lần nào, huynh không muốn hưởng thụ trước hay sao?” Nàng nắm lấy bàn tay đang buông lỏng của Thiên Phần đặt lên cặp nhũ hoa của mình cho hắn cảm nhận rõ xúc cảm khi được bóp vú nữ tử.

“Huynh hãy thật tâm nói ra đi, không lẽ huynh lại chưa từng cay cú hay căm ghét khi bị Lâm Phàm đánh bại, huynh thực sự muốn gì? Chỉ muốn đường đường chính chính tu hành sau đó khiêu chiến trả thù thôi sao?”

“Huynh có từng nghĩ, muốn đánh bại Lâm Phàm trả cả vốn lẫn lời? Vốn thì huynh sẽ tự mình trả, còn lời tính trên người muội đây không phải hay hơn sao?”

“Hiện tại huynh muốn tái chiến rửa hận là chuyện không tưởng, vậy tại sao không chọn cách khác, ví dụ như chơi nữ nhân của Lâm Phàm, cắm sừng hắn, khiến muội rên rỉ dưới háng huynh, từ đây đến lúc huynh đủ thực lực tái đấu thì cứ xem muội như công cụ phát tiết oán hận trong huynh.”

Từng câu từng lời phát ra từ đôi môi căng mọng quyến rũ kia như tiên văn in sâu vào đầu của Thiên Phần khiến hắn không thể nào không suy nghĩ lung tung.

Bản chất con người ai mà không có tham sân hận, tuy tính cách hắn thẳng thắng nghiêm nghị nhưng đừng quên hắn sống trong La Sát Môn, là môi trường đào tạo nên những kẻ vì chiến mà sinh vì sát mà sống. Ở nơi đây làm sao thiếu những mưu đồ thủ đoạn, bản thân Thiên Phần cũng là một tên cuồng sát, hiếu thắng và vô cảm, sau trận thua với Lâm Phàm nếu nói hắn không mang hận ý thì chính là lừa mình dối người.

Thiên Phần đối với Lâm Phàm vừa xem là đối thủ vừa là tâm ma của hắn, nếu tương lai không thể rửa sạch được thất bại hôm nay thì con đường lấy sát chứng đạo của hắn xem như có vết mực.

Vậy… nếu như hiện tại chưa thể báo thù Lâm Phàm trên võ đài, liệu có thể còn cách khác khiến bản thân tự tin hơn. Ví dụ như… ngủ nữ nhân của hắn, cắm sừng sau lưng hắn, hắn là thiên tài yêu nghiệt tư chất Hoàng Kim có khả năng thành tiên thì sao chứ, vợ tương lai không phải cũng chỉ là một ả dâm đãng tự mình dâng hiến cho hắn chơi…

Chu Cương Liệt mắt khẽ nhắm lại vận chuyển sắc dục bổn nguyên, chỉ cần trong tâm tên này có tà hoả nhen nhóm của sự đố kị ghét ganh thì rất dễ để hắn thao túng. Một đốm lửa nhỏ dưới miệng lưỡi của Bắc Cung Nhược Giai và bản nguyên thiên đạo nhanh chóng sẽ bùng lên thành một đám cháy to.

“Sắp thành công rồi, Nhược Giai, cần phải cho hắn liều nặng đô hơn nữa.”

“Nè, chỉ cần huynh đồng ý, từ nay chúng ta sẽ là tình nhân, muội tuy yêu Lâm Phàm, nhưng thân thể này tính dục quá cao chỉ một người đàn ông là không đủ, muội xem trọng huynh như vậy, cho huynh cả đan dược mà các vị Địa Tiên đều thèm muốn, còn tự nguyện dâng hiến cơ thể này, huynh còn ngần ngại gì nữa. Lâm Phàm sẽ không biết đâu, mà dù có biết thì chả sao cả.”

Nàng thả lỏng đai lưng để vạt áo bung ra sau đó nắm lấy bàn tay thô ráp của Thiên Phần lòn vào trong áo cho hắn nắn bóp trực tiếp, bên trong nàng không hề mặc áo yếm.

Khoả thịt căng tròn nằm trong bàn tay, Thiên Phần theo bản năng bóp nhẹ mấy cái, đây là cảm xúc khi chạm vào ngực nữ nhân sao, rất mềm, êm ái, hắn muốn sờ nhiều hơn nữa.

Sống trên đời bao nhiêu năm qua hắn chỉ biết tranh đấu giết chóc, thì ra thân thể nữ nhân cũng làm hắn khao khát hưng phấn đến vậy. Thiên Phần rất muốn lập tức chồm người dậy đè nàng này xuống mà thỏa mãn dục tính, nhưng hắn hiện tại vẫn chưa thể cử động phần thân.

Bắc Cung Nhược Giai nhìn vào đôi mắt đã xuất hiện thèm khát của tên cục súc tóc đỏ này, nàng biết hắn đã buông thả chấp nhận.

“Nói đi, chỉ cần huynh nói ra huynh muốn gì, muội sẽ đáp ứng cho huynh.”

“Ài, Lâm Phàm kia cũng là một trang hảo hán vừa tài năng kinh thế vừa đức độ hào sảng, sao lại có một cô vợ sắp cưới dâm loàn đến độ đem thân thể dâng hiến cho đối thủ như này vậy. Ta muốn thay hắn giáo huấn cô, cái kỹ nữ không biết xấu hổ này.” Thiên Phần đưa ánh nhìn với Nhược Giai như nhìn một con đĩ không hơn không kém.

“Hô hô, vậy coi như huynh đồng ý rồi nhé, kỹ nữ thì sao chứ, muội đây tự hào vì mình là một con đĩ dâm tiện đó. Thế gian này ức vạn đàn ông cũng là ức vạn con cặc khác nhau, muội đây chính là muốn hưởng thụ hết nam nhân, thân thể này không phải của riêng ai, chính là vợ chung của tất cả đàn ông trên đời, ai cũng có thể chơi vào huyệt dâm của muội.”

Nghe từ miệng của một vị nữ nhân xinh đẹp dịu dàng gia thế địa vị bậc nhất Tây Hải lại phát ngôn những lời dâm đãng hơn cả đĩ điếm thế này khiến Thiên Phần càng thêm động tâm. Nếu lời này do mấy ả Phiêu Miểu cung kia nói thì rất bình thường, nhưng Bắc Cung đại tiểu thư thì lại khác.

“Huynh có vẻ di chuyển chưa thuận tiện lắm nhỉ, vậy để muội tử hôm nay tự mình phục vụ huynh nhé.” Nàng vừa nói vừa xoa xoa nhẹ đũng quần của hắn, Thiên Phần cũng nằm yên không nói gì thêm.

“Ôi chà, tiền vốn cũng không tệ, muội chính là thích những anh chàng dáng vóc cơ bắp cao lớn mà còn có cặc bự như Thiên Phần huynh đó nha, để xem nào.” Nàng vẻ mặt mị mị dâm đãng kéo dây đai ra sau đó lẹ làng cởi quần hắn xuống.

Vì để thuận tiện cho việc chữa trị nên Thiên Phần chỉ mặc mỗi quần dài, thân trên cởi trần quấn băng gạc trắng toát. Cả quần trong lẫn quần ngoài vừa kéo xuống thì thanh hung khí giữa háng đã bật dậy sừng sững.

Nãy giờ bị Nhược Giai dùng dâm ngôn kích thích cộng với bàn tay bóp vú nàng nên hắn đã sớm dựng cờ, trước mặt Bắc Cung Nhược Giai là một con cặc rất ấn tượng.

Nó chỉ ngắn hơn của chủ nhân nàng một xíu, tầm hai lăm phân, to gần bằng cổ tay, đen thui gân guốc, đặc biệt là trên khắp thân cặc là những cục u nhỏ mọc dày đặc, nó khiến dương vật của Thiên Phần có phần nhìn gai góc sần sùi trông thực độc lạ.

“Quoa… cặc của huynh lạ thật đó, mấy cục u này là gì vậy?” Nhược Giai không những không sợ mà còn tò mò đưa tay chạm vào quy đầu sau đó cầm lấy thân cặc mà vuốt nhẹ.

“Hừ… ta không biết, từ nhỏ nó đã có rồi.” Thiên Phần cảm nhận con cặc lần đầu được nữ nhân nắm trong tay, quả thật khác biệt so với lúc hắn tự mình sờ.

Nhược Giai dùng cả hai tay trêu đùa nghịch ngợm cái dương vật quái đản này rất vui vẻ. Nàng cúi xuống kề sát đầu nấm vào mũi mình hít một hơi.

“Đúng là cặc nam nhân mỗi người đều có mùi vị khác nhau nha, huynh đây hình như hơi kém tắm, cặc hôi quá trời, nhưng mà muội thích, chọp chẹp…”

Nàng ngẩng đầu lên cười duyên sau đó mạnh dạn thè lưỡi ra liếm lên thân cặc hắn một đường, sau đó hôn chùn chụt lên cái quy đầu màu tím bầm kia.

“Nàng làm gì vậy, a… phê quá…” Thiên Phần đổi luôn cách xưng hô, dương căn của hắn đang được một cái miệng xinh xắn cao quý bậc nhất bú liếm, thật quá kích thích.

“Chụt chụt… Muội đang giúp huynh làm sạch con cặc hôi hám này.”

Nàng há miệng ngậm lấy đầu khấc sau đó nhấp nhô đầu liên tục cho nó ra vào, nàng biến mồm mình thành cái lồn để con cặc độc lạ này địt, vì đã được Chu Cương Liệt dạy dỗ kỹ thuật ăn cặc tận gốc nên nàng rất nhanh chóng đã để nó đâm sâu xuống thực quản. Cái của nợ này dù kích thước rất khủng nhưng vẫn ngắn và nhỏ hơn của chủ nhân một chút, nàng dư sức ăn trọn.

Hình ảnh nữ nhân của Lâm Phàm bú đến tận gốc cặc của mình vào họng làm tâm lý Thiên Phần thoải mái hưng phấn không thôi, quả nhiên hắn đối với trận thua kia cũng mang rất nhiều oán giận, bây giờ bắt vợ sắp cưới của đối thủ phải quỳ dưới háng phục vụ con cặc mình xem như trả thù, thật quá tuyệt vời.

“Hừ… ôi… nàng bú giỏi quá… lần đầu ta được một cái miệng nữ nhân bú liếm, thật sướng quá… ta sắp ra rồi…”

“Ùm… chùn chụt… mau ra đi, ra trong miệng muội đi, Nhược Giai muốn ăn tinh trùng của huynh, bắn vào cái mồm lồn này đi.” Nàng nói xong lại ra sức mà bú tiếp.

“A… ra đây, nhận lấy đi con kỹ nữ dâm tiện.” Bìu dái hắn hoạt động, con cặc sần sùi đen thui giật mạnh, từng dòng tinh đặc sệt nổ bắn hết vào trong cổ họng của Nhược Giai.

“Ực… ọc… umm… ực ực… ôi trời, huynh bao lâu chưa xuất tinh rồi vậy, nhiều quá chừng…”

Nàng nuốt xuống từng ngụm một không để rơi vãi giọt nào, sau đó còn há miệng le lưỡi ra cho hắn thấy mình đã nuốt hết. Cảnh tượng dâm mỹ đó khiến Thiên Phần gặp kích thích, con cặc vừa bắn xong lại lần nữa cương lên.

“Coi kìa, lúc nãy còn tỏ ra khí vũ khiên ngang từ chối người ta đó. Hôm nay muội tử sẽ giúp huynh giải tỏa căng thẳng, lấy đi đời trai tân của huynh, hehe.” Nàng cười tươi sau đó lại cúi xuống liếm lấy con cặc gai góc kia, ăn nốt mấy giọt tinh còn dính trên đầu khấc.

Chu Cương Liệt nhìn sắc trời sắp tối, xem ra hôm nay chỉ có thể để Bắc Cung Nhược Giai chăm sóc Thiên Phần xong rồi về chứ không đi khoả thân dạo phố được rồi, tên này làm mất thời gian quá, hắn còn phải về với nương tử không thể đi đến khuya được.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230