Thiên bồng nguyên soái - Quyển 2

Phần 134
Phần 134: Đại địch hàng lâm

“Con mẹ nó lão cẩu Nam Cung kia, ngươi thù oán với Hoàng Triều Đại Chu thì tự mà đi liều chết với chúng đi, còn lập kế muốn lôi Yêu Đạo Môn của bổn vương vào chết chung sao? Có tin ta tại đây bóp bể cái đầu chó của ngươi hay không?” Kim Mao Sư Vương vốn tính nóng như lửa hùng hùng hổ hổ gầm lên muốn nhào qua xử lý Nam Cung Vẫn.

“Sư Vương, lão phu cũng là bị người kia bắt ép biết làm sao được, linh hồn bổn nguyên của ta còn đang bị hắn nắm giữ không biết sẽ chết lúc nào đây a.” Nam Cung lão gia tử ngồi trong lồng giam ra sức đính chính bản thân oan uổng.

“Còn kỹ nữ nhà ngươi thèm đàn ông đến ngu độn sao? Chỉ vì ngủ một đêm với tiên nhân mà quy thuận làm việc cho chúng? Nếu chỉ cần song tu với tiên nhân có thể thành tiên thì ta cũng nguyện chổng mông a.” Ninh Hồng Chí khinh bỉ liếc mắt qua Lữ Huyên đang núp sau lưng Chu Cương Liệt.

“Hứ, mặc kệ ta, biết đâu được hít chút tiên khí cũng có thể sống thọ vài năm cũng không chừng, ta đâu có lỗ, tên thái giám như ngươi làm sao hiểu được sự mê hoặc của chuyện ân ái hợp hoan.” Lữ Huyên lè lưỡi làm mặt xấu, trong đám người bị xử tội thì tú bà này có vẻ thảnh thơi nhất vì đã bám được bắp đùi tiên nhân.

“Lý đạo trưởng, ngươi sao phải khổ như vậy a, thiện tai thiện tai.” A Du Đà đứng nghiêm trang chắp tay khẽ niệm Phật hiệu.

“Lừa trọc nhà ngươi đừng cố tỏ ra thương xót từ bi giả tạo khiến ta buồn nôn a.” Lý Đạo Thành trán nổi gân xanh cay cú vô cùng.

“Hừ, muốn biến chúng ta thành tay sai gây chiến với trung thổ, các ngươi nghĩ nhiều rồi, Trịnh mỗ vừa bói một quẻ đại hung, tính mạng các ngươi khó mà bảo toàn đến ngày mai đâu.” Trịnh Thời Thiên lạnh lùng liếc qua hai huynh đệ Vô Lượng, mấy tên này chỉ biết cười khổ ngó ngang ngó dọc ngóng chờ bóng dáng sư phụ của mình tới ứng cứu.

“Tạm thời cứ giữ mạng chúng lại, đợi khi giải quyết tên tiên nhân tai họa kia xong sẽ phán xử chúng sau, Thập Vương cũng đã đến lúc phải đại cải tổ lại rồi.” Lãnh Trường Phong thể hiện uy phong minh chủ, những người khác cũng bình tĩnh lại ngồi xuống bên đống lửa.

“Hà đảo chủ sao nãy giờ không nói tiếng nào vậy?” Trịnh Thời Thiên ngó nghiêng qua vị tuyệt sắc mỹ nữ với thân hình trắng nõn lồ lộ đang ngồi xếp bằng đưa cặp đùi ngọc phô bày khiến vài nam tử ở đây nuốt nước bọt thèm thuồng.

“Gâu gâu…” chó trắng bên cạnh Tiểu Thiện bỗng kêu lên mấy tiếng.

“Con chó ở đâu to vậy? Ta gọi Hà đảo chủ chứ có gọi mi đâu mà đáp lời?” Trịnh Thời Thiên trợn mắt hù dọa nhưng con chó cái này dường như không sợ còn nằm kềnh ra đất dạng hai chân sau khoe ra bộ vị sinh dục như chọc tức.

Những người không thấy thì chỉ cười nhạt nhưng vài cá nhân quan sát được cảnh thật thì âm thầm líu lưỡi, Hà Vân Khánh này nhập vai đến nỗi quên mất mình là người luôn rồi, hành xử y hệt con chó thật, còn giơ lồn với đít ra trêu ngươi nữa chứ.

“Hừm, dám ra tay phục kích con rể và cháu ngoại ta, đáng lẽ Mộc Diệp Kiếm Thảo của ta đã sớm lấy mạng chó của chúng, nhưng thôi, nể mặt tiên nhân và các vị, tạm thời gửi cái đầu trên cổ chúng thêm một thời gian.” Lúc này Hà Vân Khánh do ảo ảnh tạo nên mới lạnh lùng lên tiếng.

“Tiền bối, cho vãn bối mạn phép hỏi, ngài có chắc chắn thắng được kẻ kia không? Ngộ nhỡ dụ cọp rời hang nhưng lại trở thành con mồi thì không tốt a.” Trịnh Thời Thiên chắp tay cẩn thận hỏi.

“Ngươi an tâm, ta đã muốn khiến hắn ra mặt thì tất nhiên phải có phương pháp chế phục, hiện tại các ngươi đã biết hết kế hoạch của hắn xem như hai bên đã xé rách da mặt với nhau, nếu không xử lý sạch sẽ thì tương lai Tây Hải khó bảo toàn, thê tử ta rất thiện lương sẽ không để ta đứng nhìn kiếp nạn ập tới đâu.” Chu Cương Liệt khoác vai Tiểu Thiện để nàng tựa đầu vào lòng mình.

Mọi người đều âm thầm nhìn kỹ vị nữ nhân phàm tục này, nàng sở hữu nhan sắc thanh xuân tươi trẻ lại mang theo vẻ thánh khiết tuyệt luân không nhiễm bụi trần, đôi mắt trong veo ngây thơ khiến người ta không nỡ ra tay làm hại. Tiền bối có thể vì nàng làm mọi thứ, quả nhiên là nữ tử không tầm thường a.

Giờ phút này về phía Đông Nắm khoảng tám ngàn dặm, một đám mây hồng đang bay với tốc độ kinh khủng thẳng hướng rừng san hô Bảo Bình. Mà trên mây đứng hai bóng người, nam anh tuấn tiêu sái, nữ mỹ mạo tuyệt trần lãnh đạm như tiên thiên, họ không ai khác chính là Tiên Hà Tông chủ Liễu Như Yên và nam tử tiên nhân bí ẩn sư phụ của Vô Lượng Tam Kiệt cũng là kẻ đứng sau giật dây toàn bộ mọi chuyện ở Tây Hải.

“Là kẻ nào ức hiếp đồ đệ của bổn tôn?” Một luồng uy áp phô thiên cái địa từ người hắn tỏa ra hướng về phía trước, người chưa tới nhưng khí tức áp bách đã bao trùm.

“Hửm? Đến rồi, tất cả chuẩn bị đi.” Chu Cương Liệt liếc sang khẽ nhếch môi cười mỉm vẫn ngồi yên ôm lấy Tiểu Thiện cùng Lạc Thủy.

Đám người Thập Vương cảm nhận rõ uy áp đang bá đạo nhắm đến nơi này, khí tức đó như uy hiếp đến tận huyết mạch thần hồn khiến họ không có lấy chút tự tin kháng cự nào, tất cả đều run rẩy khụy cả gối.

“Tíng tong… phát động nhiệm vụ sử thi So đấu đồng giai. Mô tả nhiệm vụ: Dùng thực lực chân chính của bản thân đánh bại kẻ địch ngang cấp, không được dùng pháp bảo hỗ trợ. Nhiệm vụ hoàn thành sẽ nhận được phần thưởng bí mật.”

Lúc này âm thanh hệ thống đã lâu chưa nghe lại một lần nữa phát lên làm Chu Cương Liệt giật mình sau đó mừng rỡ.

“Con mẹ nó hệ thống ngươi thật lười cho nhiệm vụ a, làm ta suýt quên mất mình là kẻ xuyên không có hệ thống luôn đấy. Hừm, đánh bại kẻ địch đồng giai, vậy thì tên kia đúng như dự đoán là Chân Tiên hậu kỳ giống như ta. Ừm, lại không cho sử dụng pháp bảo, vậy thì Trảm Tiên Phi Đao xem như không dùng được, không sao, ta có hai đan điền, công pháp toàn là hàng đế cấp, thân phận là Tiên Thiên Thần Tộc, làm sao có thể thua một tên Hậu Thiên tiên nhân được. Nhiệm vụ này ta lấy chắc rồi.”

“Hứ, muốn được nhiều nhiệm vụ thì chờ ký chủ vào tuyến truyện chính đã, ngài cứ dạo chơi đắm chìm trong dâm dục mà đòi có nhiệm vụ, ngài nghĩ hay quá.” Yêu Dục kéo lỗ tai hắn mắng nhiếc.

“Haha, thời gian không gấp gáp, cứ thoải mái tận hưởng đi đã.” Chu Cương Liệt gãi đầu cười nhẹ.

Lúc này từ phía chân trời, một cỗ bá khí đang dâng trào xông tới, uy áp chấn nhiếp tâm thần khiến mọi người đều khổ sở chống cự, Chu Cương Liệt cũng chưa vội ra tay trợ giúp, hắn chỉ cẩn thận bảo hộ Tiểu Thiện cùng Lạc Thủy, ánh mắt hướng về phương xa chờ đợi.

“Xoẹt.” Trên thiên không, đám mây hồng đã xuất hiện, hai bóng người như thần minh đang nhìn những kẻ thấp hèn phía dưới.

“Bổn tôn hỏi là ai dám khi dễ thủ hạ và đệ tử của ta?” Nam tử vẻ mặt tuấn lãng với hai bên tóc mai bạc trắng cất tiếng vang động vào thức hải của từng người, ánh mắt hắn đảo qua toàn trường.

“Sư phụ, chúng con ở đây, sư phụ…” Lưu Ấp và Quan Thao quỳ mọp bên dưới mừng rỡ la hét, sư phụ tới kịp xem như bọn hắn được cứu rồi. Nam Cung Vẫn, Lý Đạo Thành và Lữ Huyên thì chỉ im lặng khuỵu gối cúi đầu.

“Hừ, rõ là một đám phế vật, liên tục làm hỏng đại sự của ta, Trương Bàn đâu?” Nam tử tặc lưỡi khinh bỉ hỏi.

“Ô ô ô, tam đệ đã bị giết rồi, cả thân xác và linh hồn đều bị xóa sạch, chết rất thảm a sư phụ…” Lưu Ấp tiếp tục mếu máo khóc thương.

“Gì cơ? Là ai? Ai giết đệ tử ta? Ai?” Người kia nhíu chặt lông mày bước tới phía trước vài bước, Liễu Như Yên thì chỉ im lặng đi theo sau không hề lên tiếng.

Thời khắc này nếu nói ai có thể khiến Chu Cương Liệt chú ý thì không phải tên tiên nhân đang thị uy kia mà chính là nàng. Hắn âm thầm liếm mép tự nghĩ.

“Ồ, tên này không những tới đưa mạng còn dẫn theo một vị tuyệt đỉnh tiên tử như vậy, ôi chao từ vóc dáng đến thần thái đó… rất thích hợp để làm đĩ nha. Haha, mừng khai trương lầu xanh sắp tới của Lâm gia ta chưa biết tặng quà gì, vậy thì đem cái tiên tử này đến làm kỹ nữ hoa khôi chắc chắn sẽ rất hút khách.”

Danh sách chương (230 chương)

Chương 1 Chương 2 Chương 3 Chương 4 Chương 5 Chương 6 Chương 7 Chương 8 Chương 9 Chương 10 Chương 11 Chương 12 Chương 13 Chương 14 Chương 15 Chương 16 Chương 17 Chương 18 Chương 19 Chương 20 Chương 21 Chương 22 Chương 23 Chương 24 Chương 25 Chương 26 Chương 27 Chương 28 Chương 29 Chương 30 Chương 31 Chương 32 Chương 33 Chương 34 Chương 35 Chương 36 Chương 37 Chương 38 Chương 39 Chương 40 Chương 41 Chương 42 Chương 43 Chương 44 Chương 45 Chương 46 Chương 47 Chương 48 Chương 49 Chương 50 Chương 51 Chương 52 Chương 53 Chương 54 Chương 55 Chương 56 Chương 57 Chương 58 Chương 59 Chương 60 Chương 61 Chương 62 Chương 63 Chương 64 Chương 65 Chương 66 Chương 67 Chương 68 Chương 69 Chương 70 Chương 71 Chương 72 Chương 73 Chương 74 Chương 75 Chương 76 Chương 77 Chương 78 Chương 79 Chương 80 Chương 81 Chương 82 Chương 83 Chương 84 Chương 85 Chương 86 Chương 87 Chương 88 Chương 89 Chương 90 Chương 91 Chương 92 Chương 93 Chương 94 Chương 95 Chương 96 Chương 97 Chương 98 Chương 99 Chương 100 Chương 101 Chương 102 Chương 103 Chương 104 Chương 105 Chương 106 Chương 107 Chương 108 Chương 109 Chương 110 Chương 111 Chương 112 Chương 113 Chương 114 Chương 115 Chương 116 Chương 117 Chương 118 Chương 119 Chương 120 Chương 121 Chương 122 Chương 123 Chương 124 Chương 125 Chương 126 Chương 127 Chương 128 Chương 129 Chương 130 Chương 131 Chương 132 Chương 133 Chương 134 Chương 135 Chương 136 Chương 137 Chương 138 Chương 139 Chương 140 Chương 141 Chương 142 Chương 143 Chương 144 Chương 145 Chương 146 Chương 147 Chương 148 Chương 149 Chương 150 Chương 151 Chương 152 Chương 153 Chương 154 Chương 155 Chương 156 Chương 157 Chương 158 Chương 159 Chương 160 Chương 161 Chương 162 Chương 163 Chương 164 Chương 165 Chương 166 Chương 167 Chương 168 Chương 169 Chương 170 Chương 171 Chương 172 Chương 173 Chương 174 Chương 175 Chương 176 Chương 177 Chương 178 Chương 179 Chương 180 Chương 181 Chương 182 Chương 183 Chương 184 Chương 185 Chương 186 Chương 187 Chương 188 Chương 189 Chương 190 Chương 191 Chương 192 Chương 193 Chương 194 Chương 195 Chương 196 Chương 197 Chương 198 Chương 199 Chương 200 Chương 201 Chương 202 Chương 203 Chương 204 Chương 205 Chương 206 Chương 207 Chương 208 Chương 209 Chương 210 Chương 211 Chương 212 Chương 213 Chương 214 Chương 215 Chương 216 Chương 217 Chương 218 Chương 219 Chương 220 Chương 221 Chương 222 Chương 223 Chương 224 Chương 225 Chương 226 Chương 227 Chương 228 Chương 229 Chương 230