Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 17
Phần 17: Phật Đạo tranh đấu

Giờ nghỉ trưa kết thúc, vị trọng tài và khán giả đều đã vào vị trí của mình, tiếng chiêng lại vang lên.

“Trận tiếp theo, Dương Đình Chân của Thanh Vân Cung đấu với A Khắc Đồ của Kim Cương Đảo.”

Cả khán giả trong và ngoài đấu trường lẫn các tông môn trên lầu các đều ngóng chờ trận chiến này, ai mà không biết ân oán bao nhiêu năm của Thanh Vân Cung và Kim Cương Đảo.

Hai bên từ trước đến nay như nước với lửa, gặp là cự nhau thậm chí xảy ra tranh đấu liên miên, Phật Đạo hai nhà lý tưởng khác biệt, nhất là Thanh Vân Cung, các đệ tử thấm nhuần giáo dục của vị cung chủ Lý Đạo Thành kia nên ai cũng không ưa mấy tên lừa trọc mặc áo cà sa.

Những thầy tu ở Kim Cương Đảo dù gì cũng ôn hòa hơn, nhưng Phật cũng có lửa, bị bọn đạo sĩ lỗ mũi trâu kia khiêu khích khiến nhiều đệ tử Phật gia động nộ, thế là hai bên lại đánh nhau.

“Đình Chân, nhất định không thể thua bọn đầu trọc kia.” Lý Đạo Thành nhìn đại đệ tử của mình, đây là một thanh niên ngoài hai mươi dáng người cao gầy, khuôn mặt cũng rất tuấn tú, tóc búi cao đội đạo quan, thân mặc đạo bào thêu bát quái đồ, sau lưng mang kiếm.

“Vâng, sư phụ.” Hắn gật đầu nắm chặt phi kiếm nhảy xuống sân.

“A Khắc Đồ, nhớ kỹ không được động nộ sẽ làm giảm trí tuệ của con, chúng ta không vì chức vị mà tranh đoạt, đến điểm thì dừng, đừng dính phải sát nghiệp.” A Du Đà khuôn mặt khắc khổ hiền từ cười nhẹ dặn dò đệ tử.

“Đệ tử nhớ rõ.” A Khắc Đồ là một hán tử thân thể cao lớn, thân khoác áo cà sa vàng lộ hai cánh tay cơ bắp cuồn cuộn. Hắn phóng một phát từ lầu cao nhảy xuống sân đài.

“Nè, lừa trọc, lão già ông có khai man tuổi đệ tử của mình không đó, tên này mặt già chát vậy mà dưới năm mươi sao?” Lý Đạo Thành vung phất trần đưa mắt chất vấn về phía Kim Cương Đảo.

“Người xuất gia dĩ nhiên không dối gian lừa lọc, A Khắc Đồ đệ tử ta tu theo lối khổ hạnh luyện thể phách như La Hán Kim Cang, không chú trọng ngoại hình bởi vậy mới nhìn già hơn tuổi thật, thí chủ đừng quá sân si.” A Du Đà lắc đầu giải thích.

“Gì đây, Lỗ Trí Thâm à?” Chu Cương Liệt nhìn tên nhà sư dưới sàn đấu, kẻ này bộ dáng quả thật rất giống miêu tả về Lỗ Trí Thâm trong phim Thủy Hử hắn từng xem.

Đầu trọc râu dài rậm, thân hình cao lớn vạm vỡ, bắp thịt cuồn cuộn, lông mày xếch lên, ánh mắt như hổ hung dữ, người khoác cà sa, tay chắp trước ngực. Chỉ thiếu hình xăm đầy mình là giống Lỗ Trí Thâm kia ngay.

“Trận đấu bắt đầu.” Trọng tài gõ kẻng tuyên bố, trên sân hai người vẫn đứng nhìn nhau trân trối không ai nhúc nhích.

Những tưởng với bao nhiêu đó ân oán hai đệ tử này gặp mặt nhất định phải nhanh chóng lao đến sống mái với nhau nhưng khán giả ngồi hóng năm phút sau cũng không thấy ai ra tay.

“Hai tên đó làm trò gì vậy? Đánh đi chứ”

“Sao đứng nhìn nhau mãi vậy chớ? Đánh đi, đánh đi…”

Trên khán đài đã có nhiều tiếng la hét cỗ vũ nhưng hai kẻ bên dưới vẫn đứng yên nhìn chằm chằm nhau. Chỉ có những tu sĩ Tán Tiên trở lên mới biết rõ hai người này đang làm gì.

“So đấu thần hải? Cũng thú vị đấy.” Chu Cương Liệt kéo lấy Lâm Gia Tuệ ngồi lên đùi mình, vừa lấy đồ ăn dụ dỗ con bé vừa thỏa sức sờ nắn chỗ nhạy cảm.

Đấu thần hải chính là đọ nhau về lực lượng linh hồn cũng như chân khí, những thứ này vô hình vô ảnh nên khán giả nếu tu vi chưa đủ thì không thể thấy được, thực tế giữa hai bên Dương Đình Chân và A Khắc Đồ đang liên tục tỏa ra hồn lực đối chọi nhau.

Sau mười phút, hai người cùng lúc thu hồi hồn lực, lấy vũ khí xông đến, Dương Đình Chân cầm kiếm, A Khắc Đồ xách gậy răng sói.

Hai người dường như bỏ qua hết pháp thuật linh khí mà dùng võ học để đọ sức, tiếng vũ khí va chạm nhau vang lên leng beng không dứt.

“Đại bá, nhột quá.” Lâm Gia Tuệ cười khúc khích khi Chu Cương Liệt gãi vào bụng nhỏ, tay kia hắn đã luồn vào trong áo của cô nàng mà se nhẹ núm vú cứng ngắc. Thiếu nữ ngây ngô vẫn chỉ nghĩ đơn giản là hắn cưng nựng mình nên vẫn để hai tay của hắn thỏa sức làm loạn. Tất nhiên hắn đã dùng ảo cảnh che đậy chuyện xấu, chỉ có những người hắn cho phép mới thấy được.

Hà Yên liếc mắt qua thấy chủ nhân đang mò mẫm con gái mình cũng không có ý kiến gì, nàng này là bị chơi đến phục tùng rồi, dâng thêm đứa con gái cũng không có gì đắn đo. Bên kia Lâm Vấn Thiên cũng quan sát rõ mồn một hành vi của Chu Cương Liệt với Lâm Gia Tuệ, hắn cũng như nương tử, không có ý kiến gì.

Dương Đình Chân và A Khắc Đồ chân khí đều quán thâu vào hai tay thi triển võ công, mỗi đòn đều là nhắm vào điểm yếu hại muốn nhanh chóng đả bại đối phương.

“Tiên Đạo Lôi Đình trận.” Ngay khi A Khắc Đồ vung chùy răng sói gạt kiếm của Dương Đình Chân ra, đạo sĩ anh tuấn này cũng kịp quét kiếm vào khoảng không hét lên sau đó lùi về sau.

Từng luồng trận văn mang theo tia sét lập loè sáng lên, đúng là Thanh Vân Cung, sơ hở ra là sẽ bị trận pháp của họ vây nhốt mà không biết.

A Khắc Đồ bị dụ đánh hăng say không biết bản thân đã lọt vào trận pháp, trên trời mây đen áp đỉnh, từng tia lôi điện nhắm vào vị sư to con này mà giáng xuống.

“Hừ, trò mèo, để ta cho ngươi biết, trước thực lực tuyệt đối thì mọi thủ đoạn đều vô dụng, trận pháp ghẻ này của ngươi không có chút cân lượng nào đối với bổn gia gia, Kim Chung Tráo.”

A Khắc Đồ râu dựng ngược ánh mắt hung hăng cầm chùy răng sói vung múa, từ thể nội ánh sáng vàng đồng tỏa ra tạo thành lớp giáp hình cái chuông bảo hộ hắn bên trong.

Trận pháp lúc này đã được kích hoạt, những tia sét mang đầy lực lượng thiên địa tự nhiên đánh lên hộ tráo nhưng chỉ làm nó hơi lung lay, vẫn vững như bàn thạch.

“Kim Cương Hàng Ma Chùy.” Hắn lại nhảy lên, vung vũ khí đánh mạnh làm trận văn lung lay sau đó sụp đổ, Dương Đình Chân nhíu mày đạp phi kiếm bay vút lên trên cao.

“Vô Hạn Kiếm Trận.” Hắn chắp tay bắt pháp quyết, từ phía sau lưng xuất hiện hàng loạt đạo kiếm khí bay múa sau đó chúng tự sắp xếp tổ hợp thành một thanh kiếm duy nhất to lớn vô cùng.

“Vạn Kiếm Tề Tựu, Vạn Đạo Hợp Nhất, Trảm!!!”, Dương Đình Chân phất tay về phía dưới sân, hình chiếu thanh đại kiếm lớn bằng nửa toà lầu các cũng theo đó lấy thế lôi đình chém mạnh từ trên xuống.

“Tưởng bổn đại gia ngán ngươi sao, Phục Ma La Hán, A Tu La Đạo.” A Khắc Đồ mặt mũi hung dữ gầm lên, sau lưng hắn xuất hiện hình chiếu Kim Thân cao lớn, ba đầu tám tay khuôn mặt dữ tợn.

“Hửm, Kim Cương Đảo các ngươi không phải luôn tín điều thiện lành từ bi hả? Sao tên đệ tử này lại vừa hung hăng càn quấy lại tràn ngập ma tính như vậy?” Lý Đạo Thành giọng điệu dè bỉu liếc qua hướng các vị thiền sư.

“Lý đạo hữu nói sai rồi.” Chu Cương Liệt vừa ôm Lâm Gia Tuệ vừa nói vọng qua.

“Hửm, Chu đạo hữu có gì chỉ giáo?” Lý Đạo Thành khẽ vuốt râu nhìn qua.

“Ta đi ngao du khắp nơi đã kinh qua rất nhiều thứ mà người ta ít thấy, từ bi hay lương thiện chỉ là một trong những hành tu của Tây Phương Giáo, vị đệ tử A Khắc Đồ này tu quả vị Phục Ma La Hán, lại muốn chứng đạo A Tu La, tính cách tất nhiên sẽ không thể giống người tu hành bình thường. A Tu La là tộc hiếu chiến, lấy chiến thành danh, dù là Cổ Phật cũng có hoả, làm sao có thể nói hắn tà ác ma tính được.”

Chu Cương Liệt thò hẳn hai tay vân vê hai núm vú của Lâm Gia Tuệ làm cô nàng vừa sướng vừa ngượng co người lại.

“Chu thí chủ quả nhiên hiểu biết sâu rộng.” A Du Đà chắp tay khẽ cúi đầu còn Lý Đạo Thành thì không nói gì thêm.

“Đại bá, nhột quá, ngài làm gì vậy?” Thiếu nữ cảm nhận rõ hai đầu ti của mình phản ứng kỳ lạ nên ngẩng đầu hỏi.

“Ta giúp con đả thông kinh mạch huyệt vị, sau này khi tu hành sẽ mạnh mẽ hơn.” Hắn nói xạo không chớp mắt.

“Vâng, con muốn thêm kem nữa.” Nàng tin tưởng hắn không chút nghi ngờ đưa cái chén đã hết sạch ra, Chu Cương Liệt lại giúp nàng làm một phần kem lạnh.

Dưới đài, hình chiếu A Tu La ba đầu tám tay nhe răng nanh dữ tợn đã xông về phía trước, hai tay chắp lại đỡ lưỡi kiếm khổng lồ đang chém xuống, các tay khác vung quyền như mưa muốn đấm tan kiếm khí.

A Khắc Đồ cầm chùy răng sói cũng giáp thân cận chiến với Dương Đình Chân, kẻ sau vừa vung kiếm pháp vừa ra chưởng, hai bên sử hết toàn bộ lực lượng ra sống mái.

Khán giả phấn khích hò reo cổ vũ không dứt, quả nhiên là hai nhà xung khắc đánh nhau cũng hoành tráng vô cùng.

Nửa canh giờ sau, hai bên tách nhau đứng thủ thế, hình chiếu A Tu La đã đồng quy vu tận với đại kiếm. Hai thiên kiêu đã gần cạn kiệt chân khí, đây sẽ là đòn quyết định sau cùng.

“Lừa trọc, đỡ lấy, Thái Cực Lưỡng Nghi Chưởng.” Dương Đình Chân hai tay xuất hiện vòng xoáy hình thái cực đồ, một bên âm hàn một bên nóng rực cùng phóng xuất.

“Đạo sĩ lỗ mũi trâu chết tiệt xem đây, Vạn Phật Ấn.” A Khắc Đồ ném chùy đi, hai bàn tay hắn cũng phát chưởng hình chữ Vạn của Tây Phương Giáo.

Hai người xông đến hai tay đối chưởng với nhau, một tiếng nổ kinh thiên phát ra, hai người đồng loạt thổ huyết bay ngược sau đó cùng rơi xuống đài.

“Kết quả thế nào? Hòa nhau sao?” Khán giả ồ lên chăm chú quan sát. Vị trọng tài xuất hiện nhìn qua ngó lại sau đó đưa tay gõ kẻng.

“A Khắc Đồ rơi đài, Dương Đình Chân chiến thắng.”

“Không phải chứ, rõ ràng cả hai đều đã ngã xuống đất rồi mà.” Khán giả xôn xao với quyết định của trọng tài.

Lúc này, từ phía dưới sát đất, Dương Đình Chân mới từ từ bay lên, dưới lưng hắn là phi kiếm lơ lửng.

Mọi người mới vỡ lẽ ra, phi kiếm đã giúp tên đạo sĩ này chiến thắng trong gan tấc, hắn nhờ được nó đỡ nên chưa tính là rơi đài, còn A Khắc Đồ thì đã chạm đất nên bị xử thua.

“Hừ, tên lỗ mũi trâu ngươi gặp may thôi.” A Khắc Đồ lầm bầm đứng dậy quay về lầu các của mình.

“Haha, bọn ta thắng rồi, Kim Cương Đảo đám lừa trọc các ngươi nên dạy cho đệ tử một khóa dùng phi kiếm để bay đi nhá.” Lý Đạo Thành được thể hếch mũi lên cười vang.

“Mô Phật, thắng thua do duyên định, chớ có sân si làm gì.” A Du Đà lắc đầu không nói gì thêm, dù sao họ cũng không có ý tranh đoạt chức vị minh chủ, thua thì thua thôi.

Trận so tài này hai bên đáng lý không chênh lệch nhau, nhưng cuối cùng Dương Đình Chân lại may mắn hơn khi được phi kiếm của mình đỡ, quả thực thế sự vô thường, đôi khi may rủi cũng quyết định kết quả thành bại.

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230