Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 180
Phần 180: Xé rách da mặt

Không biết đã qua bao nhiêu lâu, Tư Không Trọng Kiều bị tiếng đàn cầm quen thuộc kéo tỉnh lại, hắn khó nhọc lồm cồm bò dậy, đầu đau nhức như búa bổ cố dụi mắt quan sát.

Hắn vẫn như thế, thân hãm gông xiềng nặng trĩu, bị nhốt trong lao tù lạnh lẽo toàn đá với sắt. Âm điệu rả rích da diết mà hắn vốn say mê lúc này lại như một thứ ngục hình tra tấn tâm lý.

Phía bên ngoài lồng giam, Tư Không Trọng Kiều lần nữa lại thấy được hình bóng đó, nàng vẫn yêu kiều thướt tha, dung nhan thánh khiết diễm lệ với bộ tiên y trắng thuần kín đáo, đai lưng màu thiên thanh như tô điểm, đôi mắt đa tình, hàng mi cong vút, mũi quỳnh cao thẳng, cặp môi mọng đỏ treo nụ cười nhẹ nhàng.

“Liễu tiên tử…” Hắn đưa tay ra như cố bắt lấy hình ảnh đẹp nhất đó cho mình.

“Thượng tiên, ngài tỉnh rồi, có làm sao không? Như Yên thật lo cho ngài lắm đó.” Nàng nhìn hắn nở một nụ cười tỏa nắng tràn đầy ấm áp như xoa dịu con tim đã lạnh băng này.

“Mọi thứ hôm qua chỉ là mơ? Phải, chắc chắn không thể nào là thật được, Liễu tiên tử mà ta yêu nhất làm sao có thể xuất hiện dưới bộ dạng ma quỷ đó được.” Tư Không Trọng Kiều tự nghĩ, hắn ngồi dậy đang định cười đáp lời nàng thì bỗng như phát hiện ra điều gì khác lạ.

Nụ cười của nàng, kẽ răng dính lại một sợi lông xoăn đen, khóe miệng còn sót một giọt màu trắng đục, trên cổ còn có mấy dấu bầm rõ ràng từng bị ai đó cắn hoặc nút mạnh để lại…

???

Hắn bồi hồi nhận ra, không phải mơ, không phải ảo giác, mọi chuyện hôm qua đều là thật, con đàn bà trước mặt này chỉ là đang tiếp tục giả dối để lừa gạt hắn một lần nữa mà thôi. Xem cái điệu bộ vẫn thản nhiên gãy đàn kia khiến hắn nộ hoả như lần nữa bốc lên cao.

“Liễu Như Yên! Ngươi còn muốn hành hạ ta thế nào nữa mới vừa lòng đây hả? Rốt cuộc ngươi muốn gì?” Hắn quát lớn, đập cái cùm đá vào song sắt khiến âm thanh chát chúa vang vọng.

Liễu Như Yên ngưng bàn tay thon thả đang gãy đàn lại như khó hiểu nghiêng đầu nheo mắt nhìn kẻ đối diện.

“Hôm qua thượng tiên không phải muốn được thấy tiểu nữ trong bộ tiên y như ngày trước hay sao? Ta đã chiều ý ngài mặc nó rồi đây, sao ngài lại tức giận đến vậy?”

“Đừng có giả ngây giả ngô trước mặt ta nữa! Tưởng ta vẫn sẽ ngu dại tin tưởng ngươi hay sao? Con đàn bà dâm tiện lăng loàn, mọi chuyện ngươi làm hôm qua ta đã nghe đã thấy hết, ngươi không còn là Liễu Như Yên ta biết trước đây nữa, đúng như cái cách mà ngươi rên rỉ khi nằm dưới thân mấy mươi tên đàn ông, chỉ là thứ kỹ nữ rẻ mạt, con chó cái động dục mà thôi.”

Liễu Như Yên dừng lại tiếng đàn của mình đưa ánh mắt hài hước đánh giá kẻ đối diện, nàng nở nụ cười chế giễu dùng giọng điệu châm chọc.

“Hahaha, cuối cùng sau hơn hai trăm năm sống ngu muội thì thượng tiên đây cũng đã tỉnh ngộ rồi hả? Nhưng có vẻ mọi thứ đã trễ rồi, đúng, ta là kỹ nữ rẻ tiền đấy, ta tham lam lợi ích làm chó cái phục vụ đàn ông đấy, rồi thì sao nào? Con đĩ này sẽ vẫn sống, vẫn tận hưởng lạc thú ái dục, còn tên tiên nhân cao quý thượng đẳng như Tư Không Trọng Kiều đây chỉ còn lại nắm xương khô.”

“Tiện nhân!!! Ngươi câm miệng! Hừ, ta thực hối hận khi dành suốt hơn hai trăm năm đối xử tốt với ngươi, nếu biết trước ngươi chỉ là một con đĩ sẵn sàng nhắm mắt vểnh mông với bất cứ tên nam nhân thấp hèn nào thì ta nên sớm mạnh mẽ mà biến ngươi thành nô lệ tình dục mới phải, loại đàn bà giả tạo lại lẳng lơ như ngươi còn thua xa kỹ nữ.” Tư Không Trọng Kiều điên cuồng gào lên mắng chửi, nước bọt văng phì phèo.

“Ôi, dù sao giữa chúng ta cũng có một đoạn tình cảm, vậy mà thượng tiên nỡ lòng nặng lời với tiểu nữ như thế sao? Haha, không cần phải đóng kịch với ngươi nữa, ta đã sớm trở thành tình nô của Chu đại tiên rồi, những thứ ngài ấy làm cho ta trong vài ngày còn tốt hơn những gì tên tiên dỏm tỏ ra thượng đẳng nhà ngươi cố gắng suốt mấy trăm năm đó.” Liễu Như Yên õng ẹo đi tới trước song sắt le lưỡi trêu ngươi.

Thời khắc này nội tâm của Tư Không Trọng Kiều không còn sót chút niềm tin hay tình cảm gì đối với con đàn bà đối diện nữa, trong mắt hắn chỉ có lửa giận, lòng căm thù vô bờ bến muốn diệt sát ngay Liễu Như Yên. Thử thách của Chu Cương Liệt dành cho hắn đã thất bại.

“Ngươi tự hào vì mình làm tình nô cho kẻ khác sao? Tiện nhân, tên tinh chủ khốn kiếp kia nhắm chừng chỉ vì muốn trả thù ta nên mới tha mạng cho ngươi, một khi ta chết rồi, con đàn bà nhơ nhuốc như ngươi không còn chút giá trị nào cũng sẽ bị hắn ruồng bỏ mà thôi.”

‘Xì, chút thủ đoạn ly gián đó của ngươi tưởng ta không nhìn ra sao? Ngươi sẽ không hiểu được quan hệ giữa chúng ta đâu, Chu đại tiên để ta làm nô cho ngài ấy, nhưng đồng thời cũng không hạn chế tự do, ta có thể đi bất cứ đâu, cho bất cứ nam nhân nào khác ngoài kia chơi. Chủ nhân phóng khoáng không phải thứ ích kỷ như ngươi có thể so sánh.

Sẵn đây cũng nói luôn, ngài ấy còn có thủ đoạn giúp ta tăng lên tư chất, ngươi cơ bản không còn gì để ta lợi dụng được nữa cả.’

“Không thể nào, Thăng Phú Đan kia chỉ có ta mới biết đan phương, hắn chỉ là dối gạt để dụ dỗ con đĩ nhà ngươi trung thành mà thôi.” Tư Không Trọng Kiều lắc đầu không tin.

“Hứ, ngài ấy là thần nhân so với ngươi lợi hại gấp trăm ngàn lần, có gì mà không thể làm được. Thăng Phú Đan mà chủ nhân định luyện chính là đỉnh cấp, không phải cái đan phương rác rưởi của ngươi đâu.” Liễu Như Yên chắp hai tay như ước ao tưởng niệm về vị chủ nhân bá đạo của mình.

“Ngươi còn không hiểu? Muốn luyện Thăng Phú Đan cần có cốt tủy của kẻ có tư chất kinh thế, những người như vậy hiếm như phượng mao lân giác hắn đi đâu để tìm?”

“Hì, không phải ở đây đã có sẵn nguyên liệu rồi sao?” Nàng cười tà chỉ về phía hắn, Tư Không Trọng Kiều tròng mắt co rụt, thân thể run lên, hai chân bất giác lùi lại mấy bước.

“Các ngươi… các ngươi vậy mà muốn… Móc cốt tủy của ta luyện đan?” Hắn lắp bắp không dám tin.

“Sao lại không? Chỉ là trả cho ngươi quả báo mà ngươi tự gây ra thôi, hihi, Tư Không thượng tiên, tiểu nữ xin phép dùng mạng của ngài để trải thảm cho con đường chứng đạo thành tiên của ta nhé.”

“Aaaaa… Chết tiệt, các ngươi là ma quỷ… mau thả ta raaa…” Hắn một lần nữa lâm vào hoảng loạn liên tục gào thét, hắn không sợ chết, nhưng lại không cam lòng khi nghĩ tới cảnh bản thân bị đem ra luyện chế để những kẻ mà mình căm thù nhất hưởng lợi lộc trên thân xác này.

“Tức giận đi, oán hận đi, chủ nhân đã dặn phải khiến ngươi tuyệt vọng hơn nữa.” Nàng hướng về phía cầu thang ngoắc tay, lập tức tên cai ngục lại xuất hiện, phía sau còn đi theo một đám nam nhân lực lưỡng khỏe mạnh ai nấy trần truồng đưa ra những cái dương căn thô to dài ngoằng.

“Tư Không Trọng Kiều, Thượng tiên à, Như Yên sẽ cho ngươi xem no mắt, để ngươi còn phải đau đớn dằn vặt nhiều nữa.” Nàng liếm nhẹ mép môi đưa tay cầm lấy hai con cặc sục nhẹ. Mấy tên đàn ông cao to xúm tụm lại trước phòng giam xem lấy kẻ đang bi phẫn bị gông xiềng kia như đang coi một con thú xiếc.

“Ồ, đây là cái tên mà tiên tử kể yêu nàng tha thiết suốt bao nhiêu năm mà không được sơ múi gì đó sao?”

“Nhìn cũng bảnh bao thế mà lại bất lực không làm ăn gì, quả là tên ngu độn, haha, bằng hữu, để chúng ta giúp ngươi hảo hảo quan tâm nữ nhân này nhé, nhất định khiến nàng ta sướng khoái tột cùng.”

Tư Không Trọng Kiều không ngước mặt lên đáp lại bất cứ thứ gì, đạo tâm vốn vụn vỡ nay lại càng tan nát hơn, cơn ác mộng của hắn vẫn tiếp diễn không có hồi kết.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230