Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 131
Phần 131: Thăng Phú Đan

“Thượng tiên có còn chuyện gì để nói hay không, nếu không xin thứ lỗi tiểu nữ đến lúc phải bế quan tham ngộ rồi, không thể tiếp ngài lâu hơn được.” Vị tiên tử lãnh ngạo lạnh lùng này coi bộ không hề để ý thân phận tiên nhân của kẻ trước mặt, nàng thẳng thừng có ý trục khách.

“Khoan đã, ta hôm nay đến đây kỳ thực đúng là còn một việc khác muốn nói với nàng, cũng xem như chút tâm ý ta muốn dành tặng cho nàng. Ta hiểu, tiên tử muốn tìm lại phong quang vô hạn của Tiên Hà Tông trước thời phong thần, truyền thừa của tổ sư nàng để lại không chỉ giới hạn ở cấp độ Địa Tiên hậu kỳ như bây giờ, đáng lý ra các đời tông chủ sau này đều có thể đăng đỉnh thành tiên nhưng nàng có biết tại sao vẫn không ai đột phá nổi lạch trời kia hay không?”

Nghe nam nhân này nói chuyện nghiêm túc, Liễu Như Yên cũng ngồi lại không có ý định rời đi nữa, nàng lắc đầu thở dài.

“Là tại chúng ta tư chất thấp kém không thể thấu hiểu hết truyền thừa của Tiên Hà tổ sư khiến nó dần mai một.”

“Đúng vậy, nhưng không phải nguyên nhân chủ quan ở nàng mà còn có huyền cơ khác, sau khi Phong Thần kết thúc, chúng tiên rời khỏi trần thế thì cũng là lúc thiên địa biến đổi khiến tiên lộ trở nên mịt mờ, hơn bốn trăm năm qua người thành tiên thật hiếm có khó tìm, đó là do tư chất của phàm giai đã bị hạ thấp khiến các Địa Tiên đạt tới tối đỉnh thì không thể tiếp tục tham ngộ đại đạo chí cao nữa. Nếu như tư chất của nàng cao hơn thì truyền thừa Tiên Hà Tông đủ để nàng độ kiếp phi thăng.” Nam nhân khẽ vuốt hàm râu nghiêm túc giải đáp.

“Ra là vậy, ài, con đường phía trước thật là mờ mịt.” Nàng khẽ thở dài âu sầu.

“Tiên tử cũng đừng quá sớm muộn phiền, không phải ta đã nói sẽ mang đến cho nàng tin tức tốt lành hay sao?” Nam tử kia khẽ cười mỉm bí ẩn.

“Ta xin lắng nghe, ngài cứ nói.” Nàng không hề tỏ ra chút hồ hởi tò mò nào, cứ vậy mắt đẹp khẽ khép hờ chờ đợi.

‘Ta từ phía thủ hạ ở Thập Vương Thành Tây Hải biết được có một bảo vật gọi là Trắc nghiệm thạch có thể đo lường được tư chất tu sĩ phàm giai. Chỉ cần truyền vào chân khí nó sẽ hiển thị cấp độ thiên phú theo thang màu từ trắng, lục, lam, tím, cam, đỏ và cao nhất là hoàng kim. Kẻ có tư chất càng cao thì con đường tu tiên cũng sẽ càng thuận lợi, khi tham vấn tìm ra đạo của bản thân cũng thập phần trót lọt như nước chảy mây trôi.

Tuy ta không có Trắc nghiệm thạch nhưng theo đối chiếu với những tin tức ta biết thì Liễu tiên tử nàng khả năng cao là tư chất cấp cam, đây cũng là mức độ chung của các vị chủ thế lực. Và ở đẳng cấp đó dường như cũng chỉ đủ tu hành đến Địa Tiên tối đỉnh. Muốn tiến xa hơn cần phải có thiên phú cấp đỏ trở lên, và trong thời đại thiên địa thuế biến này những kẻ như vậy cực kỳ hiếm thấy.’

“Theo lời của thượng tiên vậy tiểu nữ thật vô duyên với tiên lộ rồi.” Liễu Như Yên tuy dáng vẻ vẫn lạnh nhạt bình thường nhưng nội tâm nàng đang cực kỳ lo âu, bàn tay dưới bàn khẽ nắm chặt.

“Quả là như vậy, nhưng tiên tử đừng lo, hôm nay ta tới chính là để giúp nàng. Có thể nàng chưa biết, thiên phú của mỗi người gần như là cố định khó thay đổi, nhưng ta đã sớm nghiên cứu ra một loại phương pháp có thể khiến tư chất tăng cao, ta hôm nay đến chính là để chia sẻ với nàng.”

Nghe tới đây Liễu Như Yên trong ánh mắt đã trở nên sáng ngời hơn nhưng biểu cảm vẫn giữ nguyên không đổi. Nàng biết vị tiên nhân trước mặt có ý với mình, hắn sẽ không phải muốn vịn vào việc này ép nàng phải thuận theo đấy chứ?

“Thượng tiên thật có lòng, chỉ là Như Yên dù muốn cũng không có gì để báo đáp ngài, chỉ sợ sẽ làm ngài phật ý.”

“Liễu tiên tử a, chúng ta đã quen nhau hơn hai trăm năm, trước giờ ta cho nàng có khi nào cần được đền đáp đâu, nàng nói vậy thật quá xa lạ với bổn tôn rồi. Yên tâm, ta tuy là tiên nhân nhưng cũng không bao giờ dùng lực lượng của mình để ép buộc nàng. Chuyện hôm nay ta làm là để thể hiện tâm ý của ta với nàng, không đòi hỏi gì bù đắp.” Nam tử như hiểu rõ suy nghĩ của mỹ nhân vội vàng giải thích, Liễu Như Yên nghe xong cũng thả lỏng cơ thể, đôi mắt lạnh lùng có phần dịu lại.

“Nếu có thể tăng lên tư chất để tiếp nhận truyền thừa tiên tổ, vậy Như Yên nợ ngài một lần này, nếu… nếu ta có thể thuận lợi vượt qua độ kiếp phi thăng, chuyện ngài nói ta có thể suy xét lại.”

Nàng giọng điệu hơi lúng túng, vẻ mặt sau lớp khăn che như e lệ thẹn thùng làm vị nam tử tiên nhân kia hồ hởi vô cùng, trước giờ hắn rất hiếm khi thấy nàng biểu cảm như thế, lại còn có lời hứa hẹn đó, nàng chấp nhận cho hắn hy vọng rồi.

‘Chỉ một câu nói này của nàng, bằng mọi giá bổn tôn cũng phải giúp nàng đăng đỉnh siêu thoát khỏi phàm giai. Tiên tử, trong tay ta có một đan phương lưu truyền rất lâu, chỉ cần dùng gân cốt và tủy sống của một người có tư chất cao phối hợp với dược liệu có thể luyện thành Thăng Phú Đan, người uống vào sẽ nhanh chóng cường hóa toàn bộ gân mạch cốt cách, tư chất sẽ thăng tiến vượt trội.

Vừa hay ta đã tìm được ở Tây Hải một kẻ thiên kiêu sở hữu tư chất Hoàng Kim hiếm như phượng mao lân giác, chỉ cần lấy ra cốt tủy của hắn luyện chế đan dược thì dù nàng không thể tăng tiến lên Hoàng Kim nhưng cấp Đỏ vẫn là chắc chắn. Nhiêu đó cũng đủ để nàng tham ngộ truyền thừa phi thăng thành tiên rồi.’

“A… rút đi gân cốt tủy sống để luyện chế đan dược, đây không phải thủ đoạn của tà ma ngoại đạo hay sao? Thượng tiên ngài sao lại nghĩ ra phương thức ác độc như vậy?” Liễu Như Yên đuôi lông mày khẽ nhíu, Tiên Hà Tông xưa nay nổi tiếng là tông môn chính đạo, đệ tử được dạy dỗ không hại người hay chủ động kết thù với ai, còn phải thường xuyên hành thiện tích đức, khi nghe tới chuyện móc tủy luyện đan nàng có phần hơi phản cảm.

“Haha, tiên tử tu hành cũng đã mấy trăm năm vì sao lại còn giữ lối suy nghĩ cổ hủ ngây thơ như vậy chứ? Cái gì gọi là chính đạo và ma đạo? Khi nàng lên tới cấp bậc của ta thì sẽ biết chỉ có tiên đạo mới là chân lý. Người không vì mình thì trời tru đất diệt, chỉ cần tấn thăng lên Chân Tiên thì xá gì cái gọi là tà đạo.” Nam nhân bá đạo cười lớn.

“Nhưng để thành toàn cho ta thì phải hy sinh đi một kẻ tuyệt thế thiên kiêu tư chất Hoàng Kim, người như vậy không phải tiên lộ tiền đồ rộng mở hay sao? Nếu để người trong thiên hạ biết được đường đường tông chủ Tiên Hà Tông danh môn chính phái lại vì tăng lên tư chất mà giết người rút cốt tủy… Như Yên không thể gánh được tiếng xấu muôn đời.” Nàng lắc đầu, bên trong khăn lụa hàm răng trắng đều cắn chặt môi dưới đắn đo.

Nam tử tiên nhân kia quan sát toàn bộ biểu hiện của nàng, hắn cười khẩy biết rõ nàng đây tuy ngoài miệng nói thế nhưng tâm tình đang dao động. Nàng không thể bỏ được mặt mũi, vậy thì hắn sẽ tự tay làm là được.

“Liễu tiên tử cứ an tâm, mọi chuyện đều có bổn tôn và mấy thủ hạ kia gánh hết, chuyện rút cốt tủy luyện Thăng Phú Đan tất cả đều trong vòng bí mật sẽ không ai biết ta làm cho nàng, đây chính là thành ý của ta. Nàng chỉ việc chờ đợi cho đan dược hình thành rồi phục dụng, đến khi nàng độ kiếp thành tiên rồi thì làm gì có ai dám dị nghị nữa.”

Liễu Như Yên nhắm mắt ngồi yên thật lâu như đang suy nghĩ, nam tử kia cũng không nói gì thêm tự rót rượu uống từng chén chờ đợi.

“Nếu là như vậy… trăm sự nhờ vào thượng tiên, ân tình này Như Yên hứa khi thành tiên sẽ đáp đền theo ý ngài muốn. Bây giờ ta xin đàn thêm một khúc xem như cảm tạ ngài trước.” Nàng thở ra một hơi khẽ cúi đầu, đôi mắt nhìn hắn cũng nhu hòa thêm một chút, bàn tay thanh thoát lại lướt trên cổ cầm, âm điệu lần này dịu dàng sâu lắng khiến người ta vui vẻ.

“Haha, được, tốt lắm, thủ hạ của ta giờ này chắc đã cầm được kẻ có tư chất Hoàng Kim vào tay rồi, nàng cứ chờ tin vui của ta đi.” Nam tử kia sảng khoái nâng chén uống cạn, hắn biết nàng sẽ đồng ý, bao nhiêu năm nay dù nàng có chút xa cách lãnh đạm nhưng lại chưa từng từ chối ý tốt của hắn.

Tuy là tiên nhân cao cao tại thượng nhưng đối với vị tiên tử như hoa như ngọc này hắn không bao giờ có ý bất kính hay dùng vũ lực cưỡng ép tình cảm, quả xanh chưa chín hái sẽ bị chua, hắn tận tâm dùng thành ý từng bước muốn nàng thật dạ đáp lại hắn. Hôm nay xem như mọi chuyện đã có khởi sắc, Liễu Như Yên đã ậm ừ đưa ra hứa hẹn coi như hắn đã thành công. Giờ chỉ cần tận tình giúp nàng tăng lên tư chất thì hắn tin chẳng mấy chốc tiên tử sẽ ngã vào lòng mình.

“Hửm.” Giữa lúc nam tử tiên nhân kia đang đắm chìm trong ảo mộng hạnh phúc thì ngọc bài màu vàng trong người hắn bỗng bay lên rồi vỡ vụn thành nhiều mảnh.

“Thượng tiên, xảy ra chuyện gì?” Liễu Như Yên dừng đàn ngó qua nghi hoặc.

“Chà, xem ra mấy thủ hạ và đệ tử của ta gặp chút phiền phức ở Tây Hải, ta phải về xem một chút, không thể để kế hoạch bị bất trắc gì được.” Nam tử đứng dậy đang tính cáo từ nhưng chợt như nghĩ đến cái gì.

“Liễu tiên tử, hay là nàng theo bổn tôn đi Tây Hải một chuyến.”

“Thượng tiên có việc gấp thì cứ đi, Như Yên phải ở lại tông môn không thể đi xa như vậy được.” Nàng lắc đầu từ chối.

“Ầy, chuyện lần này là liên quan đến kẻ có tư chất Hoàng Kim kia, nàng nên đi theo ta quan sát tình huống, sau khi bắt hắn về tay có thể tới động phủ của bổn tôn luyện chế Thăng Phú Đan ngay để nàng phục dụng.”

Nghe giọng điệu nghiêm túc của hắn, Liễu Như Yên cũng âm thầm suy xét, cũng đúng, chuyện giết người lấy tủy luyện đan phải ở trong vòng bí mật, chọn động phủ của hắn sẽ tiện hơn.

“Ừm, được, vậy thì ta theo ngài một chuyến.” Nàng đứng dậy thu hồi cổ cầm sau đó nhắm mắt truyền âm cho những cao tầng khác của Tiên Hà Tông.

“Ta có việc ra ngoài một thời gian, mọi người ai làm việc nấy chăm sóc tốt tông môn.”

“Vâng, Tông chủ.” Những người khác cũng nhanh chóng truyền âm đáp lời, họ cũng không cần thắc mắc nàng là muốn đi đâu.

Liễu Như Yên thả dáng nhẹ nhàng bước đến gần nam tử tiên nhân, hắn âm thầm ngửi mùi thơm ngây ngất trên mái tóc nàng, đây là lần đầu hai người gần nhau đến vậy. Hắn cứ thế mang nàng cưỡi trên hồng vân bay nhanh về phía Tây Hải.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230