Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 39
Phần 39: Quay về Bạch phủ

Bên này Chu Cương Liệt sau khi tách gia đình Lâm Vấn Thiên ra thì vội dẫn Lạc Thủy quay về Bạch Phủ. Lâm Phàm có gia đình cùng bữa ăn vui vẻ hạnh phúc thì hắn cũng có nha.

Con trai Lão Vinh đang gác cổng thấy hắn cũng vội cúi đầu chào gọi một tiếng cô gia, hắn vừa là lang quân của tiểu thư vừa là tiên nhân cao thượng nên đám gia nhân ai cũng kính trọng.

“Ồ, cô gia về rồi. Tiểu thư đang chờ ngài ngoài đình viện đó.” Bà Tôn sau khi ăn vào dương căn đan đã từ già khọm phản lão hoàn đồng thành một phụ nhân ngoài bốn mươi nhan sắc bình thường thân hình hơi phốp pháp chắp tay từ từ bước đến nói.

“Ừm, ta biết rồi.” Chu Cương Liệt gật đầu sau đó tự mình bước ra phía hồ nước.

Không chỉ Bà Tôn, những người làm trong phủ đều đã được phát đan dược, ai nấy trẻ ra, sức mạnh gấp chục lần người thường. Lão Vinh đang tỉa cây cũng đã trở thành một trung niên nhân tướng tá chắc khỏe với bộ ria mép rậm.

Trong thính đình, Tiểu Thiện một thân áo váy trắng tinh tươm tôn lên dáng vẻ thon thả yêu kiều đang ngồi cầm lọ đựng thức ăn cho cá rải xuống hồ.

Lạc Thủy biết ý đã đi giúp nhà bếp nấu ăn dành không gian riêng tư cho đôi vợ chồng mới cưới, Chu Cương Liệt từ từ nhẹ bước như mèo đến sau lưng Tiểu Thiện sau đó ôm chầm lấy nàng từ phía sau.

“Đoán xem là ai nào.”

“Hứ, giả thần giả quỷ hù người ta sao, thế gian này người duy nhất động được vào thân thể bổn tiểu thư chỉ có phu quân nhà chàng thôi chứ ai nữa.” Tiểu Thiện mỉm cười hòa ái xoay đầu tươi tắn nhìn hắn.

“Úi chà, hôm nay còn tự xưng bổn tiểu thư nữa cơ, còn ăn mặc đẹp như vậy, ta tưởng nàng muốn làm bổn cô nương bán cá cả đời chứ.” Chu Cương Liệt âu yếm hôn lên cổ nàng một cái, hít lấy hít để mùi hương đặc trưng trên mái tóc mượt mà của nàng.

“Chàng cả ngày hôm nay đều ở trên giường nữ nhân có phải hay không? Mùi lẫn khí tức hồng phấn nồng nặc muốn chết đi được, ai cho phép chàng đi lang chạ bên ngoài rồi về ôm hôn thiếp hả? Mau tắm rửa đi.”

Tiểu Thiện giãy khỏi vòng tay của hắn chống nạnh đưa mũi hít hít ngửi ngửi, đôi thiện nhãn nhìn hắn chăm chú.

“Ơ, nàng nói không quan tâm ta có nữ nhân bên ngoài cơ mà? Sao giờ lại tức giận.” Chu Cương Liệt nghiêng đầu ngẩn người hỏi.

“Thiếp không có ghen với họ, nhưng cũng không phải để chàng tự tung tự tác cả người đều là hương hồng phấn giai nhân rồi về đây ám mùi lên người thiếp, trước khi muốn ôm ấp thì chàng tự đi làm sạch cơ thể đi.” Tiểu Thiện thè lưỡi sau đó quay ngoắc để lại cho hắn cái lưng.

Chu Cương Liệt bất lực đành phải chạy về phòng tự mình chuẩn bị nước nóng sau đó ngâm mình kỳ cọ sạch sẽ, hắn sau cả nửa ngày chìm đắm trong ân ái loạn dâm với ba nữ nhân kia đã tự mình tẩy sạch ô uế trước khi đến đây rồi, thế mà nàng vẫn ngửi được, còn thấy cả khí tức hồng phấn bám trên người nữa.

Vừa tắm hắn lại vừa suy ngẫm về những chuyện tiếp theo phải làm, ở đại hội chơi cho đã trước, sau khi kết thúc thì dẫn theo Tiểu Thiện và Lạc Thủy cùng ngao du tìm tung tích của Bồ Đề. Thời gian của hắn không gấp gáp, dạo chơi vài năm thậm chí chục năm trăm năm không vấn đề gì. Dù sao từ thời Xuân Thu đến thời Đường đi lấy kinh cũng còn cả nghìn năm.

Trước khi lên Thiên Đình vào tiên ban nhậm chức hắn phải có đủ thực lực, chứ với tu vi Chân Tiên như hắn hiện tại dù có là tinh chủ Tham Lang chỉ sợ cũng không được trọng dụng ở cương vị cao.

“Ài, Nếu tìm được Bồ Đề không biết ông ta có chịu nhận ta làm đệ tử hay không, rồi có chấp nhận ta mang theo cả nương tử và lô đỉnh vào bái sư hay không…”

Hắn lẩm bẩm suy tính, Yêu Dục xuất hiện trên mặt nước trong bồn, nàng ta vẫn cái bộ dáng diễm quỷ nhỏ nhắn trần truồng với sừng và đuôi màu hồng, tiểu tinh linh nằm thoải mái, cặp vú to như hai cái phao cứu sinh giúp nàng nổi lềnh bềnh, phía dưới còn có cái mu lồn cao vút với đùm lông cắt tỉa hình trái tim độc lạ.

Tiểu khí linh hệ thống này nếu có được kích thước như người thường thì sẽ đem lại kích thích vô cùng nha, lúc trước nghe nàng nói nếu trở thành Giới Chủ có thể dùng quy tắc thực tế hóa giúp nàng ta có được thân thể bình thường, đến lúc đó hắn nhất định phải địt yêu nữ hệ thống này bảy ngày bảy đêm.

Mọi suy nghĩ xấu xa đều hiện rõ trên mặt, Yêu Dục biết ngay tên ký chủ tà dâm này đang nghĩ gì, nàng cũng chả ngần ngại đưa tay tự bóp vú mình, tay còn lại vạch mép lồn nhỏ xíu ra như trêu ngươi hắn.

“Nè, có giỏi thì nhào đến mà chơi đi, hứ, muốn hiếp bổn hệ thống thì ngài càng phải cố gắng hơn nữa mới được.”

Chu Cương Liệt mặt già xấu hổ gãi đầu cười trừ.

“Ký chủ đừng có mà quá ham chơi mê đắm vào ái dục không dứt ra được, cô gái Tiểu Thiện kia đã nói tương lai sẽ có một tràng hạo kiếp nhân gian mà ngài cũng dính dáng vào đó, ngài phải nhanh chóng đề cao thực lực nếu không rất dễ bị lật thuyền, với lại ngài càng nhanh chóng tới Thiên Đình thì ở đó vô vàn tiên tử thần nữ thực thụ đang chờ ngài chinh phục không phải sao.” Yêu Dục giọng dụ hoặc nói.

“Ừm, ngươi nói đúng, không thể bỏ chục năm trăm năm để dạo chơi, nữ tử phàm giai quá dễ để chi phối khiến ta dần cảm thấy không có chút tính chinh phục nào cả, chắc chỉ có tiên nữ thần nữ trên kia mới khiến độ khó tăng cao.” Hắn gật gù đồng thuận.

“Vậy thì sau khi hết đại hội chịu khó đi tìm Bồ Đề tổ sư vậy, nếu như vô vọng quá thì ta cũng đành phải bái phỏng người khác làm thầy thôi.” Hắn làm ra quyết định, thân thể đã tẩy rửa sạch sẽ rời bồn tắm mặc vào áo quần mới sau đó đi về phía hồ.

Trong thính đình, Tiểu Thiện ngồi lên đùi Chu Cương Liệt, cặp ngực o ép sát vào người hắn, nàng rất vui vẻ để phu quân thương yêu âu yếm hôn khắp từ mặt mũi môi đến cổ.

“Phải vậy chứ, thơm tho sạch sẽ thế này thiếp mới cho động vào nhớ chưa.” Nàng xoa xoa hàm râu của hắn sau đó hôn chụt lên má.

Ở dưới hồ sen, hai con cá chép quen thuộc ngóc đầu lên nhìn đôi vợ chồng son đang phát cơm chó tình tứ nhau.

“Hửm, cá này quả nhiên là có linh tính rất cao, chúng có vẻ đã tu hành thời gian cực kỳ lâu rồi, tương lai nhất định trở thành yêu loại có đạo hạnh nha.” Chu Cương Liệt chú ý đến đôi cá chép trầm ngâm gật gù.

“Khi thiếp còn bé tí chúng đã ở trong hồ rồi, mỗi lần thấy thiếp đều rất quấn quýt, sau này nhờ người trong mộng kia chỉ dẫn mới vớt chúng lên để bán cho người có duyên, thiếp cũng không biết vì sao mỗi sáng chúng đều quay về hồ này dù có được thả ở bất cứ chỗ nào.” Tiểu Thiện ôn hòa rải một mớ đồ ăn cá xuống cho chúng đớp.

“Yêu loại có linh tự khắc có cách tìm về chỗ của mình, có thể bên dưới hồ có mạch nước ngầm thông với các hồ khác nên chúng mới về đây được.” Chu Cương Liệt lấy ra hai khoả đan dược, đây gọi là Linh Yêu Đan, là thứ mà bất cứ yêu loại phàm giai nào cũng thèm khát, nó có thể giúp chúng thúc đẩy quá trình phát triển tu hành mở ra thức hải.

Chỉ cần yêu tộc có thể hấp thụ thiên địa linh khí thì nhất định sẽ nhanh chóng phát triển thành tiểu yêu sau đó là đại yêu như bọn Yêu Đạo Môn.

Hai con cá chép vừa thấy đan dược thì tung tăng bơi lượn như mừng rỡ sau đó há miệng nuốt lấy, bỗng chốc từ thân thể hai con cá một vầng sáng phát ra chiếu rọi cả mặt hồ tầm năm phút sau mới biến mất.

“Ồ, phục dụng đan dược đã sản sinh ra yêu hạch, hai con cá này có thành tựu rồi, biết đâu sau này chúng hóa thành yêu tiên đắc đạo đấy chứ.” Chu Cương Liệt ôm lấy Tiểu Thiện hai người cùng nhau quan sát dưới hồ.

“Gặp được phu quân chàng chính là đại cơ duyên đối với chúng, hèn gì lúc trước khi bán đi chúng lại vui vẻ quấn quýt lấy chàng như vậy.”

Khi đã là tiên nhân, bất cứ hành động nào của Chu Cương Liệt ở phàm giới đều có thể đem lại duyên số nhân quả tốt đẹp, mấy khoả đan dược kia là hắn lúc thử nghiệm Thiên Địa đan lô đã luyện ra, công dụng tăng cường linh tính thúc đẩy cho yêu loại phát triển, không ngờ ở đây có thể sử dụng.

“Cô gia, tiểu thư, đồ ăn đã chuẩn bị xong rồi.” Bà Tôn từ từ đi đến nói, thấy đôi vợ chồng âu yếm nhau khiến bà hết sức hài lòng.

“Bà Tôn mau giúp ta xếp bàn ăn ở đây đi, ta muốn cùng phu quân ngắm hồ nước.” Tiểu Thiện cũng không hề ngần ngại có người ở đây, vẫn tùy ý cho tướng công âu yếm.

“Được rồi.” Bà lão gật đầu lui ra.

“Chàng cho họ uống thuốc gì ai cũng trẻ khỏe hồng hào làm thiếp suýt thì nhận không ra.” Tiểu Thiện nhìn theo bóng lưng bà Tôn nói.

“Đền ơn họ đã tận tụy trung thành giúp đỡ nương tử của ta, chút tiên đan đó có nhằm nhò gì.” Hắn khẽ vuốt mái tóc dài của Tiểu Thiện giọng rất chân thành trả lời.

Lát sau hạ nhân đã đem thức ăn và rượu ngon xếp lên bàn sau đó rời đi.

“Lạc Thủy tỷ cũng ở đây ăn với chúng ta đi.” Tiểu Thiện thấy vị thần nữ xinh đẹp tựa tiên tử kia muốn đi ra vội gọi.

“Nhưng mà…” Lạc Thủy ái ngại, nàng hiền hòa không muốn quấy rầy đôi vợ chồng chủ nhân dùng bữa.

“Ây dà không phải đã nói rồi sao, từ nay chúng ta là người một nhà hầu hạ cho phu quân, tỷ đừng có tỏ ra mình là hạ nhân nữa.” Tiểu Thiện đứng lên kéo Lạc Thủy cùng ngồi xuống cạnh mình.

Chu Cương Liệt cũng rất vui vẻ vì có được cô vợ vừa bao dung lại hiểu chuyện như vậy, hai nữ nhân trước mặt này, một người là duyên nợ thiên định mà hắn yêu thương nhất, một người tuy là thân phận lô đỉnh nhưng ở bên hắn thời gian lâu tình cảm cũng hơn hẳn những tình nô kia, hai nàng này đối với Chu Cương Liệt là nữ nhân của riêng hắn, ai thì có thể chia sớt nhưng các nàng thì nhất định không được.

Bữa ăn tối diễn ra vô cùng đầm ấm hạnh phúc, Chu Cương Liệt như ông hoàng với hai vị tuyệt sắc mỹ nhân ở hai bên, họ vừa ăn vừa trò chuyện vui vẻ, Tiểu Thiện rất thích thú nghe đủ thứ chuyện lạ do phu quân kể khi đi ngao du, tất nhiên hắn chỉ nói về cảnh vật sơn thủy đời thường chứ cũng không dại gì kể việc mình thu hàng tá tình nô bằng đủ loại mưu mô kế hoạch.

Lạc Thủy cùng Tiểu Thiện cũng trò chuyện và thân thiết với nhau hơn, cô nàng lô đỉnh cũng bớt đi mấy phần khách sáo với thân phận chính thê của Tiểu Thiện.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230