Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 220
Phần 220: Tự làm tự chịu

Nhìn khoảng cách với thôn làng càng lúc càng gần, hắc y nhân bên dưới lớp mặt nạ mỉm cười đầy âm độc. Nhiệm vụ sắp hoàn thành rồi, chỉ cần đem hai con sói nhỏ giết đi vứt xác vào trong làng sau đó nhanh chóng lẩn trốn, yêu lang đầu đàn đuổi ở phía sau khi thấy con mình chết thảm chắc chắn sẽ lồng lộn điên tiết mà bất chấp đồ sát toàn bộ dân cư ở đây.

Với tu vi Nguyên Anh hậu kỳ của nó thì không ai có thể cản được, dù Giang Khinh Y có dùng thủ đoạn công kích cấp hóa Thần để cứu nguy thì lúc đó e là đã muộn, đàn yêu lang này rất đông cơ bản một người khó cứu hết được.

Chỉ cần đàn sói gây ra thương vong thảm trọng, lại phá nát vườn linh dược thì nữ nhân kia khó mà thoát khỏi bị xử lý tội nặng. Hắn chỉ cần ở bên ngoài thôn canh chừng đảm bảo Giang Khinh Y không bị yêu lang giết, tên thiếu chủ béo phì kia đã dặn dò kỹ không thể để nàng chịu thương tổn.

Trong nhà gỗ, thiếu nữ lần đầu được tận hưởng mưa móc lim dim mắt đê mê mà đâu hề hay biết đại họa đang kéo đến ngày càng gần, nàng ra sức xoa đầu tóc đại thúc tới rối nùi, tay ấn chặt như muốn dán cả cái âm hộ đầy nước của mình vào mặt hắn.

Chu Cương Liệt hết dùng lưỡi khuấy đảo lỗ lồn lại cắn lên hột le mà day day làm Khinh Y sướng tới suýt té đái, nàng đã cao triều đến lần thứ ba rồi.

“Hơ… ưm… đại thúc… đừng chọc em nữa… ôi… mau… cho em đi… đút vào… chỗ đó ngứa quá, em chịu không nổi nữa rồi… á…”

“Haha, được, chiều ý nàng.” Chu Cương Liệt cũng không định vờn thiếu nữ này lâu hơn nữa, hắn ngồi dậy cầm cặc rà tới gần đoá hoa đã sớm ướt đẫm của nàng, đầu khấc quẹt lên xuống dọc theo mép thịt, tay kia hắn gãy nhẹ lên hạt đậu thịt đã sớm sưng to lộ ra bên ngoài.

Lúc này bỗng nhiên hắn hơi nhướng mày liếc mắt về phía bên ngoài, với thần thức của tiên nhân cấp Thái Ất thì mọi động tĩnh gió thổi cỏ lay trong vòng mấy mươi dặm chẳng thể nào che giấu được, hắn nở nụ cười nửa miệng khinh bỉ búng nhẹ ngón tay một cái sau đó lại cặm cụi ấn quy đầu vào âm đạo của Khinh Y.

Vào lúc tên hắc y nhân ngoài kia chỉ còn cách thôn làng một dặm, hắn vừa chạy vừa vung tay lên tính giảo sát hai con sói non thì bỗng cơ thể trở nên nặng nề sau đó bước hụt chân ngã chúi đầu về phía trước.

“Chuyện gì xảy ra? Chân khí… tại sao ta không thể vận chuyển được chân khí nữa? Nguy to!!!” Hắn hốt hoảng lồm cồm bò dậy, liên hệ giữa bản thân và đan điền thức hải đã biết mất, hắc y nhân bây giờ chẳng khác gì người phàm.

Hắn cảm nhận rõ nguy cơ hung hiểm vô cùng, bản thân mất hết pháp lực, phía sau là đàn sói điên đang cật lực truy sát, nếu hắn không gấp rút làm ra ứng phó thì nhất định sẽ bỏ mạng tại đây.

Nhưng lúc hắn chưa kịp suy nghĩ hành động thì một bóng đen đã lao thẳng qua đầu đứng ngay trước mặt, rõ ràng chính là con yêu lang đầu đàn dữ tợn kia, đám sói khác cũng nhanh chóng phóng tới, chúng chia ra bao vây lấy xung quanh kín kẽ không chừa bất cứ lối thoát nào cho tên nhân loại này.

Tên hắc y nhân khuôn mặt đã tái xanh, cả người run rẩy từng hồi, hắn cẩn thận hơi lùi người lại đặt hai con sói non xuống đất lắp bắp nói.

“Đại… đại vương, ta không có ý khiêu khích… xin trả lại con cho ngài… ta là người của Linh Sư Môn, hãy nể mặt mà tha cho ta một mạng…”

Sói đầu đàn đưa tay đón lấy hai con nhỏ của mình, tỉ mỉ xem xét những vết thương trên người chúng sau đó giương đôi mắt đỏ kè cùng cái mồm đầy nanh nhọn như chậu máu tru lên.

“Ngươi tưởng lấy Linh Sư Môn ra hù dọa thì bổn vương sẽ chùn bước? Tộc đàn của ta ẩn cư nơi núi sâu đã không đụng chạm đến nhân loại các ngươi thì thôi, lại còn dám ra tay với ấu thú của ta? Chết đi…”

“Đại vương… không phải, ta…”

Không đợi hắc y nhân kịp nói thêm tiếng nào, cái đuôi như liêm đao của yêu lang đầu đàn đã vung mạnh cắt một nhát ngọt lịm lướt qua cổ hắn. Kẻ kia vẫn chưa ý thức được cái chết của bản thân, hắn đứng khựng như trời trồng, tròng mắt dần mất đi tiêu cự, trước lúc chết trên khuôn mặt chỉ còn đọng lại tức giận cùng không cam lòng. Tại sao hắn lại ngu ngốc nghe lời tên Tào béo mập kia dây vào chuyện này, tại sao pháp lực bỗng mất hết, tại sao…

Suy nghĩ của hắn rơi vào hư vô, cái đầu lắc lư rồi rơi bịch xuống đất, thân thể cũng loạng choạng ngã nhào bất động, một Nguyên Anh hậu kỳ cứ thế vong mạng dưới tay yêu thú.

Bọn sói tru lên từng hồi nghe gai óc hung hăng nhào tới tính xé xác nhai sống kẻ thù nhưng sói đầu đàn bỗng khựng lại, nó quay đầu nhìn chăm chú về phía bản làng cách đó không xa tràn đầy úy kị rồi không nghĩ nhiều cõng hai con non trên lưng dẫn cả đàn một mạch chạy về chốn rừng sâu để lại cái xác đầu một nơi thân mình một nẻo nằm chỏng chơ ở đó.

“A… đại thúc, hình như em nghe có tiếng sói tru… ưm… có phải thôn làng bị yêu thú tập kích không?” Khinh Y hướng mắt lo lắng nhìn ra hướng bên ngoài, hai chân nàng dạng ra kẹp chặt lấy hông của Chu Cương Liệt, thân thể khẽ lay động, nơi tư mật của hai người đã sớm kết hợp, một tia máu đào chảy xuôi minh chứng cho tấm thân xử nữ vừa mất không lâu.

“Yên tâm, không có chuyện gì đâu, tập trung tận hưởng đi nào.” Hắn vuốt lọn tóc mai của nàng yêu thương đặt lên môi một nụ hôn, hai tay sau đó ra sức nhào nặn cặp đào tiên, hông vẫn nhấp nhô ra vào nhịp nhàng.

“A… hô ưm… đại thúc, em yêu thúc… á… em thích cảm giác này lắm… mạnh lên, em chịu được, thô bạo với em đi… á… cặc… em yêu con cặc của thúc…”

“Dâm nữ, bề ngoài tỏ ra hoạt bát thiện lương nhưng vừa thấy cặc của ta đã ngứa ngáy khó nhịn tự ý bú liếm rồi, đây là bản tính kỹ nữ ẩn sâu trong máu, nói ta nghe, nàng có phải nhìn thấy nam nhân đều sẽ đói khát muốn ăn cặc của họ hay không?” Chu Cương Liệt ra sức bạo địt, dương vật tiến nhập lỗ lồn điên cuồng ma xát lên vách thịt làm Khinh Y sướng đến trợn cả mắt, nàng bây giờ không còn biết trời trăng gì nữa, cứ theo ý hắn mà rên xiết.

“Ô ô ô… em chỉ mới dâm với mỗi mình thúc thôi… á hô… thì ra… thì ra chuyện này lại sướng như vậy… ưm ân… á… cặc to chạm vào tận cùng của em rồi, phải… em là một cô gái hư hỏng lẳng lơ a… em chỉ mới gặp thúc mấy ngày đã tự nguyện hiến thân rồi… nhưng mà, cặc của thúc quá hấp dẫn, em nhịn không nổi… ân a… kỹ nữ sao? Đúng, em là kỹ nữ… cặc… cặc nam nhân làm em điên lên… em muốn nữa, muốn cặc nhiều hơn… ối a… em ra rồi…”

Khinh Y đã không còn nghĩ ngợi gì nhiều nữa, đầu khấc của Chu Cương Liệt liên tiếp đánh lên hoa huyệt thậm chí còn đâm thấu vào trong tử cung vài lần làm nàng phê đến tê tái, âm tinh tiết ra đã chảy ướt cả sàn. Sau khi khiến nàng ra đến lần thứ ba thì hắn mới chịu buông lỏng bắn từng dòng tinh nóng hổi vào sâu bên trong tử cung.

“Khinh Y, trở thành tình nô của ta, cả đời trung thành với ta, ta sẽ giúp nàng đòi lại công bằng, thực hiện ước mơ tiếp tục con đường tu tiên của nàng, có chịu hay không?” Hắn nhìn thẳng vào thiếu nữ mềm mại như nước đang thở gấp dưới thân mình.

“Vâng, em đồng ý, em sẽ là tình nô của đại thúc, một cái dâm tao kỹ nữ để thúc muốn chơi thế nào thì chơi.” Nàng ngọt ngào đáp lại không chút do dự.

“Tốt, haha.”

Đêm vẫn còn dài, hai người vẫn quấn lấy nhau ân ái không rời hết hiệp này tới hiệp khác, hắn giúp nàng khai mở cúc huyệt, lúc đầu thiếu nữ bị đau khổ sở kêu gào van xin nhưng dần dà cơn sướng khoái ập tới đã làm nàng thay đổi.

Vì đã đạt tới Thái Ất Ngọc Tiên viên mãn nên công pháp Cửu Đầu Trùng của Chu Cương Liệt cũng tăng tiến vượt trội, hiện tại có thể mọc ra tới sáu con cặc rồi, bình thường chơi Lạc Thủy đều là khiến nàng dục tiên dục tử ngất lịm đi.

Vì mới lần đầu không muốn hù dọa Khinh Y nên hắn chỉ dùng ba cái dương vật đồng loạt bạo địt hai lỗ thịt và miệng nàng, nhưng chỉ nhiêu đó thôi cũng đã khiến tiểu mỹ nhân bị chơi đến hỏng, cả tử cung cùng hậu môn bị khuấy đảo khiến nàng gần như ngất xỉu, niệu đạo phun nước đái mất kiểm soát. Hai người quần thảo tới khi gà gáy sớm mới tận hứng mà ôm nhau ngủ.

Khinh Y sau khi biết đại thúc là Tiên nhân thì đã không còn lo âu gì nữa, nàng hiện tại tâm lý đã dựa dẫm vào hắn tuyệt đối. Điểm dâm dục cũng đạt đầy giá trị. Dù là tình nô của tiên nhân thì thân phận cũng cao quý hơn người khác gấp vạn lần, có hắn bảo kê nàng có thể đi ngang chả sợ bất cứ ai.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230