Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 129
Phần 129: Lấy đầu thị uy

“Hà Vân Khánh đang ở đây!!!”

Đó là suy nghĩ chung của Lữ Huyên, Lý Đạo Thành và Nam Cung Vẫn, nhưng họ nhìn quanh quất cẩn thận cảm ứng đều không thể phát hiện ra hành tung của đảo chủ Mặc Ngọc Đảo đâu.

Bên cạnh nữ tử phàm nhân kia chỉ có một cô gái khác tu vi Tán Tiên hậu kỳ và một con chó trắng to lớn, không thể nào có chuyện Hà Vân Khánh đường đường là Thập Vương Tây Hải lại là con chó kia được.

Nhưng họ cũng không thể suy nghĩ thêm nữa, Chu Cương Liệt đã cất bước từ từ đi tới, vẻ mặt hắn đã mất đi nụ cười chế giễu thay vào đó là sự lạnh lùng khiến người ta cảm thấy buốt lạnh tận sâu trong tiềm thức.

“Tam đệ…” Lưu Ấp đang định lao qua phía tên béo kia nhưng đã bị Quan Thao kéo lại, tên răng vẩu này nhìn đại ca mình rồi lắc đầu thở dài, hiện tại giữ mạng bản thân đã khó chứ đừng nói gì cứu được Trương Bàn.

Lưu Ấp nghiến chặt răng sau đó quỳ sụp xuống cúi lạy về phía Chu Cương Liệt.

“Tiền bối, xin ngài rộng lượng hải hà mà tha cho em tôi, hắn đầu óc nông cạn không biết tốt xấu cũng đã nhận lấy trừng phạt, huynh đệ chúng tôi xưa nay gắn bó như keo sơn, ngài là tiên nhân cao thượng xin đừng chấp nhặt những cái sâu kiến bé nhỏ này.”

Chu Cương Liệt dừng lại bước chân, đưa mắt liếc về phía tên đầu hói đằng sau, nụ cười nửa miệng lại hiện hữu.

‘Các ngươi có biết lúc ở Thập Vương Thành ta đã từng nảy sinh sát ý muốn giết cả ba huynh đệ bọn ngươi, nhưng nương tử nhà ta nhát gan lại quá lương thiện đã ngăn cản ta lại, cho rằng các ngươi chỉ là có chút suy nghĩ bẩn thỉu chứ chưa đáng tội chết. Ta vì nàng cầu cạnh cũng cải dạ bỏ qua, nhưng sau đó thì sao? Ba người các ngươi tiếp tục bày mưu đặt kế nhắm vào phụ tử Lâm gia, nhắm vào ta và trên hết là nhắm vào hai nữ nhân của ta.

Nương tử không muốn thấy ta giết chóc, ta đã vốn có thể tha cho các ngươi cái tội bất kính tiên nhân, nhưng dám ra tay với các nàng thì ngươi xuống địa ngục mà xám hối.’

Sau câu nói đó, Chu Cương Liệt biến mất tại chỗ lần nữa xuất hiện đã ở sau lưng Trương Bàn, tên này đang quỳ bò dưới rặng san hô đau đớn ôm cánh tay bị cắt cụt.

“Xin tiên nhân tha mạng, xin ngài, ta không muốn chế…” hắn thấy vị như hung thần này đứng cạnh bên thì mặt đã cắt không còn giọt máu quỳ lạy như tế sao nhưng chưa kịp cầu xin hết câu hắn đã không thể nói gì được nữa.

Tầm mắt của Trương Bàn bỗng quay vài vòng trên không trung, hắn nhìn thấy một thân thể béo tròn đang đổ ập xuống, phần cổ trống trơn. Đó cũng là chút ý thức cuối cùng của hắn trước khi lâm vào bóng tối vĩnh viễn.

Chu Cương Liệt vẻ mặt không thay đổi chỉ phất tay nhẹ đã hái đầu một Địa Tiên tối đỉnh xuống, ngay cả thần hồn của Trương Bàn cũng bị hủy diệt tại chỗ không kịp thoát xác.

Cái đầu kia lăn lông lốc đến bên cạnh Lưu Ấp, biểu cảm hoảng sợ mắt và miệng vẫn mở trừng trừng nhìn lên.

“Tam đệ… ô huhu ngươi chết thật thảm mà…” gã đại ca đầu hói râu dài này ôm lấy đầu Trương Bàn khóc rống lên thảm thiết, họ tuy làm đủ chuyện ác nhưng tình cảm anh em còn hơn cả ruột thịt, nay thấy em mình bị lấy đầu ngay trước mặt mà hắn chỉ có thể bất lực đứng nhìn, sự đau đớn cùng hận thù bao trùm.

“Tiền bối, ngài dù gì cũng là thượng tiên cao quý, sao có thể bỏ qua mặt mũi chấp nhặt với những tu sĩ phàm tục chúng ta, dã man giết hại đệ đệ của ta còn hủy đi thần hồn khiến hắn không có cơ hội siêu sinh, ngài thực không sợ sẽ bị bên trên giáng tội hay sao?” Quan Thao cũng đau lòng không thôi kìm nén giận dữ buông lời trách móc.

“Là các ngươi ra tay với ta trước, lại còn dám tính kế với nương tử của ta, các ngươi còn nghĩ ta không dám giết người? Hiện giờ ta cũng có thể đưa hai ngươi đoàn tụ với tên béo đó có tin hay không?” Chu Cương Liệt gằn giọng vung tay tẩy sạch máu vây dính sau đó bế lấy Tiểu Thiện đang sợ hãi ôm vào lòng dỗ dành.

Lâm Vấn Thiên tiến tới trước cái xác không đầu của Trương Bàn, vẻ mặt cay độc vung hoả diễm đao chém mạnh.

“Các ngươi hại gia đình ta ly tán suốt hai mươi năm, thê tử ta khóc cạn cả nước mắt, hôm nay nhất định Lâm mỗ phải lấy lại hết tất cả.”

Cái xác đầy thịt mỡ kia gặp lửa liền bùng lên cháy dữ dội đến khi chỉ còn lại một ít tro than rơi xuống biển. Lưu Ấp cùng Quan Thao lùi người về phía sau tuy hận mà không dám làm gì.

“Thượng tiên, nô gia biết sai rồi, cầu xin ngài hãy tha mạng cho tôi, thiếp thân nguyện làm mọi thứ không dám trái lời.” Lữ Huyên thấy kết cục của Trương Bàn thì hoảng sợ đến run rẩy, ả ta quỳ mọp xuống bò đến gần liên tục hôn lên giày của Chu Cương Liệt một bộ dáng ti tiện đến cùng cực.

“Có thật chuyện gì cũng làm không?”

“Thật… thật mà, nô gia không dám dối gạt tiên nhân nữa đâu, chỉ cần tha mạng cho ta, dù có bắt thiếp thân làm nô làm tì hầu hạ ngài ta đều nguyện ý cả.” Lữ Huyên như nắm được một đường sinh cơ vội vã gật đầu ôm chặt chân Chu Cương Liệt cọ mặt vào ra vẻ ngoan ngoãn như mèo nhỏ.

“Hứ, thật không biết xấu hổ.” Tiểu Thiện ghét bỏ trề môi chê bai nhưng nàng cũng không ngăn cản phu quân mình, hắn muốn kiếm thêm tình nô cũng không sao cả.

“Tốt, mạng của ngươi tạm thời giữ lại đó ta sẽ trị tội sau, ầy dà rốt cuộc bổn tiên cũng quá mềm lòng với nữ nhân a.” Chu Cương Liệt thở dài ra chiều khó xử.

“Tiên nhân, lão phu cũng là bị ba huynh đệ chúng ép phải phục tùng, phía sau bọn chúng có một cái sư phụ cũng là tiên nhân nên ta không dám không theo, mọi chuyện xấu xa đều là do chúng bày đầu, lão nay đã bị ngài trừng phạt mất đi hai con và cháu trai rồi, chỉ cúi xin ngài tha cho mạng già này một con đường sống.” Nam Cung Vẫn cũng học theo bò tới gần liên tục van lạy thiếu điều muốn hôn chân còn lại của Chu Cương Liệt nhưng bị hắn ghét bỏ đẩy ra.

“Đừng làm ta buồn nôn a, mỹ nữ gợi cảm người ta làm vậy không nói gì, ngươi một lão già khọm nhăn nheo còn định lấy cảm tình của ta?”

Đúng lúc này, trên bầu trời một nhóm người như sao xẹt lấy tốc độ cực kỳ nhanh đáp xuống, hai người đi đầu không ai khác chính là Lãnh Trường Phong và Bắc Cung Thượng, còn có đám nữ nhân Hà Yên, Lãnh Nhược Hy, Bắc Cung Nhược Giai và Lâm Gia Tuệ.

“Ồ, minh chủ của chúng ta tới rồi, vậy chuyện kế tiếp cũng dễ bề bàn giao.” Chu Cương Liệt khẽ nhếch môi đặt Tiểu Thiện xuống cạnh Lạc Thủy.

Đám người Nam Cung Vẫn và huynh đệ Vô Lượng nhìn qua nhau, họ cũng không ngờ hai kẻ này từ Thập Vương Thành đến đây nhanh như vậy, theo tính toán của bọn chúng thì cũng phải gần nửa canh giờ nữa những kẻ này mới có mặt, mọi chuyện đã dần đi lệch hoàn toàn với tính toán trước đó.

“A, là tiền bối và Lâm các hạ sao? Hửm? Còn có cả Nam Cung các chủ, Lý đạo trưởng và Lữ cung chủ nữa? Các ngươi đây là đang làm gì? Còn huynh đệ Vô Lượng bọn ngươi đâu mất một tên béo rồi?” Lãnh Trường Phong quan sát toàn cục sau đó nhíu mày ra vẻ thắc mắc mặc dù hắn đã sơ bộ đoán ra mọi việc.

“Phu quân, chàng làm sao lại bị thương như vậy? Ôi…” Hà Yên vẻ mặt tràn đầy lo lắng chạy tới sờ soạng quan sát kỹ lưỡng lang quân của mình.

“Lãnh minh chủ đến thực đúng lúc, chúng ta có chuyện cần phải thông báo đến hội nghị Thập Vương đây.” Lâm Vấn Thiên được thê tử dìu lấy đứng thẳng nghiêm túc kể lại chuyện bản thân cùng Chu Cương Liệt bị đám người Nam Cung Vẫn bày trận mai phục.

“Lại có chuyện như vậy, Nam Cung Vẫn, Lý Đạo Thành, Lữ Huyên!!! Các ngươi thân là chủ thế lực Thập Vương lại hợp lực nhau muốn hãm hại người trong liên minh, các ngươi đây là muốn Tây Hải xảy ra nội chiến hay sao? Không để mặt mũi minh chủ tân nhậm như ta vào trong mắt hay sao?”

Lãnh Trường Phong tức giận đến mức cả thân thể hơi run lên, đôi mắt như phún hoả đăm đăm chất vấn những tên tội đồ đối diện.

“Lãnh minh chủ, tất cả chỉ là hiểu lầm, chúng ta làm vậy là có nguyên do, Nam Cung lão gia tử đây một mực khẳng định vị tiền bối này liên quan tới cái chết của con và cháu ông ta, huynh đệ chúng ta bây giờ là người của Tiềm Long Các tất nhiên phải theo các chủ làm việc, chỉ là không ngờ ngài ấy là tiên nhân siêu việt phàm giai. Nay tam đệ của ta vì vậy đã mất mạng, hai người chúng ta nguyện ý rời bỏ Tiềm Long Các, không tham gia vào chuyện nội bộ Thập Vương nữa.” Quan Thao đảo mắt điêu ngoa nói.

“Hừ, các ngươi muốn rút êm lại đổ hết tội lên đầu ta? Lãnh minh chủ đừng tin lời bọn chúng, thực tế là lão phu sớm đã yếu thế bị chúng kiềm chế bấy lâu nay, mọi âm mưu kế hoạch đều là do ba huynh đệ Vô Lượng này bày ra, ta cũng chỉ phụng mệnh hành sự mà thôi. Ta… ta nguyện ý khai hết những gì mình biết.” Nam Cung Vẫn nghiến răng làm ra quyết định, hôm nay đã chọc đến tiên nhân xem như đời lão đã tàn, dù có chết cũng phải kéo lũ vô sỉ kia đi theo.

“Đủ, các ngươi còn cố đổ lỗi cho nhau? Dám ngang nhiên phá vỡ minh ước ám hại lẫn nhau, chờ những kẻ khác tới chúng ta sẽ cùng hội nghị bàn bạc cách xử quyết các ngươi.” Lãnh Trường Phong phóng ra uy áp, thời điểm này là lúc hắn thể hiện uy quyền của minh chủ.

“Cơ mà ta cũng có lời khen dành cho các ngươi, dám bày bố phục kích muốn vây giết cả Tiên Nhân, haha, các ngươi thật đủ gan dạ a.” Âm thanh nữ tử từ phía sau vang lên, mọi người đồng loạt quay lại, Hà Vân Khánh đã đứng ở đó từ khi nào. Nàng vẫn một thân đồ bó sát với váy xẻ tà cao lộ đôi chân dài miên man, mái tóc đen bồng bềnh, nhan sắc tuyệt mỹ họa quốc ương dân.

Kỳ thực thì nàng vẫn ở cái bộ dáng trần truồng chó mẹ như cũ nhưng đã được Chu Cương Liệt dùng huyễn thuật che đậy, con chó trắng đã biến đâu mất mà không ai chú ý.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230