Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 9
Phần 9: Đạo lý của dâm tặc

“Ngươi đừng mơ, ta là gái đã có chồng, cùng lắm thì ta cắn lưỡi tự sát cũng không để ngươi được như ý đâu.” Hà Yên giọng đầy nghiêm túc gắt lên.

“Ừm, dù sao cũng chơi một đêm rồi, giờ có chơi bao nhiêu lần nữa cũng có làm sao đâu, nàng đừng suy nghĩ tiêu cực như thế.” Kẻ đang ẩn thân ôm lấy mỹ phụ nhân chặt cứng không ai khác chính là Chu Cương Liệt, hắn cất giọng ôn tồn nói.

“Dâm tặc, có giỏi thì ngươi lộ diện đi.” Hà Yên lại vùng vẫy.

“Được thôi, cho nàng thấy mặt cũng chả sao, chỉ sợ nàng sốc thôi.” Hắn trả lời sau đó triệt tiêu phép ẩn thân.

Hà Yên ngẩng đầu ra sau, một khuôn mặt hàm hậu uy nghi với râu quai nón, thân thể cao to vĩ ngạn quen thuộc mà nàng luôn nhớ kỹ.

Đây không phải là Chu tiền bối của Ngũ Hành Đảo, người đã cho con trai Lâm Phàm của nàng bao nhiêu là cơ duyên, buổi trưa còn cùng con gái nàng chơi đùa vui vẻ sao?

Nàng ấn tượng tính cách hào sảng vui vẻ lại rất bộc trực nghiêm túc của Chu tiền bối này, hắn là người ơn của Lâm Phàm nên hảo cảm của nàng đối với hắn cũng rất cao. Vậy mà… vậy mà hắn lại là tên dâm tặc đã cưỡng dâm nàng trong giấc ngủ đêm qua, vẽ đầy mấy dòng chữ kinh tởm kia trên người nàng, trêu chọc nàng lên đỉnh ở chỗ đông người, bây giờ còn vào tận nơi khống chế muốn ép nàng trao thân.

“Chu tiền bối, ta nhìn lầm ngươi rồi, ngươi là tên đạo đức giả, tên dâm tặc ác ôn.” Hà Yên ánh mắt tràn đầy thất vọng cùng chán ghét buông lời thoá mạ.

“Mắng hay lắm, mắng tiếp đi, haha, con người ta mắng không chết được đâu.” Chu Cương Liệt vẫn ôm chặt nàng từ phía sau, tay còn thò ra bóp vú thịt làm Hà Yên cựa quậy liên tục muốn thoát khốn.

‘Nói cho nàng biết, Lâm Phàm con trai nàng một đường tiến bộ vào được đại hội lần này, gia đình nàng đoàn tụ với nhau cũng là một tay ta thúc đẩy, ta ban cho hắn nào là Tiên dược, công pháp, pháp bảo, cả bí điển cao cấp tu tiên cũng không hề do dự mà tặng hắn.

Ta với hắn vốn là người dưng, nàng nghĩ ta rảnh lắm hay sao tự nhiên lại trao cho hắn bao nhiêu là cơ duyên, dạy hắn tu hành các thứ?’

Nghe Chu Cương Liệt nói đến Lâm Phàm, Hà Yên nhíu mày, nàng biết con trai mình bao nhiêu năm nay cố gắng ra sao, mấy tháng trước gặp được tiền bối họ Chu này đã giúp đỡ hắn như thế nào.

“Ngươi nói như vậy là ý gì?” Nàng hỏi.

“Hừ, tất nhiên ta giúp đỡ cũng là muốn hắn đền ơn một chút, nói cho nàng biết, ta là Chân Tiên, là tầng thứ mà phàm giai các nàng không thể nào với tới, vậy thì nàng nghĩ Lâm Phàm tiểu tử kia lấy cái gì để đền ơn ta? Tính ta không thích gì ngoài nữ nhân, vậy thì ta giúp hắn tu hành, ngược lại ta mượn nữ tử của hắn chơi ít lâu xem như có qua có lại không ai nợ ai, thế không tốt sao?”

Nghe tên dâm tặc này nói mình là Chân Tiên khiến Hà Yên run sợ, cũng đúng, hắn có thể qua mắt Địa Tiên tối đỉnh mà nhảy nhót thì rất có thể là Chân Tiên, tầng cấp trong truyền thuyết kia.

“Ta khinh, ngươi nói ngươi là Chân Tiên cao cao tại thượng, nhưng hành động của ngươi trước sau tà ác biến thái, ta tin con trai ta dù không có ngươi giúp vẫn sẽ tự mình tiến lên vấn đỉnh.” Hà Yên vẫn rất cố chấp, dù nàng biết bản thân không thể chống lại tên tiên nhân này nhưng vẫn không phục tùng.

“Mỹ nhân, nàng đừng có mà không biết điều, nói cho nàng hay, ta có thể cho hắn được, ta cũng có thể lấy lại được.” Chu Cương Liệt nâng cằm nàng lên giọng lạnh lẽo đe dọa.

“Ngươi… ngươi muốn làm gì? Ta cảnh cáo ngươi, chớ làm hại con trai ta.” Hà Yên toát mồ hôi, lòng tràn đầy bất an.

“Haha, nói cho nàng biết, giữa ta và Lâm Vấn Thiên chồng nàng còn có một mối thù chưa trả, nàng nghĩ ta không dám tận diệt Mặc Ngọc Đảo sao? Nàng có biết Tiềm Long Các kia tại sao đến nông nỗi như ngày hôm nay đứng trước nguy cơ bị rơi đài hay không?” Hắn cười vang ngồi trên ghế rung đùi nhìn chằm chằm mỹ phụ nhân.

“Không phải Nam Cung gia kia chọc phải hai nữ cường nhân ở nước Tần bị họ xử lý suýt lật thuyền trong mương sao?” Hà Yên vẫn là nắm bắt tin tức rất tốt trả lời.

“Sở thích của ta chính là sưu tập tình nô, ta đi khắp phàm gian, hữu duyên giúp đỡ những cô gái xinh đẹp, trao cho họ cơ duyên, cứu vớt họ khỏi tình huống ngặt nghèo, ở nước Tần ta biến hai nữ nhân Tần Mộ Uyển và Vương Nhã Khuê thành tình nô, sau đó giúp hai nàng ta đánh ra Tây Hải, nàng nghĩ xem vì sao hai cái Địa Tiên sơ kỳ vừa đột phá dám cả gan rời trung thổ nếu không có ta trợ giúp, rồi sao hai nàng ta có thể suýt giết cả Nam Cung Vẫn?”

Nghe hắn nói đến đâu Hà Yên tái nhợt khuôn mặt đến đó, thì ra là vậy, thì ra nội tình phía sau chuyện Tiềm Long Các thảm bại là do kẻ này thao túng.

“Ngươi nói phu quân ta có thù với ngươi? Rõ ràng chàng ấy chỉ mới gặp ngươi gần đây sao có thể kết thù được, ngươi bịa đặt.” Nàng mím môi cố nói cứng.

“Haha, vậy là nàng chưa hiểu rõ chồng mình là loại người nào rồi, để ta kể nàng nghe…”

Chu Cương Liệt rất điềm tĩnh một mạch kể hết chuyện của Lâm Vấn Thiên và nữ nhân Đông Hải Quách Tương Như kia cho Hà Yên nghe.

“Tuyết Liên Cung là nơi ta nuôi dưỡng tình nô, Quách Tương Như tuy không bị giết nhưng đã được ta thu phục huấn luyện thành tình nô, cô ta dù trao thân xác cho ta nhưng tấm lòng vẫn một mực hướng về phu quân của nàng chờ đợi hắn quay về, nàng thấy có cảm động không?”

Hà Yên thân thể run run, nước mắt chực trào, thì ra Lâm Vấn Thiên chồng nàng vẫn giấu một đoạn cố sự như vậy, cùng là phụ nữ với nhau, nàng rất có sự đồng cảm sâu sắc với nữ tử đáng ra là tình địch kia, cô gái đó chờ chồng mình suốt hơn bốn trăm năm, đến khi suýt bị giết, bị dâm tặc biến thành tình nô vẫn không đổi tâm.

Nàng cảm thấy phu quân của mình thật tệ, nàng cũng đâu có cấm hắn lấy thêm thê thiếp, sao hắn lại không quay về tìm lại nữ nhân kia, để nàng cô đơn trống vắng rồi lãnh lấy kết cục thảm thiết như vậy.

“Quách Tương Như đã là nữ nhân của ta, nàng ta có nhờ ta tìm Lâm Vấn Thiên, nàng nghĩ ta có nên giúp tình nô của mình báo thù rửa hận?” Hắn xoa xoa mặt nàng chất vấn.

“À, còn một chuyện nữa ta mới phát hiện ra tối qua, nàng nhớ ác mộng mà mình gặp chứ? Trượng phu của nàng đang tâm ngồi nhìn nàng bị sáu tên đàn ông cưỡng hiếp chà đạp, hắn thì thoải mái sục cặc, kỳ thực đó chính là tính cách thật sự của hắn.”

Vì muốn công phá tâm tính của Hà Yên, Chu Cương Liệt quyết định chơi chiêu cuối.

“Ngươi… nói gì?” Nàng như nghe không rõ.

“Ta nói, Lâm Vấn Thiên chồng nàng kỳ thực là một tên nón nô thích nhìn người đàn bà của mình bị kẻ khác địt, giống như trong mộng tối qua vậy.”

“Không… ngươi nói dối, phu quân là bậc quân tử yêu gia đình hết mực, mấy trăm năm qua chàng ấy chưa bao giờ làm gì có lỗi với ta cả.” Nàng lắc đầu nguầy nguậy cố chối bỏ điều mà Chu Cương Liệt nói.

“Tính cách kia là âm thầm phát triển trong lòng hắn, ta đã dùng tiên pháp liên tục cho hắn chứng kiến cảnh nàng và Quách Tương Như bị đám đàn ông kia cưỡng hiếp, và nàng đoán xem hắn làm gì? Hắn chả làm gì ngoài đưa ánh mắt hưng phấn ra quan sát và tự thủ dâm, hắn đích thực là tên nghiện bị cắm sừng, thích dâng vợ mình cho người đàn ông khác chơi.”

“Sao có thể…” Hà Yên nhớ lại ác mộng tối qua, đúng thật là Lâm Vấn Thiên thậm chí còn rất vui vẻ để cho hỗn hợp dâm dịch của nàng và đám đàn ông kia chảy lên đầu, khi đó tâm trí nàng tràn đầy thất vọng và đau khổ.

Diễn biến tâm lý của Hà Yên rất phù hợp với điều mà Chu Cương Liệt muốn, nãy giờ hắn vẫn đang dùng lực lượng bổn nguyên dẫn dắt cảm xúc của nàng, hắn muốn Hà Yên thật sự mất niềm tin vào Lâm Vấn Thiên, sau đó sẽ mang ơn hắn rồi tự mình chấp nhận chuyện ngoại tình.

Hắn từng bước một lèo lái mọi suy nghĩ của mỹ phụ nhân này, thao túng tâm lý của nàng, hiện tại lòng nàng đã cực độ dao động lung lay, chỉ cần vài bước nhỏ thì nó sẽ triệt để sụp đổ theo ý hắn.

“Nàng nghĩ thử xem, Lâm Vấn Thiên chồng nàng có gì tốt lành đâu mà phải chung thủy tận tình với hắn như vậy, hắn thất hứa bỏ mặc nữ nhân kia ở Đông Hải để đến đây bám vào thế lực của nàng. Hắn bất lực để nàng và con trai xa cách hai mươi năm, hắn lại còn giữ cái bản chất biến thái muốn nhìn nữ nhân của mình bị người khác chà đạp, một người chồng như vậy so với ta còn đáng khinh hơn.”

Hắn bắt đầu công cuộc thao túng tâm lý, lời thì thầm của hắn lọt vào tai Hà Yên như một liều thuốc làm tâm thần nàng xao động.

Nữ nhân này bị địt cả đêm trước điểm dâm dục đối với hắn đã nâng cao rồi, không cần phải dùng thủ đoạn cải tạo tư duy của sắc dục bổn nguyên, tự hắn dùng ba tấc lưỡi của mình cũng có thể khiến nàng ta nghe lời.

“Ta tuy là mê đắm nữ nhân, nhưng ai ở bên ta cũng rất hạnh phúc an hưởng thú vui tình dục cả, nàng ở Mặc Ngọc Đảo mấy trăm năm qua với Lâm Vấn Thiên liệu hắn đã làm màng thỏa mãn bằng một đêm ở với ta chưa?”

“Chỉ cần nàng theo ý ta, con trai nàng sẽ mãi là kẻ tuyệt thế nhất Tây Hải, Lâm Vấn Thiên biến thái như thế, nàng có cảm thấy kinh tởm không? Có muốn cắm sừng hắn cho bỏ ghét không?”

Lời hay ý đẹp liên tục rót vào tai làm Hà Yên đôi mắt đờ đẫn, nàng vô thức gật đầu. Chu Cương Liệt hài lòng nhếch môi cười gian manh.

Tâm lý của một nữ nhân như Hà Yên là dễ lay động nhất, chỉ cần đem gia đình nàng ra làm đích ngắm thì nàng nhất định sẽ ngoan ngoãn phục tùng.

“Tốt, đến đây, trở thành tình nô của ta, ta sẽ cho nàng thấy sự khác biệt giữa chủ nhân và chồng nàng.” Hắn đưa tay ra, Hà Yên cúi đầu đứng dậy, bàn tay trắng nõn đặt vào tay hắn như minh chứng cho sự thuần phục của mình.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230