Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 112
Phần 112: Tin tức mật báo

“Á… ơ hơ… phải… đúng rồi… dùng lực… mạnh nữa… đâm sâu nữa đi… Ôi… ư… chuyện này thật sự sướng quá… đội… muốn đội tử cung lên rồi… địt tiếp đi, chơi chết con chó cái hứng tình này đi… A… ta không phải mẹ vợ, không phải bà ngoại các ngươi… ta là con đĩ… con đĩ dạng lồn cho con rể và cháu của mình nắc… ôi trời… phải… sướng lắm… ra rồi… hiiii…”

Trên tầng cao nhất của lầu nghỉ mát Mặc Ngọc Đảo lúc này đang diễn ra một cảnh tượng hết sức đặc sắc mà nếu bất cứ ai nhìn thấy đều phải trố mắt khó tin.

Hà Vân Khánh, vị nữ đảo chủ, một trong Thập Vương Tây Hải danh tiếng mấy trăm năm qua không ai không biết. Nhưng hiện tại nàng đang cật lực rên xiết trưng bày bộ mặt dâm tiện đĩ thoã nhất có thể, bên dưới là hai tên nam nhân đang ra sức mà rong ruổi quất cắm vào hai lỗ thịt.

Mà hai gã đàn ông kia không ai khác chính là con rể của nàng Lâm Vấn Thiên cũng là một cường giả khá nổi danh, kẻ còn lại là cháu ngoại ruột của nàng, Lâm Phàm, vừa được biết đến với danh xưng đệ nhất thiên kiêu thế hệ trẻ.

“Hô… nhạc mẫu, à không, chó mẹ, đúng như tiền bối nói, cái lồn này quả thật rất phù hợp để làm bồn chứa tinh, có địt bao nhiêu cũng vẫn rất bót, ôi nó đang khít chặt lấy cặc ta đây này…” Lâm Vấn Thiên hai tay ra sức nắm lấy núm vú của Hà Vân Khánh, hông hẩy từng cú mạnh bạo vào lồn nàng.

“Phụ thân nói phải, lỗ đít này đủ sức xoắn gãy cặc của con a. May mà đã học chút công phu của Chu tiền bối khiến nó rộng ra. Bà ngoại, chó cái rẻ tiền, còn dâm hơn thứ kỹ nữ thanh lâu nữa, đây mà là Tây Hải Thập Vương sao? Rõ ràng là con đĩ thèm cặc. Sau này cha con ta phải thường xuyên đưa chó cái này đi dạo, để nam nhân khắp thiên hạ đều được hưởng thụ cái lồn của cường giả Thập Vương haha…”

Hà Vân Khánh nghe hai người thân của mình vừa thi nhau gian dâm lại dùng đủ loại từ ngữ thô tục để sỉ nhục khiến nàng nứng muốn điên lên, đối với một mẫu cẩu như nàng càng bị xúc phạm bạo dâm thì sẽ càng khiến tâm lý thỏa mãn.

“A… đúng vậy… cặc, chó mẹ chỉ muốn cặc… Ta là đĩ thì có sao? Ta là con kỹ nữ cấp Địa Tiên tối đỉnh, sau này… ưm… gia đình chúng ta ở Mặc Ngọc Đảo mở kỹ viện… tranh giành đàn ông với bọn Phiêu Miểu cung… chúng ta chính là cho họ địt miễn phí… bảo đảm sẽ hút hết nam nhân Tây Hải… Ôi… à không, phải là hấp dẫn toàn bộ đàn ông trong thiên hạ đến chơi chúng ta… ưm… á… sướng…”

“Hay, ý kiến hay, sắp tới chúng ta chọn một hòn đảo có đông dân cư một chút rồi mở một thanh lâu cho các nàng làm đĩ, đó là một ý tưởng rất rốt nha, haha, chó cái quả nhiên đối với chuyện dâm loàn rất rành mạch.” Lâm Vấn Thiên vừa tiếp tục nắc vừa vỗ tay khen hay, Lâm Phàm cũng gật gù phụ họa.

Hai cha con dùng công pháp Cửu Đầu Trùng khiến dương vật lớn không kém gì Chu Cương Liệt, hai lỗ cùng bị giáp công khiến Hà Vân Khánh sướng đến thở không ra hơi.

Ba người cứ thế bày ra đủ loại tư thế kiểu chơi khác nhau, từ mỗi cặc đâm từng lỗ rồi tới hai cái cùng chen vào chung vào một lỗ, Hà Vân Khánh lên đỉnh liên tiếp, hai cha con cũng bắn hết phát này đến phát khác khiến cơ thể nàng ngập ngụa lầy lội vô cùng.

Bên kia Chu Cương Liệt cũng không rảnh, một mình hắn phải cân bốn con dâm nữ đang hứng tình, từng bộ ngọc thể trần truồng quấn lấy hắn đòi hỏi không có điểm dừng, hắn phải dùng hết thủ đoạn từ ba con cặc cho đến tay, miệng, lưỡi khiến các nàng sung sướng.

“Hức, bà ngoại còn ghê gớm hơn chúng ta nữa, rên lớn như vậy, còn đòi mở kỹ viện, mẫu thân, con sắp tới cũng phải vào kỹ viện làm đĩ có phải hay không?” Lâm Gia Tuệ đang bị hai ngón tay của Chu Cương Liệt vọc tung lồn vẫn cố gắng hỏi.

“Ô… á… đúng vậy, cả mẹ, hai tỷ và bà ngoại con tất cả đều sẽ đi kỹ viện làm đĩ, chúng ta cùng nhau phục vụ tốt nam nhân, mỗi ngày đều sẽ có thật nhiều cặc để địt, thật nhiều tinh để uống… ưm… ân… hô hô…” Hà Yên chịu đựng oằn mình trước những cú dập như vũ bão của chủ nhân vừa hướng con gái nói.

Nhược Giai và Nhược Hy thì nằm chồng lên nhau hưởng thụ hai cái dương vật như xúc tu tiến công vào từng lỗ của mình. Cuộc giao hoan diễn ra đến tận khi trời tối hẳn.

“Tốt rồi, haha, gia đình các ngươi xem như hạnh phúc viên mãn, ta cũng được vui lây. Giờ thì cứ tự tận hưởng đi, nhớ lấy những gì ta dặn, ta về trước đây.” Chu Cương Liệt mặc vào quần áo chỉnh tề vẫy tay cười lớn thong dong đi ra, để lại phía sau là bãi chiến trường với hai nam năm nữ lõa thể nằm lẫn vào nhau.

“A, Lâm Phàm ca ca, đêm nay huynh cùng bà ngoại chó cái tiếp tục vui chơi đi, muội cùng Nhược Hy tỷ sẽ dẫn mẹ chồng và Gia Tuệ đi thăm xem Thiên Phần hồi phục đến đâu rồi.” Nhược Giai uống vào đan dược hồi phục ngồi dậy nói.

“Tốt, cho ta gửi lời hỏi thăm hắn, khi nào hắn hoàn toàn bình phục chúng ta sẽ tỷ thí tiếp, chính là xem ai sẽ làm các nàng lên đỉnh nhiều hơn haha.” Lâm Phàm nghe các nàng định đi qua đêm với Thiên Phần kia thì cũng không có gì khó chịu còn ủng hộ nhiệt liệt.

Cả đại gia đình sau đó kéo nhau đi đến hồ phía sau tắm rửa, Chu Cương Liệt cho họ thêm rất nhiều loại bùa phong ấn huyễn thuật che giấu hình ảnh và âm thanh nên dù có hạ nhân hay đệ tử qua lại cũng không ai có phúc phần nhìn thấy những vị chủ nhân cao quý của Mặc Ngọc Đảo phô bày da thịt.

Đâu đó xong xuôi cha con Lâm gia lại bế lấy Hà Vân Khánh về phòng riêng, đêm nay họ có rất nhiều thứ muốn làm với vị mẹ vợ – bà ngoại kiêm chó cái này.

Còn bốn nữ nhân dâm tiện kia cũng không thèm mặc vào quần áo, cứ thế tồng ngồng dắt nhau dạo phố đêm rồi đến thăm Thiên Phần.

Nội viện Tiềm Long Các, Nam Cung Vẫn đang nhắm mắt đả tọa trên bồ đoàn. Một người mặc đồ đen thình lình xuất hiện quỳ một gối xuống chắp tay cung kính.

“Sao? Thăm dò thế nào rồi?” Lão già vẫn giữ nét hờ hững âm trầm nhưng nay lại thêm chút u ám lạnh nhạt hỏi.

“Các chủ, đã thông qua một số hạ nhân đệ tử của Ngũ Hành Đảo và Mặc Ngọc Đảo điều tra rõ rồi. Ba ngày sau người họ Chu kia sẽ cùng Lâm Vấn Thiên và Lâm Phàm rời khỏi thành.”

“Hửm? Chỉ có chúng thôi sao? Đám người Hà Vân Khánh, Bắc Cung Thượng thì thế nào? Chúng định đi đâu?” Nam Cung Vẫn ngồi nghiêm túc chất vấn.

‘Bắc Cung Thượng sẽ ở lại thành chờ người của Cổ Đảo đến tiếp quản chức phó thành chủ. Hà Vân Khánh thì muốn liên hợp làm ăn gì đó với Lãnh Trường Phong nên nán lại ít lâu.

Lâm Vấn Thiên chính là ngại Lâm Phàm đã gây thù chuốc oán với nhiều người sợ bị tập kích nên đã nhờ họ Chu kia cùng bảo hộ, sau khi về đến Mặc Ngọc Đảo hắn sẽ rời đi tiếp tục cùng hai nữ nhân của mình ngao du.’ Tên hắc y nhân một năm một mười nói ra toàn bộ những gì mình biết.

“Tin tức này của ngươi chuẩn xác chứ?” Nam Cung Vẫn kỹ lưỡng nhìn chằm chặp.

“Chắc chắn là đúng ạ, những thông tin này đều là từ nguồn đáng tin cậy nghe chính miệng họ bàn bạc với nhau. Chiều nay Hà Vân Khánh còn mở tiệc tại Mặc Ngọc Đảo chiêu đãi gã họ Chu kia nữa.”

“Tốt, lui xuống tiếp tục quan sát động tĩnh.” Nam Cung Vẫn khẽ phất tay, hắc y nhân gật đầu liền biến mất lần nữa.

“Hừ, cũng rất cẩn thận bảo vệ súc sinh đó, nhưng các ngươi tính toán thế nào cũng không ngờ chúng ta có tận sáu Địa Tiên tối đỉnh nhỉ, lần này nhất định phải diệt cả phụ tử Lâm gia cùng tên khốn họ Chu kia báo thù rửa hận cho con cháu ta.” Nói rồi lão ta cười gằn bóp nát khối ngọc bội trên tay.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230