Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 155
Phần 155: Mỗi người một toan tính

“Ta đã khiến lực lượng của nàng yếu đi rồi, tiểu tử ngươi tranh thủ thời gian đi.” Chu Cương Liệt hướng Lâm Phàm nhắc nhở.

“Tiền bối ta phải vẽ hình gì? Vẽ ở chỗ nào đây?” Thiếu niên lần đầu làm chuyện ấy còn bỡ ngỡ lúng túng.

“Thích gì thì vẽ nấy, vẽ gần bộ vị nhạy cảm một chút là được.”

“Lên đi con trai, thu phục kỹ nữ này thì xem như Phiêu Miểu Cung sẽ thành hậu cung của cha con ta, sau này thích bao nhiêu nữ nhân sẽ có bấy nhiêu.” Lâm Vấn Thiên hồ hởi cỗ vũ rồi xáp tới nắm lấy hai đùi Lữ Huyên kéo dạng rộng ra để lộ cái mu lồn múp rụp.

Lâm Phàm nhắm mắt suy nghĩ về hình ảnh cần vẽ sau đó gật đầu đẩy đưa chú ấn quét dọc mép môi mật, kế tiếp hắn cúi sát người xuống cầm bút tỉ mỉ hí hoáy vẽ đồ án lên khu tiếp giáp giữa bụng dưới và mu lồn.

Đám nữ nhân Lâm gia cũng tò mò xúm lại xem xét sau đó còn đưa ra góp ý cho hình vẽ của hắn. Năm phút sau Lâm Phàm hài lòng quan sát tác phẩm nghệ thuật của mình trên da thịt vị Thập Vương này.

Đồ án hắn vẽ có hình dáng tương tự như cái tử cung của nữ tử nhưng được trang trí thêm họa tiết cách điệu cho thật đẹp mắt, đặc biệt thứ này tuy vẽ bằng mực nhưng khi dính vào da thịt lập tức như khắc sâu in hằn không thể nào xóa được.

“Không tệ, vậy xong rồi, tiếp theo chính là dựa vào bản lĩnh của tiểu tử ngươi rót cho nàng ta đầy bụng, khi nào hình xăm này chuyển màu hoàn toàn thì xem như nàng ta đã trở thành nô lệ tình dục nói gì nghe đó.”

Chu Cương Liệt thu pháp thuật về, Lữ Huyên dần dần lấy lại thanh tỉnh ngồi dậy cắn môi ra vẻ tủi nhục, đám người này ỷ có sức mạnh hè nhau bắt nạt một nữ tử như nàng thật là xấu xa. Nàng cẩn thận quan sát toàn bộ cơ thể, khi nhìn thấy cái ấn ký ở bụng dưới liền thử lấy tay lau qua nhưng không được.

“Chu tiên nhân, ngài đã làm gì ta rồi? Cái dấu này là gì sao không xóa được a.” Nàng hơi hoảng hốt bù lu bù loa hỏi.

“Làm nô lệ thì phải có dâm ấn riêng chứ sao? Yên tâm, tiếp theo ta sẽ khiến nàng quy phục haha.” Lâm Phàm không màng thân phận đối phương có lớn cỡ nào, hắn bá đạo bóp lấy một bên vú nữ nô đầu tiên của mình mà kéo ra.

“Lữ cung chủ, nàng nhớ lấy lời ta, đây chính là trừng phạt cho việc xấu xa trước đây nàng làm, ngoan ngoãn chịu phục đi, bằng không đừng trách ta nặng tay. Các ngươi cứ tiếp tục huấn luyện nàng ta cho tốt, ta có việc phải đi đây.” Chu Cương Liệt nghiêm mặt ra lệnh, sau đó chắp tay sau lưng đi ra ngoài, chuyện tiếp theo không phải vấn đề của hắn nữa.

“Lữ cung chủ, từ nay ta sẽ gọi nàng là tiện nô, nàng phải xưng ta là chủ nhân có biết hay không? Yên tâm tận hưởng khoái hoạt cùng với gia đình ta đi.” Lâm Phàm bá đạo nâng cằm nàng lên, Lữ Huyên trề môi tính quay đi thì lập tức ăn một cái tát đau điếng đỏ cả bên má.

“Tiện nô! Có nghe rõ không hả?” Lâm Phàm nghiêm mặt quát.

“Vâng, thưa chủ nhân.” Lữ Huyên dù bất mãn nhưng nhớ lời Chu tiên nhân kia nói, nàng mà phản kháng chắc chắn sẽ chịu khổ hơn.

“Haha, Lữ Huyên, chấp nhận số phận đi, rồi cô sẽ sớm hòa nhập với chúng ta thôi.” Bắc Cung Nhược Giai chống nạnh cười khanh khách, mấy nàng khác cũng vui vẻ hùa theo trêu chọc.

“Phụ thân, cùng con thu phục tiện nô này, phải địt đến khi nào cô ta phục tùng mới thôi.” Lâm Phàm hướng cha mình nói, sau đó hai người đàn ông đê tiện với con cặc to như cánh tay cười gian ác đi tới, Lữ Huyên cảm giác như mình là cô gái nhà lành sắp bị hai tên dâm tặc cưỡng hiếp, sảnh phòng sau đó lại tiếp tục âm vang những tiếng rên rỉ nhục dục kéo dài tới tận tối…

Chu Cương Liệt vừa đi vừa xoa ria mép ngẫm nghĩ, tiếp theo một đoạn thời gian hắn sẽ ở lại đây, sau đó lại cùng Tiểu Thiện và Lạc Thủy lên đường ngao du. Hiện tại đã xác định được Bồ Đề tổ sư ở phía Bắc Tây Ngưu Hạ Châu, trên một ngọn núi gọi là Linh Đài Phương Thốn. Vậy thì cứ trực chỉ nơi đó mà đi, một đường cùng hai nữ nhân dạo chơi, hy vọng lúc bái sư có thể mang theo hai nàng, nếu không bắt buộc hắn phải tìm phương án khác.

Hắn vừa đi vừa nghĩ đã đến trước cửa phòng của Liễu Như Yên, cũng đã đến lúc chơi với ả đàn bà giả tạo này rồi. Lúc đầu hắn cũng định sẽ biến nàng thành tình nô như bao nhiêu nàng khác, chuyện này cực kỳ dễ dàng, đè ra địt đến khi phục tùng là được.

Nhưng sau đó Chu Cương Liệt lại cảm thấy cách đơn giản mà lại quá nhàm chán, cặp đôi Tư Không Trọng Kiều và Liễu Như Yên này. Một tên xấu xa muốn thiên hạ đại loạn để bản thân chứng đạo, không màng bao nhiêu vạn nhân mạng phải ngã xuống nhưng phía sau lại là một kẻ si tình đến ngu ngốc.

Còn nữ tử kia bề ngoài xinh đẹp như thiên tiên, biểu hiện phong thái nhã nhặn yêu kiều, dịu dàng yếu đuối khiến nam nhân ai cũng cảm động bất giác thương yêu nàng, nhưng kỳ thực tâm địa lại xấu xa khó lường, biết dùng nhan sắc và nước mắt để thu về lợi ích, là kiểu đàn bà giả tạo xảo trá.

Đây quả thực là trời sinh một cặp, nam nhân lụy tình và nữ nhân đào mỏ. Hắn đã có một kế hoạch hoàn hảo cho cặp đôi này.

“Cốc cốc…”

“Liễu tiên tử, ta có thể vào được không?” Hắn gõ cửa phòng dùng giọng ấm áp hỏi.

“Đại tiên xin mời vào.” Nàng cũng nhanh chóng đáp lại. Chu Cương Liệt mở cửa tiến vào liền đã thấy Liễu Như Yên đang ngồi bên bàn trà, tư thái vẫn thanh lãnh như thường ngày.

“Mời ngài ngồi, đây là trà do tiểu nữ tự tay pha để chờ ngài tới đó. Hy vọng đại tiên không chê.” Nàng chớp đôi mi cong quyến rũ làm hắn như dại ra say đứ đừ.

“Làm sao ta có thể chê bai nàng được, Liễu tiên tử thấy nơi này như thế nào? Có gì bất tiện không thoải mái hay không?” Chu Cương Liệt làm điệu bộ ân cần bưng trà uống cạn sau đó như si như say hỏi.

“Cảm tạ đại tiên đã thương xót, chỉ cần không phải ở lao ngục thì Như Yên đã hạnh phúc lắm rồi. Chỉ là… ài… không nơi nào thoải mái bằng nhà của mình, tiểu nữ dám hỏi đại tiên ngài tính thử thách ta ra sao? Liệu tiểu nữ có còn cơ hội về lại Nam Hải hay không?” Nàng hỏi tới đây thì giọng đã có chút nghẹn ngào, đôi mi sầu khổ rũ xuống như chịu phải khuất nhục.

“Ôi, là ta không tốt đã làm giai nhân phiền muộn rồi, kỳ thực thì ta không có thử thách gì cho nàng cả đâu, nàng đã nói không có tình cảm với Tư Không Trọng Kiều vậy thì là do hắn ta tự đa tình mà ra hết, ta chỉ là muốn giữ nàng ở lại bên mình lâu hơn một chút, được ngắm nhìn nàng thật nhiều. Ít lâu nữa ta rời khỏi đây nếu nàng không nguyện ý đi theo thì nhất định ta sẽ thả nàng về.” Vẻ mặt hắn khi nói bày ra đủ sự chân thành, Liễu Như Yên hơi ngẩng ra sau đó mắt hạnh thoáng chút dịu dàng.

“Như Yên có phúc phần gì lại khiến tiên nhân yêu thương như vậy, chỉ cần ngài hứa không làm hại ta thì tiểu nữ sẽ nhất mực bồi tiếp, sau này Tiên Hà Tông luôn rộng cửa chào đón ngài.”

“Ta hứa, nếu nàng không cho phép thì ta nhất định không động vào nàng dù chỉ là một ngón tay, lời hứa của Tiên Nhân luôn được tiên đạo xác nhận nếu vi phạm sẽ không có kết quả tốt, nàng yên tâm rồi chứ?” Chu Cương Liệt đưa hai ngón lên thề thốt.

“Để tiểu nữ đàn một khúc giúp ngài giải trí nhé.” Nàng gật đầu hài lòng, đôi tay lại thoăn thoắt trên dây cổ cầm, âm điệu vui tươi réo rắt vang lên.

Chu Cương Liệt vừa nhấp ngụm trà vừa chống tay lên bàn si mê mà ngắm nhìn giai nhân thưởng thức âm điệu trầm bổng. Trong lòng hắn lúc này thì lại âm thầm cười nhạt.

Hừ, khuôn mặt thảo mai giả tạo này hắn nhất định phải tự tay lột xuống, biến nó thành bộ mặt đĩ thoã nhất có thể.

Ngay từ đầu hắn đã không hề thấy chút chân thật nào trong những lời Liễu Như Yên nói ra, cô ta luôn sống dưới lớp mặt nạ mỹ nhân hoàn hảo để che giấu lấy tâm cơ thâm sâu độc địa của mình.

Nhưng cô ta cơ bản chỉ có thể gạt được những tên nam nhân khác hoặc gã tiên nhân ở trong núi hai trăm năm chưa hiểu sự đời như Tư Không Trọng Kiều chứ làm sao qua mắt được Chu Cương Liệt. Đừng quên hắn có thể thấy được điểm dâm dục hiện lên trên đầu từng cô gái.

Điểm này không chỉ hiển thị mức độ chấp nhận tình dục mà còn là tượng trưng cho hảo cảm của đối phương đối với hắn. Nếu một nữ tử nảy sinh cảm xúc thì nhất định điểm dâm dục sẽ tăng lên, nhưng ở Liễu Như Yên từ khi gặp hắn đến giờ thì điểm trên đầu nàng ta chỉ có 5 và không hề tăng giảm.

Điều này chứng tỏ nàng ta thể hiện sự kính trọng, dịu dàng hay chút ngọt ngào dành cho hắn đều là giả dối cả, 5 điểm nhỏ nhoi kia chỉ là chút ít cảm xúc khi so sánh hắn với Tư Không Trọng Kiều mà có. Trong mắt nàng hắn cơ bản chỉ là một kẻ si mê, một cái mỏ vàng di động, nàng sẽ tìm cách biến hắn thành chó liếm của mình giống như những gì đã từng làm với tên ngốc trong lao ngục kia, lấy cho mình bao nhiêu lợi ích.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230