Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 63
Phần 63: Quỷ biển

Chu Cương Liệt sau khi đã tắm gội sạch sẽ thơm phức quay lại vẫn là bị nương tử thân yêu ghét bỏ không cho chạm vào.

“Coi nào, cho ta xin lỗi, lần sau nhất định không quên tắm nữa, mau đến hôn phu quân một cái nào.” Hắn giang tay ra nở nụ cười yêu thương chờ đợi. Tiểu Thiện khẽ đưa mắt liếc qua nhưng vẫn làm giá không chịu hạ mình.

“Chà chà, nàng mà không ôm là ta sẽ hôn Lạc Thủy đó nha, Lạc Thủy mau đến để chủ nhân yêu thương nàng nào.” Chu Cương Liệt khẽ nháy mắt ra hiệu, vị mỹ nhân có khuôn mặt thiên thần ngây ngô kia hiểu ý, nàng vâng dạ rất nhiệt tình sau đó sà xuống như muốn ôm chủ nhân.

“Ớ không, chỗ đó của người ta mà.” Tiểu Thiện hoảng hốt vội vàng chen Lạc Thủy ra nhào vào lòng phu quân ôm chặt cứng, môi chu lên chờ đợi được hôn.

Chu Cương Liệt cùng Lạc Thủy khẽ cười trước sự dễ cưng của cô thiếu nữ thanh thuần đáng yêu này. Hắn sau đó cũng không để nàng thất vọng, môi chạm vào môi, hai người cháo lưỡi nhau suốt mấy phút đồng hồ.

“Sao hở, hết giận rồi nha.” Hắn vén tóc mai của nàng gọn gàng sau đó xoa xoa hai má.

“Hứ, ai thèm giận chàng chứ, đồ dâm tặc.” Tiểu Thiện nhe răng liền cắn vào cổ của hắn, sợ nhục thân cứng cáp của Chân Tiên sẽ làm nàng gãy răng nên hắn phải vội vàng áp chế xuống như phàm nhân, kết quả là trên cổ Chu Cương Liệt in hằn dấu răng đều tăm tắp của nàng để lại.

Hắn bảo nhà bếp nhanh chóng bày biện đồ ăn ra đình cạnh hồ, ba người dùng bữa tối với nhau vô cùng vui vẻ đầm ấm.

Trời đã muộn, ăn xong tất nhiên là phải đi ngủ rồi, Tiểu Thiện lấy lý do buổi trưa bị phu quân làm quá ác khiến nàng đến giờ vẫn còn mệt mỏi đau đớn để tránh né không bị hắn chơi.

Chu Cương Liệt chứng minh bản thân là một người chồng tốt, hắn không những không đè nàng ra hiếp mà còn dùng miệng lưỡi liếm khắp người khiến nàng cao trào đến hai lần.

Sau đó hắn để tiểu nương tử nghỉ ngơi còn mình chuyển qua địt Lạc Thủy, hai người ở trên giường quần thảo nhau, âm thanh dâm mỹ làm Tiểu Thiện nằm kế bên nứng đến quíu cả âm hộ. Cuối cùng nàng vẫn là bật đèn xanh cho phu quân làm một hiệp. Cả ba ân ái sênh ca xong ôm lấy nhau tiến vào mộng đẹp.

Cũng trong thời gian này ở ngoài kia, Bắc Cung Nhược Giai lê tấm thân trần truồng bước từng bước trở về đại trạch của Cổ Đảo. Điểm đặc biệt là trên da thịt trắng nõn của nàng lúc này dính đầy những vết tinh dịch trắng đục, từ đầu tóc đến thân người ướt nhẹp bốc mùi khai nước tiểu nồng nặc.

“Ực, hức… chơi quá tay rồi, công nhận chuyện này thật làm người ta nghiện a…”

Thời gian quay về vài tiếng trước khi vừa tách khỏi Chu Cương Liệt, Bắc Cung Nhược Giai dâm nữ như hổ sổng chuồng tha hồ mà phô bày cơ thể lõa lồ của mình dạo khắp các nơi đông người trong thành, dưới háng còn cắm hai cái cặc rung lắc cực mạnh làm nàng đi đến đâu nước lồn chảy lênh láng đến đó.

Đám đàn ông ai nấy nhìn nàng với ánh mắt si mê đờ đẫn thèm chảy dãi, giữa những nữ tử phàm tục nàng như một tiên nữ giáng trần lộng lẫy kiêu sa.

Cũng không ít người nhận ra thân phận của nàng, minh châu của Bắc Cung Cổ Đảo, một trong ba thiên kiêu đứng đầu bước vào bán kết. Nhiều tu sĩ trẻ tuổi rất tranh thủ cơ hội xúm đến chào hỏi xun xoe nịnh bợ lấy lòng nàng, Nhược Giai cũng tỏ ra bình thường mỉm cười dịu dàng thanh đạm chào lại họ.

Cả lũ nam nhân đâu ai hay biết dưới lớp ngụy trang huyễn thuật kia Bắc Cung Nhược Giai đã thít chặt cơ lồn lẫn cơ đít suýt thì đái luôn tại chỗ vì bị hai cái cặc giả quấy tung lồn.

Nàng sau đó rời khỏi đám đông một mình tiến vào khu vực chợ cảng của ngư dân, chỗ này ban ngày vô cùng nhộn nhịp đông đúc người buôn bán nhưng về đêm thì vắng lặng không có ai.

Trên một chiếc thuyền neo đậu cạnh cảng, một đám ngư dân sau một ngày đánh bắt đang quây quần ăn uống nhậu nhẹt.

Bắc Cung Nhược Giai không muốn kinh động họ bởi nhan sắc chói lóa của mình nên cẩn thận dùng phép ẩn thân, đây là pháp thuật cơ bản do Chu Cương Liệt dạy cho nàng, trừ phi tu vi cao hơn còn không thì đừng mong nhìn ra.

Nàng đứng thoải mái dang hai tay hai chân rộng ra đón cơn gió biển đang thổi tới mát lạnh, mái tóc dài suôn mượt tung bay theo gió, nhúm lông lồn phía dưới cũng phất phơ vui mắt.

Bỗng nàng ngó thấy hai tên ngư dân loạng choạng say mèm bước đến mép thuyền rồi vạch quần chuẩn bị giải quyết nỗi buồn. Hai con cặc đen nhẻm cũng khá là to hơn nữa còn rất hôi, mùi cặc theo gió bay vào mũi của nàng khiến âm đạo Nhược Giai thắt lại, cơn nứng lồn lại nổi lên. Nàng nhìn hai cái dương vật kia khẽ liếm mép thèm thuồng.

“Hừm, nhìn công công lúc trước nghiện uống nước tiểu như vậy, nó thực sự ngon hay sao, phải thử mới được.”

Nàng thầm nghĩ sau đó thả người đứng trên mặt nước, hai tên ngư dân cũng vừa lúc đái xuống, Nhược Giai không chút chần chừ há miệng thật lớn để một dòng nước đái rót vào miệng mình, tia còn lại thì xối thẳng lên người nàng như tắm.

“Ực… ọc… oẹ… hức, vừa khai vừa khó uống, có gì mà ngon chứ.” Tuy nói thế nhưng nàng vẫn ra sức hứng lấy nuốt từng ngụm, tuy nước đái này không ngon lành gì nhưng lại mang đến cho nàng kích thích vô cùng.

Bản chất của một con đĩ trong người nàng trỗi dậy. Nhược Giai âm thầm nhảy lên thuyền, tất cả có tám gã đàn ông ở đây, từ trẻ tầm mười mấy đến cụ già ngoài bảy mươi đều có đủ.

Nàng lấy ra một lá bùa nhỏ trong túi, đây là của Chu Cương Liệt cho, vận chuyển chân khí vào có thể tùy thời thu lại huyễn thuật do hắn bày trí trên người nàng, nếu muốn mở ra ảo cảnh tiếp thì chỉ cần đốt lá bùa đi.

Nàng nắm lấy lá bùa thôi động chân khí, đám ngư dân đang nói cười say sưa chợt từ khoảng không trước mặt một thân thể yêu kiều từ từ hiện ra.

Âm thanh náo nhiệt ngưng bặt lại, tám gã đàn ông cả già lẫn trẻ đều muốn lòi cả mắt ra, mồm há hốc trước vị tuyệt đại giai nhân kia. Không phải chỉ vì nàng đẹp như tiên mà là nàng đang trần truồng.

“Ôi mẹ ơi ta đang hoa mắt phải không?” Lão già mặt mày nhăn nhúm cố dụi mắt nhìn kỹ.

“Tiên… tiên nữ ở truồng?” Thằng nhóc mới mười sáu tuổi ngơ ngác chỉ tay lắp bắp nói.

“Thật đẹp, hít, lần đầu ta thấy một người đẹp như vậy, nhưng sao người cô ta hình như có mùi khai.” Tên trung niên lúc nãy đái vào miệng Nhược Giai nuốt nước bọt thèm thuồng nói.

Nàng đảo mắt nhìn quanh sau đó phất nhẹ tay, tám kẻ kia giống như mất hết sức lực ngã nhào xuống, lúc này vẻ mặt họ chuyển từ thèm thuồng si mê trở thành hoảng sợ tái mét.

“Hừ, nói cho các ngươi biết, ta chính là quỷ biển cư ngụ ở vùng nước nơi đây, lúc nãy ta đang ngồi trên mặt nước là tên nào đã đái xuống đầu ta hả?” Nàng làm một bộ dáng hung dữ ác độc liếc mắt chất vấn, lý do bịa ra cũng hết sức độc lạ.

“Quỷ… quỷ biển, mẹ ơi… không phải ta đâu, ta không đái.” Lão già sống bao nhiêu năm trên biển tất nhiên biết Quỷ biển là gì, chúng có thể là yêu tộc sống dưới nước, cũng có thể là cô hồn dã quỷ pháp thuật cao cường. Hôm nay không ngờ đụng độ phải một con mà lại là xinh đẹp như vậy.

Đám ngư dân này cả ngày rong ruổi ngoài khơi không đi xem đấu hội nên chả ai biết mặt Nhược Giai, thấy tài phép của nàng làm họ ai nấy đều tin mình gặp phải quỷ biển, thế là thi nhau lạy lục van xin tha mạng.

“Hừ, ta phải tìm ra ai đã đái lên đầu ta, các ngươi mau đến đây.” Nói rồi nàng dùng chân khí ép họ đứng thẳng dậy.

“Lạy quỷ biển xin tha cho chúng tôi, chúng tôi hứa sẽ thờ cúng đàng hoàng, đừng lấy mạng chúng tôi…” Lão già nhát gan liên tục cầu xin.

“Câm mồm, đến đây, mau đái ra cho ta, ta phải uống nước đái của các ngươi để tìm ra kẻ đã đái lên đầu ta.” Nàng bò bằng bốn chi trên đất, tám tên ngư dân được nàng dùng chân khí giữ cho đứng bao vây xung quanh.

Nàng cười đầy khoái trá bộ dáng hệt như quỷ thực sự rồi vung móng tay xé toạc hết quần áo của họ ra, tám gã đàn ông dân biển ai nấy cơ thể đều săn chắc cơ bắp, nước da ngăm đen với tám con cặc đủ kích cỡ phơi bày.

“Tốt, mau lên, lần lượt đái đi, ta muốn uống.” Nàng trưng bộ mặt ngọc như tiên ra, miệng há lớn chờ đợi.

Tám tên ngơ ngác nhìn nhau, trời ơi quả nhiên là quỷ dữ, nào có người đẹp nào lại đòi uống nước tiểu của họ như vậy chứ, hành động của nàng đã làm họ tin tưởng mình gặp phải quỷ thật rồi.

“Còn không mau đái, muốn ta ăn thịt các ngươi không hả?” Nhược Giai cách không lấy một cái neo sắt đặt trên đầu thuyền sau đó khẽ bóp, neo sắt nặng mấy trăm cân lập tức bị biến dạng sau đó vỡ nát.

Tám gã ngư dân sợ đến tím cả mặt, lần này không cần nàng giục đã có hai tên sợ quá mà vô thức tiểu ra. Nàng há miệng ra uống từng ngụm sau đó còn ngậm lấy cặc của hai tên mà liếm láp sạch sẽ.

Tuy sợ nhưng cảm giác được quỷ bú cặc vẫn rất phê nha, sáu gã còn lại không còn cách nào cũng nhanh chóng tiểu ra, Nhược Giai đóng vai quỷ biển cả cơ thể mạn điệu tắm trong nước đái khai tanh.

“Há há, mau đến, tám tên các ngươi phải chuộc lỗi vì đã chọc ta giận, nhanh địt ta đi, ta muốn tám tên cùng lên, chơi vào lồn ta, tên nào dám cãi ta sẽ ăn thịt tại chỗ.”

Nàng nằm xuống giữa sàn, hai đùi banh rộng ra phô bày hết lồn vú, đám người này tuy đã tin nàng là quỷ biển nhưng dưới yêu cầu của nàng ai cũng động tâm. Tuy là quỷ nhưng dáng hình cơ thể quá ư xuất sắc, thôi kệ, chơi liều, nếu không đáp ứng sẽ bị quỷ biển ăn mất.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230