Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 230
Phần 230: Chữa trị

Đám người Tào Kỷ vì đủ loại chuyện xảy ra hôm nay khiến tâm tình rối bời, khi rời đi còn quên mất ở đây vẫn còn ba vị tiên tử sứ giả của Huyền Nữ Cung, nhưng các nàng có vẻ cũng không để ý lắm, trải qua sự vụ lần này họ đã sớm vứt luôn chuyện tuyển lựa đệ tử mới ra sau đầu rồi.

Đám thôn làng xúm lại thay nhau hỏi han Khinh Y, còn thành tâm cúi lạy Chu Cương Liệt, nếu không có hắn thì chắc đêm qua họ đã sớm làm mồi cho dã thú rồi, đâu đó xong xuôi ổn thỏa mới chịu tản ra quay về nhà.

“Đại thúc, tiếp theo chúng ta sẽ đi đâu?” Khinh Y ngước đầu nhẹ nhàng hỏi, nàng biết sau bao nhiêu chuyện thì mình cũng không thể ở lại đây được nữa.

“Ừm, để ta sắp xếp.” Hắn vuốt nhẹ ria mép rồi cười hì hì tiến tới bắt chuyện với ba nữ tử vẫn đang đứng bên kia.

“Ta họ Chu, nãy giờ quên chưa hỏi tên của các nàng, có phiền lòng cho ta biết quý danh được không?”

“Ôi, không sớm xưng ra họ tên là chúng ta thất lễ rồi, tiểu nữ là Vũ Uyên, sư muội Lam Hinh, còn đây là Linh Lộc sư tỷ đảm nhiệm chức vụ hộ pháp trong cung.” Thiếu nữ nhẹ nhàng trầm ổn cúi thấp người đáp lại.

“Người đẹp, tên cũng thật dễ nghe, ta có chút chuyện muốn nhờ vã, không biết có phiền ba nàng hay không?”

Nghe hắn giở giọng nịnh bợ khiến tam nữ đồng thời đỏ mặt, trước đây cũng có rất nhiều nam tử vì si mê nên không tiếc lời ngợi ca vẻ đẹp của các nàng nhưng tất cả đều bị bỏ ngoài tai. Tuy nhiên với nam nhân này không hiểu sao chỉ vài câu đơn giản cũng khiến các nàng vui vẻ chộn rộn tâm hồn.

“Tiền bối thật khách sáo, ngài là người quen của sư tổ thì chúng ta nhất định phải có bổn phận kính trọng tiếp đãi rồi. Có chuyện gì sai bảo xin ngài cứ nói.” Vũ Uyên tiếp lời.

“Haha cũng không có gì to tát, ta muốn để cho Khinh Y gia nhập Huyền Nữ Cung không biết có được hay không?” Hắn vịn vai thiếu nữ đẩy về phía trước, nàng hơi bất ngờ nhưng cũng theo lễ khẽ cúi chào ba vị sứ giả.

‘A, cô gái này sao… ừm, cũng thật khó nói, không phải chúng tiểu nữ chê bai, với dung mạo này này nàng xứng đáng được nhận làm đệ tử, chỉ là tiêu chí tu hành có chút không ổn, tân đệ tử phải cần có tư chất tốt, tu vi dưới năm mươi tuổi phải đạt tới Nguyên Anh kỳ.

Muội tử này hình như chưa tới hai mươi tuổi, có điều đan điền của nàng gặp tổn thương lớn khiến con đường tu hành xem như đứt đoạn, tu vi cũng vì thế liên tục xói mòn rơi rớt phẩm cấp, nếu chỉ dựa vào quan hệ tùy ý đẩy nàng tới Huyền Nữ Cung e là sẽ khiến bản thân muội tử gặp điều tiếng không hay, các đệ tử khác trong cung cũng dị nghị không phục. Mong tiền bối thông cảm.’

Linh Lộc giọng có phần áy náy cẩn trọng lựa chọn từ ngữ để không khiến Chu Cương Liệt bất mãn. Ngoài lý do trên thì còn có một điều nữa khiến nàng không dám thu nhận Khinh Y chính là do sáng nay đã thấy cô gái này cùng tiền bối quần áo không chỉnh tề bước ra khỏi phòng chứng tỏ hai người chắc chắn đã xảy ra chuyện nam nữ.

Huyền Nữ Cung vốn chỉ tuyển chọn các nữ đệ tử trong trắng trinh nguyên để thờ phụng Cửu Thiên Huyền Nữ, nếu để một người đã thất tiết vào chẳng phải sẽ khiến môn quy bị đảo loạn. Bởi vậy thà từ chối ngay từ bây giờ, dù biết sẽ làm tiền bối không vui nhưng biết làm sao được, chuyện này các nàng cũng không thể tự quyết định.

“Ồ, ra là thế, vậy nếu ta giúp nàng chữa trị thật tốt lại khôi phục tu vi như cũ liền ổn thỏa hết chứ gì, chuyện này dễ nói.”

Lời nói tỉnh bơ của Chu Cương Liệt khiến Linh Lộc ngoài ý muốn cùng ngạc nhiên không thôi, là một Tán Tiên trung kỳ nàng biết rõ đối với tu sĩ thì thương tổn đan điền gần như là chí mạng nhất, rất khó để phục hồi, dù có chữa trị được thì cũng sẽ để lại di chứng khiến tu vi khó lòng tăng tiến thêm nữa. Vị tiền bối này nghịch thiên đến mức độ nào có thể giúp thiếu nữ kia phục hồi như cũ?

“Ân, nếu tiền bối thực sự có thể giúp muội tử này chữa trị tốt thì để nàng gia nhập Huyền Nữ Cung cũng không khó.” Vũ Uyên gật đầu tán thành, Linh Lộc kế bên như muốn nói gì nhưng Lam Hinh đã tiến tới kề sát tai nàng thì thầm.

“Tỷ yên tâm, chúng ta sẽ tự mình xin phép sư phụ, tiền bối dù gì cũng là cố nhân của sư tổ, chút mặt mũi này cũng nên cho ông ấy nha.”

Mỹ nhân thành thục kia nghe vậy cũng không ý kiến gì thêm, nàng dời sự tập trung qua phía Chu Cương Liệt xem hắn dùng cách nào chữa trị thương tổn đan điền.

Đầu tiên hắn lấy ra một khoả dương căn đan đưa cho Khinh Y uống vào, nàng cảm giác giống như được một dòng nước ấm cọ rửa cả trong lẫn ngoài, cả gân cốt tạng phủ đều thoải mái không thôi, làn da trắng mịn màng, tóc suôn mượt hơn, một chút khiếm khuyết do lao động tay chân vất vả cũng theo đó biến mất, đã đẹp lại càng thêm đẹp.

Trong ánh mắt tròn xoe tò mò lẫn ngạc nhiên của tam nữ đối diện, hắn lại cho nàng uống thêm một viên đan dược thứ hai có từng đường vân mạch trông hơi đáng sợ, đây chính là Thăng Phú Đan năm xưa luyện từ cốt tủy của Tư Không Trọng Kiều. Lần đó hắn cho ra lò tổng cộng mười hai viên, đã đưa Liễu Như Yên cùng Lạc Thủy mỗi người một khoả, trong tay vẫn còn tận mười viên, giờ tặng Khinh Y thêm một viên cũng không thành vấn đề.

Khinh Y cả người bốc lên ánh sáng hoàng kim quang chói lóa, nàng vội vã ngồi xếp bằng xuống vận công, Chu Cương Liệt ở bên cạnh đặt tay lên trán giúp nàng tiêu hóa dược lực.

Chẳng mấy chốc, bao nhiêu đau đớn mỏi mệt trước đây của nàng dần tan biến, Thăng Phú Đan không chỉ giúp người uống tăng lên tư chất tuyệt diễm mà còn trực tiếp chữa trị mọi thương tổn căn nguyên của nàng. Dù vậy nhưng Khinh Y cũng chỉ là tu sĩ kim đan kỳ, dược lực còn tồn đọng lại khá nhiều, hắn liền giúp nàng chuyển hóa hết thành linh khí thuần khiết tẩm bổ toàn bộ thân thể.

Linh Lộc cùng Vũ Uyên và Lam Hinh lần này trực tiếp đứng hình, vẻ mặt hoảng hốt khó có thể tin, các nàng cảm nhận rõ khí tức của thiếu nữ đang ngồi trước mặt đang lấy tốc độ phi mã tăng tiến. Kim Đan hậu kỳ… Nguyên Anh sơ kỳ… trung kỳ… phải đến khi đã hoàn toàn đứng vững ở Nguyên Anh hậu kỳ thì mới dừng lại.

“Một… một hơi tăng từ phế thể Kim đan vượt hơn một đại cảnh giới? Chuyện này… thật khó tin, ôi, tiền bối, ngài là thần nhân sao?” Lam Hinh run giọng hỏi, vẫn chưa thoát khỏi kinh ngạc toàn tập.

“Thần nhân? Haha, quá khen, chỉ là chút tài mọn mà thôi. Các nàng nhìn xem, Khinh Y bây giờ đã hoàn toàn bình phục, tu vi càng là tiến triển vượt trội có thể xếp vào hàng thiên kiêu đồng lứa, đã đủ tố chất trở thành đệ tử Huyền Nữ Cung rồi chứ?”

Chu Cương Liệt cười sảng khoái hướng ba vị mỹ nữ nói, Khinh Y sau khi tự quan sát thể nội thì mừng rỡ đến chảy nước mắt vội vàng đứng dậy không bận tâm bất cứ ai dòm ngó mà lao vào vòng tay của hắn.

“Hức, đa tạ đại thúc, ngài đã sinh ra em thêm lần nữa, đại ân đại đức này Khinh Y trọn đời không dám quên.”

“Coi kìa, ai bắt nàng trả ơn đâu mà quên với nhớ, miễn Khinh Y của ta cảm thấy vui vẻ hạnh phúc là được rồi, đừng khóc, phải cười lên mới đẹp, ngoan nào.” Hắn đưa tay gạt đi những giọt nước mắt đọng trên má của nàng, nếu không có mấy nữ đang đứng nhìn có lẽ hai người đã mạnh bạo hôn thật lâu, sau đó kéo nhau vào nhà làm thêm mấy hiệp ăn mừng rồi.

“Ân, chưa đến hai mươi tuổi đã là Nguyên Anh hậu kỳ, tư chất này quả thực có thể sánh với đệ tử truyền thừa dòng chính. Tiền bối, chúng ta sẽ đưa nàng về Huyền Nữ Cung, nhất định có rất nhiều trưởng lão cao tầng muốn nhận nàng làm đệ tử chân truyền đó nha.” Vũ Uyên gật đầu đồng ý.

“Hihi, Khinh Y muội, sau này chúng ta là đồng môn rồi, ở Huyền Nữ Cung nhất định không ai dám cậy quyền thế bắt nạt bức hiếp muội đâu.” Lam Hinh cười thân thiết nắm lấy tay Khinh Y nói cười vui vẻ.

“Tiểu muội Giang Khinh Y ra mắt các vị sư tỷ, nếu có gì thiếu sót mong được mọi người hãy chỉ dạy thêm.” Thiếu nữ hòa ái cười rạng rỡ cúi đầu chào với tam nữ đối diện, ước mơ lớn nhất của nàng từ lâu vẫn là có thể trở thành đệ tử Huyền Nữ Cung, hôm nay đã thành sự thật rồi.

“Haha, vậy là tốt quá rồi, Chu mỗ cũng nên có chút quà tạ ơn thịnh tình của các nàng đối với chúng ta mới phải đạo nhỉ?”

Nói rồi Chu Cương Liệt hào sảng lấy ra mấy lọ sứ, có dương căn đan cùng nhiều thứ dược hiệu đa dụng khác. Nghe hắn giải thích qua công hiệu liền khiến các nàng tim đập chân run, trong lòng càng tò mò về lai lịch của vị tiền bối thần bí này, thứ hắn lấy ra liệu có còn nằm ở phạm trù phàm giai hay không? Đây rõ ràng là tiên dược, các nàng thầm nhủ khi quay về phải hỏi kỹ hai vị cung chủ mới được.

HẾT QUYỂN 2

Bạn vừa đọc xong Quyển 2, Quyển 3 tại đây:


Xem thêm các Quyển khác trong bộ “Thiên bồng nguyên soái” tại đây:

Cảm ơn bạn đã đọc truyện ở website , trước khi thoát website làm ơn click vào banner quảng cáo bất kỳ để truyện được UPDATE nhanh hơn! Click xong nhớ xem tầm vài giây rồi mới tắt quảng cáo nhé các bạn.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230