Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 219
Phần 219: Chân tình của Khinh Y

Khinh Y không hề hay biết ngoài kia những người mà được xem như đồng môn của nàng đang ấp ủ toan tính ác độc nhắm vào mình và cả ngôi làng với những người dân chân chất hiền lương. Nàng vẫn đang cặm cụi ra sức liếm láp bú mút cây côn thịt to tướng, nét mặt đỏ ửng mang theo một tia mị tình.

Nàng đã làm ra quyết tâm, dù có vứt bỏ tính mạng cũng không để tên Tào Tôn Đản đáng khinh kia đạt được ý đồ chiếm đoạt mình. Đại thúc này tuy chỉ mới gặp gần đây, hai người còn chưa từng nói chuyện với nhau câu nào nhưng không hiểu sao ở bên cạnh hắn nàng cảm thụ rõ sự an toàn, ấm áp, mị lực của người nam nhân tràn đầy dã tính cương dương này khiến xuân tâm thiếu nữ dao động càng muốn thân cận hắn hơn.

Nàng cũng đâu phải loại nữ lưu dâm loàn gặp nam nhân nào cũng có thể quỳ xuống ngoan ngoãn bú liếm như vậy, nhưng đối với đại thúc không hiểu sao lại bất giác sinh ra ý nghĩ thuần phục, nàng quyết định sẽ trao sự trong trắng của mình cho hắn, thà cho đại thúc hưởng dụng thân thể này còn hơn để con lợn béo xấu xa kia ủi.

“Ưm… chụt… um ưm…”

Vào lúc Khinh Y đang miệt mài thưởng thức cây kem thịt nóng hôi hổi thì bỗng nhiên cảm nhận được một bàn tay lớn đang xoa đầu mình, sau đó còn vén tóc mái của nàng qua hai bên. Cô thiếu nữ ngây ngô miệng vẫn không rời đầu khấc ngước mắt ngó lên, vị nam tử kia đã mở mắt hứng thú ngắm nhìn nàng, trên môi hắn treo một nụ cười hòa ái.

“Ưm… đại thúc, ngươi tỉnh rồi? A! Chuyện này… a ôi phải giải thích sao đây…” Khinh Y giật thót người toang đứng dậy, bản thân lén ăn cặc còn bị người ta bắt tại trận, đại thúc sẽ không nghĩ mình là một cô gái dễ dãi dâm đãng chứ?

Nhưng không để nàng kịp bỏ chạy, Chu Cương Liệt đã ngồi dậy nắm chặt cổ tay thon thả kéo nàng về phía mình.

“Sao lại dừng? Ta còn chưa có ra đâu, tiếp tục đi.” Chất giọng trầm ấm uy nghiêm mang theo sự bá đạo khiến Khinh Y như mềm nhũn, nàng không biết ma xui quỷ khiến thế nào lại chậm rãi gật đầu rồi tiếp tục quỳ xuống cầm cặc của hắn liếm tiếp. Đây giống như là bản năng tiềm thức mách bảo phải phục tùng nam nhân như trời này một cách tuyệt đối vậy.

Nhìn thấy cô nương ngoan như vậy khiến nội tâm Chu Cương Liệt như mềm xốp đi, hắn với tay vén mái tóc nàng qua để nhìn thật kỹ dung nhan thanh xuân hoạt bát kia, vuốt ve gò má phiến hồng của nàng, tay kia trảo vào bộ ngực có phần quy mô ra sức nhào nặn vân vê hai quả vú sừng trâu.

“Thật xinh đẹp, thật ngoan ngoãn, nào, giúp ta nuốt sâu hơn đi, ta sẽ dạy nàng thật tốt… từ từ, điều động chân khí mở rộng yết hầu, đúng vậy, Khinh Y thật có năng khiếu ăn cặc đó, có phải đã thèm khát dương vật lâu lắm rồi hay không?”

Khinh Y khẽ run lên vì những lời nói có phần tục tằn của hắn nhưng chả hiểu sao nàng không hề ghét, lại còn âm thầm hy vọng đại thúc nói nhiều hơn nữa. Theo chỉ dẫn của người có kinh nghiệm, nàng dần dần khai thông để quy đầu đâm sâu hơn trong yết hầu của mình, tuy có vài lần ho sặc sụa vì chưa quen nhưng khi đưa mắt nhìn lên thấy đại thúc đang cười ấm áp động viên mình liền khiến tâm tình thiếu nữ như nai con nhảy loạn, nàng được tiếp thêm động lực, cuối cùng sau nửa giờ cố gắng đã dần quen với việc thọc cả con cặc lút cán thấu thực quản.

Nàng ngước lên chớp chớp mắt như muốn được đại thúc khen mình, Chu Cương Liệt rất hiểu ý nữ nhân, hắn xoa đầu nàng tràn đầy yêu thương không tiếc lời ca ngợi.

“Khinh Y giỏi lắm, tối nay trở thành nữ nhân của ta có được hay không?”

Cả người của nàng nóng lên như sốt cao, đôi mắt long lanh ngấn lệ sau đó khẽ gật đầu ưm ưm ra hiệu đồng ý. Hắn sau đó để nàng nằm ngửa cổ trên giường, bản thân ngồi dậy từ phía trên bắt đầu xem miệng nàng như âm đạo mà dập vào.

Bàn tay hắn vẫn không rời khỏi cặp vú sữa, ngón tay gãy nhẹ trêu đùa làm chúng kích thích đến săn cứng, đầu khấc cùng thân cặc chà xát bên trong cuống họng giúp nàng làm dịu đi cơn ngứa ngáy.

“Khinh Y! Ta ra đây, phải uống hết không được bỏ sót nhớ chưa.” Chốc lát sau Chu Cương Liệt đã không kìm nén được nữa, côn thịt đâm một cú tận gốc rồi phun xối xả tinh đặc vào trong dạ dày của thiếu nữ.

“Ục… ọc… ưm… um…” Nàng đã sớm quen và nghiện cái mùi vị nhầy nhụa trong cổ họng này nên chuyện ăn tinh trùng không thành vấn đề, khi hắn rút dương vật ra nàng còn lưu luyến đưa đầu lưỡi cố liếm cho sạch sẽ rồi mới nằm thở dốc.

“Đại thúc… đại thúc!” Khinh Y nũng nịu gọi, đôi mắt chớp chớp nhìn hắn đầy mê đắm, gò má phớt hồng ngượng ngùng vì không biết nên bắt chuyện với nhau như thế nào.

“Mấy ngày qua nhọc công Khinh Y chăm sóc cho ta rồi, cháo nàng nấu ngon lắm.” Chu Cương Liệt dứt khoát ôm lấy nàng vào lòng, ngón tay mân mê cánh môi mọng.

“Vậy là… những gì ta làm, kể cả mấy lời tâm sự kia thúc đã nghe đã thấy hết rồi?”

“Ừm, hà hà, tiểu cô nương mới chút tuổi đầu nhưng dâm tính không nhỏ đâu nha, còn chủ động như vậy nữa.” Hắn nháy mắt trêu chọc khiến thiếu nữ phương tâm loạn động xấu hổ đến nỗi chôn mặt mình vào ngực áo của hắn không dám ngước nhìn.

Để cho bầu không khí không bị ngượng ngùng, Chu Cương Liệt sử dụng hết tài ăn nói của mình kết hợp với Sắc Dục bổn nguyên dẫn dắt tâm lý, dần dần đã làm Khinh Y buông lỏng mà tự nhiên đối thoại. Nàng bắt đầu tâm sự nhiều hơn, kể lại toàn bộ câu chuyện của mình, mặc dù đã biết hết tường tận nhưng hắn vẫn chú tâm lắng nghe nàng nói.

“Đại thúc, ta đã không thể ở lại đây được nữa, dù rất muốn buông bỏ tu tiên, nhưng khi nghĩ tới sư phụ đã tận tình dạy dỗ thương yêu ta như con gái thì tiểu nữ lại không đành lòng. Ta… hức… phải làm sao mới toàn vẹn đây?”

Hai hàng lệ quang lại ẩn hiện trên khóe mắt của cô gái mệnh khổ, nàng luôn tự tỏ ra mạnh mẽ chín chắn vui tươi, chôn sâu hết đau đớn tủi nhục vào trong lòng, nhưng khi ở bên cạnh đại thúc lại khiến nàng cảm thấy thật an toàn ấm áp, nàng đối với hắn tin tưởng tuyệt đối bởi vậy bao nhiêu cảm xúc dồn nén đều tuông trào ra.

“Đừng khóc nữa, ta không cho phép nàng buồn, lúc nàng cười trông rất đẹp mà, phải cười nhiều hơn mới được. Chúng ta không cần phải chạy, cũng không sợ những kẻ xấu kia, tin tưởng ở ta, có ta ở đây không ai dám ăn hiếp Khinh Y nữa, trời sập ta sẽ thay nàng gánh.” Chu Cương Liệt cúi đầu hôn hít khắp mặt mũi nàng, liếm sạch hết từng giọt nước mắt, sau đó khóa lấy môi nàng chiếm đoạt lấy nụ hôn đầu của thiếu nữ mới lớn.

Khinh Y cũng nhiệt tình đáp lại, lưỡi thơm đưa ra mặc cho hắn nút lấy, quỳnh tương ngọc dịch trao đổi qua lại lẫn nhau.

“A… haa… đại thúc, chiếm lấy Khinh Y đi, em… em giao phó thân mình cho thúc đó, dù cho ngày mai trời có thật sự sập xuống thì em cũng cam nguyện, em muốn thúc, thúc cũng muốn em đi… a…”

Nàng ngửa người chống tay ra phía sau, hai đùi dang rộng, đôi mi chớp động mỉm cười xinh xắn một bộ dáng nhu thuận mặc cho quân hái. Chu Cương Liệt đối với những lời mị hoặc của nữ nhân luôn khó thể từ chối, hắn vồ vập chồm lên bắt đầu dùng đầu lưỡi cảm nhận từng tấc trên da thịt của nàng không bỏ sót bất cứ chỗ nào.

Cái lưỡi dài thô ráp kia rà đến đâu đều khiến Khinh Y nhột nhạt lâng lâng, da gà nổi lên, hắn liếm từ mặt mũi, cắn vào vành tai, nút mạnh phần da ở cổ để lại mấy vết hickey rõ ràng, sau đó tiếp tục công chiếm lấy hai ngọn núi thịt, day day đầu núm đến khi chán chê mới lướt xuống cái bụng phẳng phiu.

Chu Cương Liệt cẩn thận mút từng đầu ngón tay, quét lưỡi dọc sống lưng nàng rồi lại nắm lấy đôi chân trần dù dãi nắng dầm mưa làm những công việc nặng nhọc nhưng vẫn thơm tho không chút chai sạn.

“A… thúc ơi… đừng liếm chân, bẩn lắm… ô ô… kỳ cục quá đi… a… á thúc chơi xấu… sao có thể xé tiết khố của em như vậy… a… ô…”

Chu Cương Liệt chăm sóc từng đầu ngón chân thật cẩn thận sau đó đưa lưỡi liếm ngược lên bắp thịt, đùi, thô bạo xé toạc mảnh vải cuối cùng kia ra, Khinh Y đã hoàn toàn phô bày hết cảnh xuân trước mặt hắn.

Cặp mông tròn trịa vểnh cao ngạo kiều, phần hông nở nang với đùi ngọc thon thả, đặc biệt là cái tam giác thần thánh nơi nụ hoa e ấp tỏa mùi hương như đoá u lan ướt át chốn rừng núi. Gò mu phồng lên với thảm cỏ đen tuyền mọc ngay ngắn, hắn tách hai chân nàng rộng thêm để quan sát thật kỹ khu tư mật.

Mép thịt đầy đặn với hai môi hồng hào đang co bóp, phía trên là hạt đậu nhỏ được giấu kín đáo, niệu đạo bé xinh, lỗ nhỏ trinh nguyên đang hơi mở ra như chào đón người nam nhân đầu tiên xâm nhập. Chu Cương Liệt ngước lên nháy mắt với nàng một cái rồi vục đầu vào háng, miệng hắn há to như muốn ăn trọn cái lồn thơm ngon mọng nước.

“Á á á… hu ư… đại thúc cắn em… á… đừng ăn chỗ đó… ôi chao… lưỡi… lưỡi của thúc đâm sâu quá, em sẽ bị thúc phá trinh bằng lưỡi mất… ô ô… có cái gì đó đang ra… em ra… ra rồi…”

Trong lúc hai người ở nhà gỗ đang tận tình hưởng thụ khoái hoạt ái ân triền miên thì ở ngoài hơn mười dặm, hắc y nhân đang thoăn thoắt phóng trên các ngọn cây hướng về phía thôn Tĩnh Khê mà chạy. Tốc độ của hắn không nhanh cũng không chậm, thi thoảng lại ngoái đầu nhìn lại như sợ thứ phía sau đuổi không kịp mình. Trên tay hắn còn xách theo hai con sói non đang vùng vẫy kêu rên ư ử.

Mà ở ngay phía sau lúc này là một loạt âm thanh ầm ầm như thác đổ, mặt đất rung chuyển từng hồi kèm tiếng gào rống dữ tợn, sau lớp bụi mù một đám hung thú hình dáng chó sói to lớn vô cùng hơn hai chục con đang điên tiết mà lao theo bóng dáng tên mặc đồ đen.

“Nhân loại!!! Mau trả con lại cho ta, bằng không chúng ta nhất định xé xác ngươi ra trăm mảnh!”

Con sói đầu đàn di chuyển bằng hai chân lớn giọng gào rú, nó có kích thước vượt trội, lông nhọn như dao, đôi mắt đỏ kè với phần chóp đuôi là một thanh liêm đao sắt lẹm. Nó là một yêu thú tu hành lâu năm ở nơi núi sâu, tu vi xấp xỉ Nguyên Anh hậu kỳ, đã hình thành yêu đan khai mở linh trí.

Thường ngày những yêu loại có đạo hạnh như bầy sói này sẽ chọn ẩn cư trong hang núi, chỉ săn bắt các động vật khác chứ không bao giờ chủ động mò ra kiếm chuyện chọc vào tu sĩ loài người, nhưng tên áo đen kia lại cả gan bắt đi hai con non của nó, thế là sói đầu đàn động nộ kéo cả đàn đuổi theo tới tận đây.

Tên hắc y nhân không nói gì chỉ vung tay đánh khiến hai con sói nhỏ đau đớn rú lên thảm thiết, những con đang đuổi phía sau nghe được càng điên tiết ra sức chạy nhanh hơn. Điều này làm tên kia hớn hở vô cùng, không sai, hắn là muốn lùa lũ yêu thú này vào thôn Tĩnh Khê để mượn tay chúng mở ra một tràng thảm sát.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230